“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 1970: “Nói cho ta biết hắn đang ở đâu?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thấy vậy, Huyết Khung cười lạnh: “Sau này khi ta làm điện chủ Thị Huyết, nếu ngươi còn bày cái bản mặt thối đó ra, ta sẽ khiến ngươi phải chết thảm”.Cùng lúc đó, Diệp Thành đã vào một thành cổ sầm uất, đi thẳng tới một tửu lâu lớn nhất trong thành.“Vị đạo hữu này, trông… rất lạ mặt nha!”, hắn vừa bước vào, tiểu nhị của tửu lâu đã chạy tới. Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn đeo mặt nạ thì có thể không lạ sao?AdvertisementDiệp Thành phớt lờ lời nói của tiểu nhị.Hắn rất bận, lúc này trong tay hắn đang cầm một bức chân dung, nhìn trái ngó phải một lượt các tu sĩ trong tửu lâu, có vẻ như đang quan sát từng người.“Đạo hữu tìm Tiết Lâm à?”, tiểu nhị liếc nhìn bức chân dung rồi ngập ngừng hỏi thử Diệp Thành.“Sao, ngươi biết à?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, nhưng hai mắt vẫn đảo qua đảo lại trong tửu lâu, bởi vì tửu lâu này quá lớn, tự hình thành một thế giới riêng, số người cũng rất đông, hơn nữa có vài người còn có diện mạo rất quái dị.“Biết, biết”, tiểu nhị gật đầu cười ha hả: “Thành Cửu Thiên này có ai không biết Tiết Lâm chứ, đó là đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện mà”.“Nói cho ta biết hắn đang ở đâu?”, Diệp Thành nhét viên linh thạch to như viên đá vào ngực tiểu nhị, có lẽ nó quá lớn nên tiểu nhị còn chưa phản ứng kịp, hai tay ôm linh thạch đứng còn không vững.“Trên… Trên lầu ba, phòng chữ Thiên”.“Không còn chuyện của ngươi nữa rồi, đi tìm chỗ chơi đi!”, Diệp Thành vỗ vai tiêu nhị rồi bay vút lên lầu ba.“Đúng là hào phóng!”, phía dưới, tiểu nhị vui mừng hớn hở: “Chỗ này ít nhất cũng phải một nghìn linh thạch, ta đã nói mà, hôm nay chắc chắn sẽ gặp quý nhân, ta…”Ầm!Hắn ta còn chưa nói xong thì lầu ba của tửu lâu đã truyền đến tiếng động lớn.Rầm! Choang! Keng!Sau đó chính là những tiếng leng keng thế này khiến người trong tửu lâu đều phải ngước mắt nhìn.“Bên… Bên trên đang làm gì vậy?”, rất nhiều người đều thì thào hỏi nhỏ.“Điếc à? Có người đang đánh nhau chứ sao”.“Đúng là ăn gan hùm mật gấu mới dám gây chuyện ở đây”, có người tặc lưỡi thở dài.Rầm!Khi mọi người đang bàn tán thì cửa phòng riêng trên lầu ba đã bị đạp văng.Diệp Thành bước xuống dưới sự chú ý của mọi người, trên lưng còn vác một người toàn thân đầy máu.“Tiết… Tiết Lâm?”, toàn bộ người trong tửu lâu đều sững sờ.Choang!Người có biểu cảm đặc sắc nhất là tiểu nhị, viên linh thạch đang ôm trong lòng vô tình rơi xuống đất, vỡ tan văng ra khắp sàn!
Thấy vậy, Huyết Khung cười lạnh: “Sau này khi ta làm điện chủ Thị Huyết, nếu ngươi còn bày cái bản mặt thối đó ra, ta sẽ khiến ngươi phải chết thảm”.
Cùng lúc đó, Diệp Thành đã vào một thành cổ sầm uất, đi thẳng tới một tửu lâu lớn nhất trong thành.
“Vị đạo hữu này, trông… rất lạ mặt nha!”, hắn vừa bước vào, tiểu nhị của tửu lâu đã chạy tới. Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn đeo mặt nạ thì có thể không lạ sao?
Advertisement
Diệp Thành phớt lờ lời nói của tiểu nhị.
Hắn rất bận, lúc này trong tay hắn đang cầm một bức chân dung, nhìn trái ngó phải một lượt các tu sĩ trong tửu lâu, có vẻ như đang quan sát từng người.
“Đạo hữu tìm Tiết Lâm à?”, tiểu nhị liếc nhìn bức chân dung rồi ngập ngừng hỏi thử Diệp Thành.
“Sao, ngươi biết à?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, nhưng hai mắt vẫn đảo qua đảo lại trong tửu lâu, bởi vì tửu lâu này quá lớn, tự hình thành một thế giới riêng, số người cũng rất đông, hơn nữa có vài người còn có diện mạo rất quái dị.
“Biết, biết”, tiểu nhị gật đầu cười ha hả: “Thành Cửu Thiên này có ai không biết Tiết Lâm chứ, đó là đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện mà”.
“Nói cho ta biết hắn đang ở đâu?”, Diệp Thành nhét viên linh thạch to như viên đá vào ngực tiểu nhị, có lẽ nó quá lớn nên tiểu nhị còn chưa phản ứng kịp, hai tay ôm linh thạch đứng còn không vững.
“Trên… Trên lầu ba, phòng chữ Thiên”.
“Không còn chuyện của ngươi nữa rồi, đi tìm chỗ chơi đi!”, Diệp Thành vỗ vai tiêu nhị rồi bay vút lên lầu ba.
“Đúng là hào phóng!”, phía dưới, tiểu nhị vui mừng hớn hở: “Chỗ này ít nhất cũng phải một nghìn linh thạch, ta đã nói mà, hôm nay chắc chắn sẽ gặp quý nhân, ta…”
Ầm!
Hắn ta còn chưa nói xong thì lầu ba của tửu lâu đã truyền đến tiếng động lớn.
Rầm! Choang! Keng!
Sau đó chính là những tiếng leng keng thế này khiến người trong tửu lâu đều phải ngước mắt nhìn.
“Bên… Bên trên đang làm gì vậy?”, rất nhiều người đều thì thào hỏi nhỏ.
“Điếc à? Có người đang đánh nhau chứ sao”.
“Đúng là ăn gan hùm mật gấu mới dám gây chuyện ở đây”, có người tặc lưỡi thở dài.
Rầm!
Khi mọi người đang bàn tán thì cửa phòng riêng trên lầu ba đã bị đạp văng.
Diệp Thành bước xuống dưới sự chú ý của mọi người, trên lưng còn vác một người toàn thân đầy máu.
“Tiết… Tiết Lâm?”, toàn bộ người trong tửu lâu đều sững sờ.
Choang!
Người có biểu cảm đặc sắc nhất là tiểu nhị, viên linh thạch đang ôm trong lòng vô tình rơi xuống đất, vỡ tan văng ra khắp sàn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thấy vậy, Huyết Khung cười lạnh: “Sau này khi ta làm điện chủ Thị Huyết, nếu ngươi còn bày cái bản mặt thối đó ra, ta sẽ khiến ngươi phải chết thảm”.Cùng lúc đó, Diệp Thành đã vào một thành cổ sầm uất, đi thẳng tới một tửu lâu lớn nhất trong thành.“Vị đạo hữu này, trông… rất lạ mặt nha!”, hắn vừa bước vào, tiểu nhị của tửu lâu đã chạy tới. Lại nhìn đến Diệp Thành, hắn đeo mặt nạ thì có thể không lạ sao?AdvertisementDiệp Thành phớt lờ lời nói của tiểu nhị.Hắn rất bận, lúc này trong tay hắn đang cầm một bức chân dung, nhìn trái ngó phải một lượt các tu sĩ trong tửu lâu, có vẻ như đang quan sát từng người.“Đạo hữu tìm Tiết Lâm à?”, tiểu nhị liếc nhìn bức chân dung rồi ngập ngừng hỏi thử Diệp Thành.“Sao, ngươi biết à?”, Diệp Thành thản nhiên đáp, nhưng hai mắt vẫn đảo qua đảo lại trong tửu lâu, bởi vì tửu lâu này quá lớn, tự hình thành một thế giới riêng, số người cũng rất đông, hơn nữa có vài người còn có diện mạo rất quái dị.“Biết, biết”, tiểu nhị gật đầu cười ha hả: “Thành Cửu Thiên này có ai không biết Tiết Lâm chứ, đó là đệ tử chân truyền thứ tư của Thị Huyết Điện mà”.“Nói cho ta biết hắn đang ở đâu?”, Diệp Thành nhét viên linh thạch to như viên đá vào ngực tiểu nhị, có lẽ nó quá lớn nên tiểu nhị còn chưa phản ứng kịp, hai tay ôm linh thạch đứng còn không vững.“Trên… Trên lầu ba, phòng chữ Thiên”.“Không còn chuyện của ngươi nữa rồi, đi tìm chỗ chơi đi!”, Diệp Thành vỗ vai tiêu nhị rồi bay vút lên lầu ba.“Đúng là hào phóng!”, phía dưới, tiểu nhị vui mừng hớn hở: “Chỗ này ít nhất cũng phải một nghìn linh thạch, ta đã nói mà, hôm nay chắc chắn sẽ gặp quý nhân, ta…”Ầm!Hắn ta còn chưa nói xong thì lầu ba của tửu lâu đã truyền đến tiếng động lớn.Rầm! Choang! Keng!Sau đó chính là những tiếng leng keng thế này khiến người trong tửu lâu đều phải ngước mắt nhìn.“Bên… Bên trên đang làm gì vậy?”, rất nhiều người đều thì thào hỏi nhỏ.“Điếc à? Có người đang đánh nhau chứ sao”.“Đúng là ăn gan hùm mật gấu mới dám gây chuyện ở đây”, có người tặc lưỡi thở dài.Rầm!Khi mọi người đang bàn tán thì cửa phòng riêng trên lầu ba đã bị đạp văng.Diệp Thành bước xuống dưới sự chú ý của mọi người, trên lưng còn vác một người toàn thân đầy máu.“Tiết… Tiết Lâm?”, toàn bộ người trong tửu lâu đều sững sờ.Choang!Người có biểu cảm đặc sắc nhất là tiểu nhị, viên linh thạch đang ôm trong lòng vô tình rơi xuống đất, vỡ tan văng ra khắp sàn!