Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2007: Nhanh quá đi mất!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Núi Hành Thiên liên tục vang lên tiếng nổ rung chuyển đất trời, từng ngọn núi lớn nối nhau đổ xuống.Đây là chiến tranh tu sĩ cực kỳ tàn khốc, dù Hạo Thiên thế gia chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng vẫn có thương vong, liên tục có người xông lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống thiên khung.AdvertisementNhưng trong trận đại chiến, một bóng dáng đẫm máu bị Diệp Thành ném lên không trung, dưới màn đêm trông cực kỳ choán mắt.“Đó… Đó là…”, đại quân Thị Huyết Điện vẫn đang chiến đấu vô thức nhìn lên hư thiên, ánh mắt đều tập trung vào bóng người đẫm máu ấy, dù cách rất xa nhưng bọn họ vẫn thấy rõ nơi đầu mày của thống lĩnh Thị Huyết Điện có một lỗ hổng trào máu rất đáng sợ.“Thống… Thống lĩnh chết… chết rồi?”, tròng mắt đại quân Thị Huyết Điện đồng loạt trố lên.“Sao… Sao có thể như thế chứ?”, người của Thị Huyết Điện đến nói mà giọng cũng run rẩy.“Nhanh… Nhanh quá đi mất!”, không chỉ bọn chúng mà người của Hạo Thiên thế gia cũng ngạc nhiên trố mắt.Ông ta là thống lĩnh đó! Là cảnh giới Chuẩn Thiên thực thụ, ngồi ở vị trí phía sau đại quân, dưới sự bảo vệ của cả đại quân mà cũng bị chém, tốc độ này nhanh đến mức họ cũng không phản ứng kịp.“Trong vạn quân mà cũng có thể giết được thống soái tam quân một cách trực diện, hắn… hắn thật sự là thần tướng vô song!”, các lão tổ của Hạo Thiên thế gia đều há hốc mồm, thực lực của Diệp Thành lại một lần nữa làm mới giới hạn gây sốc của họ.Phập!Dưới sự chú ý của mọi người, thống lĩnh đã chết của Thị Huyết Điện bị một cây chiến mâu màu đen ghim trên hư thiên.Lần này, lòng quân nguội lạnh, đến thống soái cũng đã bị chém thì còn đánh thế nào.Giết!So với bọn chúng, tinh thần chiến đấu của Hạo Thiên thế gia lại rất cao, đánh cho quân lính Thị Huyết Điện tan rã.Bùm! Rầm!Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, hắn giống như một bóng ma, không ngừng lao vào giữa đại quân Thị Huyết Điện, phá tan từng công kích trận pháp của địch.Thứ có thể gây ra thương vong nặng nề trong chiến tranh tu sĩ là công kích trận pháp, vì sát trận là do đại quân hợp lực điều khiển nên thực lực rất mạnh.Mà lúc này cũng chỉ có công kích trận pháp uy h**p đến an nguy của Hạo Thiên thế gia, với sức chiến đấu của Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại thần uy của sát trận, chứ đừng nói là những người khác của Hạo Thiên thế gia.“Đánh nhanh thắng nhanh”, sau khi phá được công kích trận pháp cuối cùng của Thị Huyết Điện, Diệp Thành lại ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.Không cần hắn nói, các thành viên của Hạo Thiên thế gia cũng đang anh dũng giết địch, bởi họ đều biết đây chỉ là đại quân tiên phong, mục đích là giữ chân họ, mà đại quân đáng sợ hơn có thể sẽ tới bất cứ lúc nào.Nhưng đánh mãi đánh mãi, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: đại quân Thị Huyết Điện bỏ chạy tán loạn.Cũng đúng, sức chiến đấu vốn đã bị áp chế, bây giờ thống soái còn bị giết, công kích trận pháp có lực sát thương lớn nhất cũng đã bị phá hỏng hết không còn cái nào, bọn họ không thể ngăn cản công kích áp đảo của Hạo Thiên thế gia.

Bùm! Đùng! Đoàng!

Núi Hành Thiên liên tục vang lên tiếng nổ rung chuyển đất trời, từng ngọn núi lớn nối nhau đổ xuống.

Đây là chiến tranh tu sĩ cực kỳ tàn khốc, dù Hạo Thiên thế gia chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng vẫn có thương vong, liên tục có người xông lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống thiên khung.

Advertisement

Nhưng trong trận đại chiến, một bóng dáng đẫm máu bị Diệp Thành ném lên không trung, dưới màn đêm trông cực kỳ choán mắt.

“Đó… Đó là…”, đại quân Thị Huyết Điện vẫn đang chiến đấu vô thức nhìn lên hư thiên, ánh mắt đều tập trung vào bóng người đẫm máu ấy, dù cách rất xa nhưng bọn họ vẫn thấy rõ nơi đầu mày của thống lĩnh Thị Huyết Điện có một lỗ hổng trào máu rất đáng sợ.

“Thống… Thống lĩnh chết… chết rồi?”, tròng mắt đại quân Thị Huyết Điện đồng loạt trố lên.

“Sao… Sao có thể như thế chứ?”, người của Thị Huyết Điện đến nói mà giọng cũng run rẩy.

“Nhanh… Nhanh quá đi mất!”, không chỉ bọn chúng mà người của Hạo Thiên thế gia cũng ngạc nhiên trố mắt.

Ông ta là thống lĩnh đó! Là cảnh giới Chuẩn Thiên thực thụ, ngồi ở vị trí phía sau đại quân, dưới sự bảo vệ của cả đại quân mà cũng bị chém, tốc độ này nhanh đến mức họ cũng không phản ứng kịp.

“Trong vạn quân mà cũng có thể giết được thống soái tam quân một cách trực diện, hắn… hắn thật sự là thần tướng vô song!”, các lão tổ của Hạo Thiên thế gia đều há hốc mồm, thực lực của Diệp Thành lại một lần nữa làm mới giới hạn gây sốc của họ.

Phập!

Dưới sự chú ý của mọi người, thống lĩnh đã chết của Thị Huyết Điện bị một cây chiến mâu màu đen ghim trên hư thiên.

Lần này, lòng quân nguội lạnh, đến thống soái cũng đã bị chém thì còn đánh thế nào.

Giết!

So với bọn chúng, tinh thần chiến đấu của Hạo Thiên thế gia lại rất cao, đánh cho quân lính Thị Huyết Điện tan rã.

Bùm! Rầm!

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, hắn giống như một bóng ma, không ngừng lao vào giữa đại quân Thị Huyết Điện, phá tan từng công kích trận pháp của địch.

Thứ có thể gây ra thương vong nặng nề trong chiến tranh tu sĩ là công kích trận pháp, vì sát trận là do đại quân hợp lực điều khiển nên thực lực rất mạnh.

Mà lúc này cũng chỉ có công kích trận pháp uy h**p đến an nguy của Hạo Thiên thế gia, với sức chiến đấu của Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại thần uy của sát trận, chứ đừng nói là những người khác của Hạo Thiên thế gia.

“Đánh nhanh thắng nhanh”, sau khi phá được công kích trận pháp cuối cùng của Thị Huyết Điện, Diệp Thành lại ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.

Không cần hắn nói, các thành viên của Hạo Thiên thế gia cũng đang anh dũng giết địch, bởi họ đều biết đây chỉ là đại quân tiên phong, mục đích là giữ chân họ, mà đại quân đáng sợ hơn có thể sẽ tới bất cứ lúc nào.

Nhưng đánh mãi đánh mãi, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: đại quân Thị Huyết Điện bỏ chạy tán loạn.

Cũng đúng, sức chiến đấu vốn đã bị áp chế, bây giờ thống soái còn bị giết, công kích trận pháp có lực sát thương lớn nhất cũng đã bị phá hỏng hết không còn cái nào, bọn họ không thể ngăn cản công kích áp đảo của Hạo Thiên thế gia.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Núi Hành Thiên liên tục vang lên tiếng nổ rung chuyển đất trời, từng ngọn núi lớn nối nhau đổ xuống.Đây là chiến tranh tu sĩ cực kỳ tàn khốc, dù Hạo Thiên thế gia chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng vẫn có thương vong, liên tục có người xông lên hư thiên, cũng liên tục có người rơi xuống thiên khung.AdvertisementNhưng trong trận đại chiến, một bóng dáng đẫm máu bị Diệp Thành ném lên không trung, dưới màn đêm trông cực kỳ choán mắt.“Đó… Đó là…”, đại quân Thị Huyết Điện vẫn đang chiến đấu vô thức nhìn lên hư thiên, ánh mắt đều tập trung vào bóng người đẫm máu ấy, dù cách rất xa nhưng bọn họ vẫn thấy rõ nơi đầu mày của thống lĩnh Thị Huyết Điện có một lỗ hổng trào máu rất đáng sợ.“Thống… Thống lĩnh chết… chết rồi?”, tròng mắt đại quân Thị Huyết Điện đồng loạt trố lên.“Sao… Sao có thể như thế chứ?”, người của Thị Huyết Điện đến nói mà giọng cũng run rẩy.“Nhanh… Nhanh quá đi mất!”, không chỉ bọn chúng mà người của Hạo Thiên thế gia cũng ngạc nhiên trố mắt.Ông ta là thống lĩnh đó! Là cảnh giới Chuẩn Thiên thực thụ, ngồi ở vị trí phía sau đại quân, dưới sự bảo vệ của cả đại quân mà cũng bị chém, tốc độ này nhanh đến mức họ cũng không phản ứng kịp.“Trong vạn quân mà cũng có thể giết được thống soái tam quân một cách trực diện, hắn… hắn thật sự là thần tướng vô song!”, các lão tổ của Hạo Thiên thế gia đều há hốc mồm, thực lực của Diệp Thành lại một lần nữa làm mới giới hạn gây sốc của họ.Phập!Dưới sự chú ý của mọi người, thống lĩnh đã chết của Thị Huyết Điện bị một cây chiến mâu màu đen ghim trên hư thiên.Lần này, lòng quân nguội lạnh, đến thống soái cũng đã bị chém thì còn đánh thế nào.Giết!So với bọn chúng, tinh thần chiến đấu của Hạo Thiên thế gia lại rất cao, đánh cho quân lính Thị Huyết Điện tan rã.Bùm! Rầm!Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Diệp Thành cũng không nhàn rỗi, hắn giống như một bóng ma, không ngừng lao vào giữa đại quân Thị Huyết Điện, phá tan từng công kích trận pháp của địch.Thứ có thể gây ra thương vong nặng nề trong chiến tranh tu sĩ là công kích trận pháp, vì sát trận là do đại quân hợp lực điều khiển nên thực lực rất mạnh.Mà lúc này cũng chỉ có công kích trận pháp uy h**p đến an nguy của Hạo Thiên thế gia, với sức chiến đấu của Diệp Thành cũng không dám tay không chống lại thần uy của sát trận, chứ đừng nói là những người khác của Hạo Thiên thế gia.“Đánh nhanh thắng nhanh”, sau khi phá được công kích trận pháp cuối cùng của Thị Huyết Điện, Diệp Thành lại ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.Không cần hắn nói, các thành viên của Hạo Thiên thế gia cũng đang anh dũng giết địch, bởi họ đều biết đây chỉ là đại quân tiên phong, mục đích là giữ chân họ, mà đại quân đáng sợ hơn có thể sẽ tới bất cứ lúc nào.Nhưng đánh mãi đánh mãi, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: đại quân Thị Huyết Điện bỏ chạy tán loạn.Cũng đúng, sức chiến đấu vốn đã bị áp chế, bây giờ thống soái còn bị giết, công kích trận pháp có lực sát thương lớn nhất cũng đã bị phá hỏng hết không còn cái nào, bọn họ không thể ngăn cản công kích áp đảo của Hạo Thiên thế gia.

Chương 2007: Nhanh quá đi mất!”