Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2008: Đó chính là thần tiên sao?”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… So với mệnh lệnh của cấp trên thì họ thấy mạng mình vẫn quan trọng hơn.Thế là những bóng dáng vừa bò vừa chạy xuất hiện khắp trời, tốc độ chạy còn nhanh hơn cả thỏ.Giặc cùng đường chớ đuổi!Thấy đại quân Hạo Thiên thế gia sắp đuổi tới, Hạo Thiên Huyền Chấn lập tức hô lên.AdvertisementĐi!Diệp Thành liếc nhìn Thị Huyết Điện binh tàn tướng bại rồi cũng bước qua dãy núi Hành Thiên.Sau đó, đại quân của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, bước vào thế giới phàm trần.Linh khí của đất trời lập tức trở nên vô cùng yếu, hơn nữa càng vào sâu trong thế giới phàm trần, nồng độ linh khí càng thấp, thậm chí một số nơi họ còn không cảm nhận được chút linh khí nào.Nhưng điều này cũng không ngăn cản được bước chân của Hạo Thiên thế gia.Tuy số lượng của họ đông nhưng tốc độ lại không hề chậm, thần quang nhiều màu loé lên khiến cho màn đêm trở nên vô cùng lộng lẫy.“Đó… Đó là gì vậy?”, những thương nhân nghỉ chân ở trong núi thế giới phàm trần bị đánh thức, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn bầu trời.“Tiên, là tiên đó”, có ông lão kích động run lên.“Đó… Đó chính là thần tiên sao?”“Còn nhìn cái gì nữa? Quỳ xuống đi”, ông lão vội mắng, người của đội buôn đều quỳ xuống đất, trong lòng đều kính nể thần tiên, hy vọng thần tiên có thể mang lại điềm lành cho mình.Cảnh tượng này khiến cho Diệp Thành đang bay trên trời cảm thấy lòng hơi phức tạp.Hắn đã từng giống như họ, thậm chí còn không bằng họ, bao nhiêu ngày đêm hắn đã phải ôm bánh bao cướp được rồi ngây ngốc nhìn lên trời, hy vọng thần tiên hạ phàm ban phước.Chỉ là mong ước tốt đẹp, hiện thực tàn khốc, hắn đã không thể phân được nên buồn vì sự ngu muội của người phàm hay nên hận thế đạo này.Hắn im lặng dời tầm mắt, tiếp tục tăng tốc.…Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!Trong thành cổ Thiên Táng liên tục vang lên tiếng gầm thét dữ tợn rung chuyển đất trời, có người đang thét gào như ác ma nổi giận.Người đó không cần nói cũng biết chính là Huyết Khung – điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện.Lúc này ông ta đang đứng trước truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, ừm, nói chính xác hơn là đứng trước truyền tống trận đã bị phá huỷ.Đúng vậy, truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng đã bị phá hỏng, bọn họ vội vàng chạy tới đây đột nhiên chợt nghẹn ngào muốn khóc.A!Huyết Khung ngửa mặt lên trời gào thét như một kẻ điên.Mới chỉ vài ngày thôi! Đầu tiên bọn họ phải chịu thiệt lớn ở truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, sau đó bị bẫy ở truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền, bây giờ truyền tống trận vất vả lắm mới tìm được cũng đã bị phá hỏng một lần nữa.Lúc này, dù ông ta là điện chủ phân điện cũng không chịu nổi những cú đả kích liên tiếp như thế.

So với mệnh lệnh của cấp trên thì họ thấy mạng mình vẫn quan trọng hơn.

Thế là những bóng dáng vừa bò vừa chạy xuất hiện khắp trời, tốc độ chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

Giặc cùng đường chớ đuổi!

Thấy đại quân Hạo Thiên thế gia sắp đuổi tới, Hạo Thiên Huyền Chấn lập tức hô lên.

Advertisement

Đi!

Diệp Thành liếc nhìn Thị Huyết Điện binh tàn tướng bại rồi cũng bước qua dãy núi Hành Thiên.

Sau đó, đại quân của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, bước vào thế giới phàm trần.

Linh khí của đất trời lập tức trở nên vô cùng yếu, hơn nữa càng vào sâu trong thế giới phàm trần, nồng độ linh khí càng thấp, thậm chí một số nơi họ còn không cảm nhận được chút linh khí nào.

Nhưng điều này cũng không ngăn cản được bước chân của Hạo Thiên thế gia.

Tuy số lượng của họ đông nhưng tốc độ lại không hề chậm, thần quang nhiều màu loé lên khiến cho màn đêm trở nên vô cùng lộng lẫy.

“Đó… Đó là gì vậy?”, những thương nhân nghỉ chân ở trong núi thế giới phàm trần bị đánh thức, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn bầu trời.

“Tiên, là tiên đó”, có ông lão kích động run lên.

“Đó… Đó chính là thần tiên sao?”

“Còn nhìn cái gì nữa? Quỳ xuống đi”, ông lão vội mắng, người của đội buôn đều quỳ xuống đất, trong lòng đều kính nể thần tiên, hy vọng thần tiên có thể mang lại điềm lành cho mình.

Cảnh tượng này khiến cho Diệp Thành đang bay trên trời cảm thấy lòng hơi phức tạp.

Hắn đã từng giống như họ, thậm chí còn không bằng họ, bao nhiêu ngày đêm hắn đã phải ôm bánh bao cướp được rồi ngây ngốc nhìn lên trời, hy vọng thần tiên hạ phàm ban phước.

Chỉ là mong ước tốt đẹp, hiện thực tàn khốc, hắn đã không thể phân được nên buồn vì sự ngu muội của người phàm hay nên hận thế đạo này.

Hắn im lặng dời tầm mắt, tiếp tục tăng tốc.

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!

Trong thành cổ Thiên Táng liên tục vang lên tiếng gầm thét dữ tợn rung chuyển đất trời, có người đang thét gào như ác ma nổi giận.

Người đó không cần nói cũng biết chính là Huyết Khung – điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện.

Lúc này ông ta đang đứng trước truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, ừm, nói chính xác hơn là đứng trước truyền tống trận đã bị phá huỷ.

Đúng vậy, truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng đã bị phá hỏng, bọn họ vội vàng chạy tới đây đột nhiên chợt nghẹn ngào muốn khóc.

A!

Huyết Khung ngửa mặt lên trời gào thét như một kẻ điên.

Mới chỉ vài ngày thôi! Đầu tiên bọn họ phải chịu thiệt lớn ở truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, sau đó bị bẫy ở truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền, bây giờ truyền tống trận vất vả lắm mới tìm được cũng đã bị phá hỏng một lần nữa.

Lúc này, dù ông ta là điện chủ phân điện cũng không chịu nổi những cú đả kích liên tiếp như thế.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… So với mệnh lệnh của cấp trên thì họ thấy mạng mình vẫn quan trọng hơn.Thế là những bóng dáng vừa bò vừa chạy xuất hiện khắp trời, tốc độ chạy còn nhanh hơn cả thỏ.Giặc cùng đường chớ đuổi!Thấy đại quân Hạo Thiên thế gia sắp đuổi tới, Hạo Thiên Huyền Chấn lập tức hô lên.AdvertisementĐi!Diệp Thành liếc nhìn Thị Huyết Điện binh tàn tướng bại rồi cũng bước qua dãy núi Hành Thiên.Sau đó, đại quân của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, bước vào thế giới phàm trần.Linh khí của đất trời lập tức trở nên vô cùng yếu, hơn nữa càng vào sâu trong thế giới phàm trần, nồng độ linh khí càng thấp, thậm chí một số nơi họ còn không cảm nhận được chút linh khí nào.Nhưng điều này cũng không ngăn cản được bước chân của Hạo Thiên thế gia.Tuy số lượng của họ đông nhưng tốc độ lại không hề chậm, thần quang nhiều màu loé lên khiến cho màn đêm trở nên vô cùng lộng lẫy.“Đó… Đó là gì vậy?”, những thương nhân nghỉ chân ở trong núi thế giới phàm trần bị đánh thức, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn bầu trời.“Tiên, là tiên đó”, có ông lão kích động run lên.“Đó… Đó chính là thần tiên sao?”“Còn nhìn cái gì nữa? Quỳ xuống đi”, ông lão vội mắng, người của đội buôn đều quỳ xuống đất, trong lòng đều kính nể thần tiên, hy vọng thần tiên có thể mang lại điềm lành cho mình.Cảnh tượng này khiến cho Diệp Thành đang bay trên trời cảm thấy lòng hơi phức tạp.Hắn đã từng giống như họ, thậm chí còn không bằng họ, bao nhiêu ngày đêm hắn đã phải ôm bánh bao cướp được rồi ngây ngốc nhìn lên trời, hy vọng thần tiên hạ phàm ban phước.Chỉ là mong ước tốt đẹp, hiện thực tàn khốc, hắn đã không thể phân được nên buồn vì sự ngu muội của người phàm hay nên hận thế đạo này.Hắn im lặng dời tầm mắt, tiếp tục tăng tốc.…Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!Trong thành cổ Thiên Táng liên tục vang lên tiếng gầm thét dữ tợn rung chuyển đất trời, có người đang thét gào như ác ma nổi giận.Người đó không cần nói cũng biết chính là Huyết Khung – điện chủ phân điện thứ chín của Thị Huyết Điện.Lúc này ông ta đang đứng trước truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng, ừm, nói chính xác hơn là đứng trước truyền tống trận đã bị phá huỷ.Đúng vậy, truyền tống trận của thành cổ Thiên Táng đã bị phá hỏng, bọn họ vội vàng chạy tới đây đột nhiên chợt nghẹn ngào muốn khóc.A!Huyết Khung ngửa mặt lên trời gào thét như một kẻ điên.Mới chỉ vài ngày thôi! Đầu tiên bọn họ phải chịu thiệt lớn ở truyền tống vực môn của Hạo Thiên thế gia, sau đó bị bẫy ở truyền tống trận của thành cổ Hoàng Tuyền, bây giờ truyền tống trận vất vả lắm mới tìm được cũng đã bị phá hỏng một lần nữa.Lúc này, dù ông ta là điện chủ phân điện cũng không chịu nổi những cú đả kích liên tiếp như thế.

Chương 2008: Đó chính là thần tiên sao?”