Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2009: “Càng nhìn càng thấy quen”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đây vẫn chưa phải điều bực nhất, bực nhất là ông ta nhận lệnh bao vây giải quyết Hạo Thiên thế gia, chạy từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới đây mà ngay cả cái bóng của Hạo Thiên thế gia cũng không thấy đâu.“May mà mình thông minh, chạy nhanh”, trên lầu các cách đó không xa, đạo thân của Diệp Thành th* d*c, hắn cũng chỉ mới hoàn thành nhiệm vụ từ mấy phút trước.Advertisement“Lão Đại, cho ta nghỉ một lúc nhé”, đạo thân truyền âm cho Diệp Thành.“Sao cũng được”, trong thần hải của hắn vang lên giọng nói của Diệp Thành.“Thế giới bên ngoài thật sống động!”, được Diệp Thành cho phép, đạo thân xoa hai tay vào nhau cười hề hề, là đạo thân, trước nay hắn không bao giờ cách bản thể quá xa, nhưng hắn cũng có suy nghĩ của riêng mình, tràn ngập tò mò với thế giới bên ngoài, muốn được tự mình trải nghiệm.“Khi nào thiên hạ ổn định, ta sẽ cho ngươi tự do”, có lẽ cảm nhận được tâm tư của đạo thân, Diệp Thành lại truyền âm tới.“Ta… Ta không có ý đó”, đạo thân vội vàng nói, nhưng không nhận được câu trả lời của Diệp Thành.“Có phải mình nói sai rồi không? Mình… hế?”, đạo thân Diệp Thành gãi đầu, nhưng còn chưa nói xong đã giật mình, đuôi mắt hắn vừa liếc thấy một bóng dáng xinh đẹp, lúc này bóng dáng ấy đã ra khỏi lầu các.“Bóng lưng quen thuộc quá”, đạo thân Diệp Thành vội vàng đứng dậy, nhanh nhẹn đuổi theo.Bước ra khỏi lầu các, hắn bắt đầu lén lút bám theo suốt quãng đường như một cái đuôi.Phía trước, áo khoác ngoài của bóng dáng xinh đẹp khẽ đung đưa, bước đi nhẹ nhàng, toàn thân được thần hà bảy màu như ẩn như hiện bao quanh, đến mái tóc trắng xoã trên vai cũng được nhuộm thần hoa, cô giống như tiên nữ hạ phàm, không nhiễm bụi trần thế gian.“Càng nhìn càng thấy quen”, đạo thân Diệp Thành sờ cằm, vô thức đẩy nhanh tốc độ.Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là nữ tử tóc trắng phía trước bỗng trở nên rất kỳ lạ, mỗi bước đi thân hình lại trở nên hư ảo một chút rồi biến mất không thấy đâu, khiến cho người đi trên đường đều sững sờ trong giây lát.“Thần thông thật huyền ảo”, đạo thân Diệp Thành cau mày, đột ngột nhấc chân đuổi theo như một tia thần mang.Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại ở sâu trong một dãy núi.Dãy núi này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng điều đáng ngạc nhiên là vẻ mặt kinh ngạc của đạo thân Diệp Thành, hắn đuổi theo cả chặng đường nhưng đến đây lại không thấy bóng dáng nữ tử tóc trắng ấy.“Đại Sở đúng là nhiều nhân tài!”, hắn gãi đầu, tốc độ của hắn có thể so sánh với bản thể nhưng lại để mất dấu, điều này làm cho hắn phải kinh ngạc cảm thán sự phi thường của nữ tử tóc trắng.Hửm?Đang nói, đạo thân Diệp Thành bỗng cau mày, bất chợt quay người lại.Sau lưng có ánh sáng bảy màu lơ lửng, trước mặt hắn ngưng tụ thành một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo, nhìn kỹ lại thì chẳng phải nữ tử tóc trắng đó sao? Điều khác với lúc trước là trong tay cô đang cầm một thanh thần kiếm với ánh sáng bảy màu bao quanh.“Cô…”, nhìn thấy khuôn mặt nữ tử áo trắng, đạo thân Diệp Thành sững sờ tại chỗ.

Đây vẫn chưa phải điều bực nhất, bực nhất là ông ta nhận lệnh bao vây giải quyết Hạo Thiên thế gia, chạy từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới đây mà ngay cả cái bóng của Hạo Thiên thế gia cũng không thấy đâu.

“May mà mình thông minh, chạy nhanh”, trên lầu các cách đó không xa, đạo thân của Diệp Thành th* d*c, hắn cũng chỉ mới hoàn thành nhiệm vụ từ mấy phút trước.

Advertisement

“Lão Đại, cho ta nghỉ một lúc nhé”, đạo thân truyền âm cho Diệp Thành.

“Sao cũng được”, trong thần hải của hắn vang lên giọng nói của Diệp Thành.

“Thế giới bên ngoài thật sống động!”, được Diệp Thành cho phép, đạo thân xoa hai tay vào nhau cười hề hề, là đạo thân, trước nay hắn không bao giờ cách bản thể quá xa, nhưng hắn cũng có suy nghĩ của riêng mình, tràn ngập tò mò với thế giới bên ngoài, muốn được tự mình trải nghiệm.

“Khi nào thiên hạ ổn định, ta sẽ cho ngươi tự do”, có lẽ cảm nhận được tâm tư của đạo thân, Diệp Thành lại truyền âm tới.

“Ta… Ta không có ý đó”, đạo thân vội vàng nói, nhưng không nhận được câu trả lời của Diệp Thành.

“Có phải mình nói sai rồi không? Mình… hế?”, đạo thân Diệp Thành gãi đầu, nhưng còn chưa nói xong đã giật mình, đuôi mắt hắn vừa liếc thấy một bóng dáng xinh đẹp, lúc này bóng dáng ấy đã ra khỏi lầu các.

“Bóng lưng quen thuộc quá”, đạo thân Diệp Thành vội vàng đứng dậy, nhanh nhẹn đuổi theo.

Bước ra khỏi lầu các, hắn bắt đầu lén lút bám theo suốt quãng đường như một cái đuôi.

Phía trước, áo khoác ngoài của bóng dáng xinh đẹp khẽ đung đưa, bước đi nhẹ nhàng, toàn thân được thần hà bảy màu như ẩn như hiện bao quanh, đến mái tóc trắng xoã trên vai cũng được nhuộm thần hoa, cô giống như tiên nữ hạ phàm, không nhiễm bụi trần thế gian.

“Càng nhìn càng thấy quen”, đạo thân Diệp Thành sờ cằm, vô thức đẩy nhanh tốc độ.

Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là nữ tử tóc trắng phía trước bỗng trở nên rất kỳ lạ, mỗi bước đi thân hình lại trở nên hư ảo một chút rồi biến mất không thấy đâu, khiến cho người đi trên đường đều sững sờ trong giây lát.

“Thần thông thật huyền ảo”, đạo thân Diệp Thành cau mày, đột ngột nhấc chân đuổi theo như một tia thần mang.

Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại ở sâu trong một dãy núi.

Dãy núi này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng điều đáng ngạc nhiên là vẻ mặt kinh ngạc của đạo thân Diệp Thành, hắn đuổi theo cả chặng đường nhưng đến đây lại không thấy bóng dáng nữ tử tóc trắng ấy.

“Đại Sở đúng là nhiều nhân tài!”, hắn gãi đầu, tốc độ của hắn có thể so sánh với bản thể nhưng lại để mất dấu, điều này làm cho hắn phải kinh ngạc cảm thán sự phi thường của nữ tử tóc trắng.

Hửm?

Đang nói, đạo thân Diệp Thành bỗng cau mày, bất chợt quay người lại.

Sau lưng có ánh sáng bảy màu lơ lửng, trước mặt hắn ngưng tụ thành một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo, nhìn kỹ lại thì chẳng phải nữ tử tóc trắng đó sao? Điều khác với lúc trước là trong tay cô đang cầm một thanh thần kiếm với ánh sáng bảy màu bao quanh.

“Cô…”, nhìn thấy khuôn mặt nữ tử áo trắng, đạo thân Diệp Thành sững sờ tại chỗ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đây vẫn chưa phải điều bực nhất, bực nhất là ông ta nhận lệnh bao vây giải quyết Hạo Thiên thế gia, chạy từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới đây mà ngay cả cái bóng của Hạo Thiên thế gia cũng không thấy đâu.“May mà mình thông minh, chạy nhanh”, trên lầu các cách đó không xa, đạo thân của Diệp Thành th* d*c, hắn cũng chỉ mới hoàn thành nhiệm vụ từ mấy phút trước.Advertisement“Lão Đại, cho ta nghỉ một lúc nhé”, đạo thân truyền âm cho Diệp Thành.“Sao cũng được”, trong thần hải của hắn vang lên giọng nói của Diệp Thành.“Thế giới bên ngoài thật sống động!”, được Diệp Thành cho phép, đạo thân xoa hai tay vào nhau cười hề hề, là đạo thân, trước nay hắn không bao giờ cách bản thể quá xa, nhưng hắn cũng có suy nghĩ của riêng mình, tràn ngập tò mò với thế giới bên ngoài, muốn được tự mình trải nghiệm.“Khi nào thiên hạ ổn định, ta sẽ cho ngươi tự do”, có lẽ cảm nhận được tâm tư của đạo thân, Diệp Thành lại truyền âm tới.“Ta… Ta không có ý đó”, đạo thân vội vàng nói, nhưng không nhận được câu trả lời của Diệp Thành.“Có phải mình nói sai rồi không? Mình… hế?”, đạo thân Diệp Thành gãi đầu, nhưng còn chưa nói xong đã giật mình, đuôi mắt hắn vừa liếc thấy một bóng dáng xinh đẹp, lúc này bóng dáng ấy đã ra khỏi lầu các.“Bóng lưng quen thuộc quá”, đạo thân Diệp Thành vội vàng đứng dậy, nhanh nhẹn đuổi theo.Bước ra khỏi lầu các, hắn bắt đầu lén lút bám theo suốt quãng đường như một cái đuôi.Phía trước, áo khoác ngoài của bóng dáng xinh đẹp khẽ đung đưa, bước đi nhẹ nhàng, toàn thân được thần hà bảy màu như ẩn như hiện bao quanh, đến mái tóc trắng xoã trên vai cũng được nhuộm thần hoa, cô giống như tiên nữ hạ phàm, không nhiễm bụi trần thế gian.“Càng nhìn càng thấy quen”, đạo thân Diệp Thành sờ cằm, vô thức đẩy nhanh tốc độ.Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là nữ tử tóc trắng phía trước bỗng trở nên rất kỳ lạ, mỗi bước đi thân hình lại trở nên hư ảo một chút rồi biến mất không thấy đâu, khiến cho người đi trên đường đều sững sờ trong giây lát.“Thần thông thật huyền ảo”, đạo thân Diệp Thành cau mày, đột ngột nhấc chân đuổi theo như một tia thần mang.Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại ở sâu trong một dãy núi.Dãy núi này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng điều đáng ngạc nhiên là vẻ mặt kinh ngạc của đạo thân Diệp Thành, hắn đuổi theo cả chặng đường nhưng đến đây lại không thấy bóng dáng nữ tử tóc trắng ấy.“Đại Sở đúng là nhiều nhân tài!”, hắn gãi đầu, tốc độ của hắn có thể so sánh với bản thể nhưng lại để mất dấu, điều này làm cho hắn phải kinh ngạc cảm thán sự phi thường của nữ tử tóc trắng.Hửm?Đang nói, đạo thân Diệp Thành bỗng cau mày, bất chợt quay người lại.Sau lưng có ánh sáng bảy màu lơ lửng, trước mặt hắn ngưng tụ thành một bóng dáng xinh đẹp như mộng như ảo, nhìn kỹ lại thì chẳng phải nữ tử tóc trắng đó sao? Điều khác với lúc trước là trong tay cô đang cầm một thanh thần kiếm với ánh sáng bảy màu bao quanh.“Cô…”, nhìn thấy khuôn mặt nữ tử áo trắng, đạo thân Diệp Thành sững sờ tại chỗ.

Chương 2009: “Càng nhìn càng thấy quen”