Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2027: Xem ra là người có nhiều tâm sự.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiểu hữu, Hằng Nhạc vẫn còn chứ?”, trong những tiếng kinh ngạc, một ông lão già nua lo lắng nhìn Diệp Thành.“Tiền bối là người của Hằng Nhạc?”, lần này đến lượt Diệp Thành giật mình.“Trương Phong Dương của nội môn Hằng Nhạc”.Advertisement“Vậy Trương Phong Niên là…”, Diệp Thành ngập ngừng nhìn ông lão.“Là huynh trưởng của ta”, giọng ông lão khàn khàn: “Chúng ta đều là trưởng lão của Tình Báo Các, năm xưa vì ta mà Tình Báo Các xảy ra sai sót nên Hằng Nhạc phải chịu tổn thất nặng nề. Sư tôn nổi trận lôi đình, huynh trưởng đã đứng ra chịu tội thay ta”.Nói đến đây, trên khuôn mặt già nua của Trương Phong Dương đầy vẻ áy náy.Diệp Thành rất bất ngờ trước những điều này, hắn không biết chuyện năm đó còn có bí mật này.Nhưng tại sao Trương Phong Niên lại chịu tội thay Trương Phong Dương, trong lòng hắn cũng hiểu rất rõ. Trương Phong Dương có huyết mạch đặc biệt, tiềm lực rất lớn, Trương Phong Niên là huynh trưởng nên mới gánh thay mọi sai lầm.Bất giác, Diệp Thành ngưng tụ rất nhiều ký ức thành thần thức rồi truyền cho Trương Phong Dương.Vài giây sau, Trương Phong Dương đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Thành với vẻ khó tin, thân thể già nua kích động run rẩy, tuy ký ức thần thức ngắn nhưng lại khiến ông có cảm giác như đã cách mấy đời.“Đệ tử Diệp Thành bái kiến tiền bối”, Diệp Thành cung kính hành lễ.“Không được, không được”, Trương Phong Dương sững sờ mà vui mừng, vội vàng tiến lên: “Ngươi là chưởng giáo của Hằng Nhạc, sao có thể hành lễ với ta như vậy?”“Trước mặt các trưởng lão, con mãi là hậu bối”, Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên thánh thể vào người Trương Phong Dương, bổ sung năng lượng cho ông ấy, nhân tiện cũng kéo dài tuổi thọ cho ông.“Hậu sinh khả uý, đúng là hậu sinh khả uý!”“Chúng ta bằng lòng gia nhập Thiên Đình”, khi Trương Phong Dương còn đang kích động thì những người mang huyết mạch đặc biệt đã hít sâu một hơi.“Ta thì thôi”, một ông lão gần đất xa trời nhẹ nhàng xua tay, khuôn mặt già nua đầy mệt mỏi và thăng trầm: “Ta đã chán cuộc sống tu sĩ rồi, ta muốn đến thế giới phàm trần để an hưởng tuổi già”.“Nếu tiền bối đã quyết định thì vãn bối sẽ không ngăn cản”, Diệp Thành cười nhẹ: “Nếu năm nào tiền bối muốn quay lại thế giới tu sĩ, Thiên Đình vẫn luôn chào đón”.“Đa tạ”, ông lão cười ôn hoà rồi xoay người rời đi, bóng lưng hơi cô đơn, xem ra là người có nhiều tâm sự.Sau khi ông lão đi, Diệp Thành lại nhìn mọi người: “Các vị, phía sau các vị có còn gia tộc không? Nếu có thể thì hãy gia nhập Thiên Đình, Bắc Sở đã là vùng đất thị phi không thể ở, Thị Huyết Điện sẽ bị xoá sổ sớm thôi”.“Đương nhiên là có”, hầu hết mọi người đều gật đầu: “Chỉ là không biết có còn tồn tại không thôi”.“Vậy trước khi đến Nam Sở, các vị về gia tộc một chuyến đi! Chú ý an toàn, còn nữa, tốc độ phải nhanh, Thị Huyết Điện có thể ra tay bất cứ lúc nào”.“Được”, hơn một nửa số người bắt đầu bay đi, những người còn lại cơ bản là những người không có thế lực sau lưng.“Đưa phía Trương sư thúc đến Nam Sở, nhất định phải đảm bảo đến nơi an toàn”, Diệp Thành lập tức hạ lệnh, hắn vừa nói xong, hàng chục bóng người bay ra từ bóng tối, khí thế của ai cũng mạnh mẽ, tu vi toàn là cảnh giới Không Minh đỉnh phong.“Đa tạ đạo hữu”, sau khi hành lễ với Diệp Thành, mọi người theo cao thủ của Viêm Hoàng biến mất trong bóng đêm.

“Tiểu hữu, Hằng Nhạc vẫn còn chứ?”, trong những tiếng kinh ngạc, một ông lão già nua lo lắng nhìn Diệp Thành.

“Tiền bối là người của Hằng Nhạc?”, lần này đến lượt Diệp Thành giật mình.

“Trương Phong Dương của nội môn Hằng Nhạc”.

Advertisement

“Vậy Trương Phong Niên là…”, Diệp Thành ngập ngừng nhìn ông lão.

“Là huynh trưởng của ta”, giọng ông lão khàn khàn: “Chúng ta đều là trưởng lão của Tình Báo Các, năm xưa vì ta mà Tình Báo Các xảy ra sai sót nên Hằng Nhạc phải chịu tổn thất nặng nề. Sư tôn nổi trận lôi đình, huynh trưởng đã đứng ra chịu tội thay ta”.

Nói đến đây, trên khuôn mặt già nua của Trương Phong Dương đầy vẻ áy náy.

Diệp Thành rất bất ngờ trước những điều này, hắn không biết chuyện năm đó còn có bí mật này.

Nhưng tại sao Trương Phong Niên lại chịu tội thay Trương Phong Dương, trong lòng hắn cũng hiểu rất rõ. Trương Phong Dương có huyết mạch đặc biệt, tiềm lực rất lớn, Trương Phong Niên là huynh trưởng nên mới gánh thay mọi sai lầm.

Bất giác, Diệp Thành ngưng tụ rất nhiều ký ức thành thần thức rồi truyền cho Trương Phong Dương.

Vài giây sau, Trương Phong Dương đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Thành với vẻ khó tin, thân thể già nua kích động run rẩy, tuy ký ức thần thức ngắn nhưng lại khiến ông có cảm giác như đã cách mấy đời.

“Đệ tử Diệp Thành bái kiến tiền bối”, Diệp Thành cung kính hành lễ.

“Không được, không được”, Trương Phong Dương sững sờ mà vui mừng, vội vàng tiến lên: “Ngươi là chưởng giáo của Hằng Nhạc, sao có thể hành lễ với ta như vậy?”

“Trước mặt các trưởng lão, con mãi là hậu bối”, Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên thánh thể vào người Trương Phong Dương, bổ sung năng lượng cho ông ấy, nhân tiện cũng kéo dài tuổi thọ cho ông.

“Hậu sinh khả uý, đúng là hậu sinh khả uý!”

“Chúng ta bằng lòng gia nhập Thiên Đình”, khi Trương Phong Dương còn đang kích động thì những người mang huyết mạch đặc biệt đã hít sâu một hơi.

“Ta thì thôi”, một ông lão gần đất xa trời nhẹ nhàng xua tay, khuôn mặt già nua đầy mệt mỏi và thăng trầm: “Ta đã chán cuộc sống tu sĩ rồi, ta muốn đến thế giới phàm trần để an hưởng tuổi già”.

“Nếu tiền bối đã quyết định thì vãn bối sẽ không ngăn cản”, Diệp Thành cười nhẹ: “Nếu năm nào tiền bối muốn quay lại thế giới tu sĩ, Thiên Đình vẫn luôn chào đón”.

“Đa tạ”, ông lão cười ôn hoà rồi xoay người rời đi, bóng lưng hơi cô đơn, xem ra là người có nhiều tâm sự.

Sau khi ông lão đi, Diệp Thành lại nhìn mọi người: “Các vị, phía sau các vị có còn gia tộc không? Nếu có thể thì hãy gia nhập Thiên Đình, Bắc Sở đã là vùng đất thị phi không thể ở, Thị Huyết Điện sẽ bị xoá sổ sớm thôi”.

“Đương nhiên là có”, hầu hết mọi người đều gật đầu: “Chỉ là không biết có còn tồn tại không thôi”.

“Vậy trước khi đến Nam Sở, các vị về gia tộc một chuyến đi! Chú ý an toàn, còn nữa, tốc độ phải nhanh, Thị Huyết Điện có thể ra tay bất cứ lúc nào”.

“Được”, hơn một nửa số người bắt đầu bay đi, những người còn lại cơ bản là những người không có thế lực sau lưng.

“Đưa phía Trương sư thúc đến Nam Sở, nhất định phải đảm bảo đến nơi an toàn”, Diệp Thành lập tức hạ lệnh, hắn vừa nói xong, hàng chục bóng người bay ra từ bóng tối, khí thế của ai cũng mạnh mẽ, tu vi toàn là cảnh giới Không Minh đỉnh phong.

“Đa tạ đạo hữu”, sau khi hành lễ với Diệp Thành, mọi người theo cao thủ của Viêm Hoàng biến mất trong bóng đêm.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiểu hữu, Hằng Nhạc vẫn còn chứ?”, trong những tiếng kinh ngạc, một ông lão già nua lo lắng nhìn Diệp Thành.“Tiền bối là người của Hằng Nhạc?”, lần này đến lượt Diệp Thành giật mình.“Trương Phong Dương của nội môn Hằng Nhạc”.Advertisement“Vậy Trương Phong Niên là…”, Diệp Thành ngập ngừng nhìn ông lão.“Là huynh trưởng của ta”, giọng ông lão khàn khàn: “Chúng ta đều là trưởng lão của Tình Báo Các, năm xưa vì ta mà Tình Báo Các xảy ra sai sót nên Hằng Nhạc phải chịu tổn thất nặng nề. Sư tôn nổi trận lôi đình, huynh trưởng đã đứng ra chịu tội thay ta”.Nói đến đây, trên khuôn mặt già nua của Trương Phong Dương đầy vẻ áy náy.Diệp Thành rất bất ngờ trước những điều này, hắn không biết chuyện năm đó còn có bí mật này.Nhưng tại sao Trương Phong Niên lại chịu tội thay Trương Phong Dương, trong lòng hắn cũng hiểu rất rõ. Trương Phong Dương có huyết mạch đặc biệt, tiềm lực rất lớn, Trương Phong Niên là huynh trưởng nên mới gánh thay mọi sai lầm.Bất giác, Diệp Thành ngưng tụ rất nhiều ký ức thành thần thức rồi truyền cho Trương Phong Dương.Vài giây sau, Trương Phong Dương đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Thành với vẻ khó tin, thân thể già nua kích động run rẩy, tuy ký ức thần thức ngắn nhưng lại khiến ông có cảm giác như đã cách mấy đời.“Đệ tử Diệp Thành bái kiến tiền bối”, Diệp Thành cung kính hành lễ.“Không được, không được”, Trương Phong Dương sững sờ mà vui mừng, vội vàng tiến lên: “Ngươi là chưởng giáo của Hằng Nhạc, sao có thể hành lễ với ta như vậy?”“Trước mặt các trưởng lão, con mãi là hậu bối”, Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên thánh thể vào người Trương Phong Dương, bổ sung năng lượng cho ông ấy, nhân tiện cũng kéo dài tuổi thọ cho ông.“Hậu sinh khả uý, đúng là hậu sinh khả uý!”“Chúng ta bằng lòng gia nhập Thiên Đình”, khi Trương Phong Dương còn đang kích động thì những người mang huyết mạch đặc biệt đã hít sâu một hơi.“Ta thì thôi”, một ông lão gần đất xa trời nhẹ nhàng xua tay, khuôn mặt già nua đầy mệt mỏi và thăng trầm: “Ta đã chán cuộc sống tu sĩ rồi, ta muốn đến thế giới phàm trần để an hưởng tuổi già”.“Nếu tiền bối đã quyết định thì vãn bối sẽ không ngăn cản”, Diệp Thành cười nhẹ: “Nếu năm nào tiền bối muốn quay lại thế giới tu sĩ, Thiên Đình vẫn luôn chào đón”.“Đa tạ”, ông lão cười ôn hoà rồi xoay người rời đi, bóng lưng hơi cô đơn, xem ra là người có nhiều tâm sự.Sau khi ông lão đi, Diệp Thành lại nhìn mọi người: “Các vị, phía sau các vị có còn gia tộc không? Nếu có thể thì hãy gia nhập Thiên Đình, Bắc Sở đã là vùng đất thị phi không thể ở, Thị Huyết Điện sẽ bị xoá sổ sớm thôi”.“Đương nhiên là có”, hầu hết mọi người đều gật đầu: “Chỉ là không biết có còn tồn tại không thôi”.“Vậy trước khi đến Nam Sở, các vị về gia tộc một chuyến đi! Chú ý an toàn, còn nữa, tốc độ phải nhanh, Thị Huyết Điện có thể ra tay bất cứ lúc nào”.“Được”, hơn một nửa số người bắt đầu bay đi, những người còn lại cơ bản là những người không có thế lực sau lưng.“Đưa phía Trương sư thúc đến Nam Sở, nhất định phải đảm bảo đến nơi an toàn”, Diệp Thành lập tức hạ lệnh, hắn vừa nói xong, hàng chục bóng người bay ra từ bóng tối, khí thế của ai cũng mạnh mẽ, tu vi toàn là cảnh giới Không Minh đỉnh phong.“Đa tạ đạo hữu”, sau khi hành lễ với Diệp Thành, mọi người theo cao thủ của Viêm Hoàng biến mất trong bóng đêm.

Chương 2027: Xem ra là người có nhiều tâm sự.