Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2028: “Đúng là cùng nghề rồi

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta vẫn chưa biết ngươi tên gì?”, Diệp Thành tìm một nơi thoải mái ngồi xuống, tiện tay lấy ra một bầu rượu: “Hy vọng tên của ngươi không nhảm nhí”.“Gọi ta Đạo Chích là được rồi”.“Trong tên có chữ Đạo, chẳng trách lại là kẻ trộm”.“Đây cũng là một nghệ thuật mà!”, Đạo Chích cười toét miệng: “Không phải nói phét đâu, nhưng trên đời này không có thứ gì mà ta không trộm được”.Advertisement“Tâng bốc bản thân đến vậy, xem ra ta phải thử thân thủ của ngươi mới được”, Diệp Thành phất tay gỡ bỏ cấm chế cho Đạo Chích, vẻ mặt hứng thú: “Nào! Đưa tay ra”.“Vậy thì phải đưa cả hai tay rồi”, Đạo Chích vung vẩy hai tay trước mặt Diệp Thành.“Có thấy mát không?”, Đạo Chích chớp chớp mắt nhìn Diệp Thành.“Hình như có một chút”.“Đây, lạnh thì mặc vào đi!”, Đạo Chích ném một chiếc q**n l*t ra.“Mẹ kiếp”.A…!Đêm vẫn yên tĩnh như vậy nhưng bên trong một nơi vắng vẻ lại vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.Mãi tới khi tiếng kêu thảm thiết ngưng bặt thì mới thấy Đạo Chích nằm dạng cẳng trên mặt đất.Mẹ kiếp!Lại nhìn sang Diệp Thành, mặt mày hắn đã tối sầm cả lại, hắn chuẩn bị mặc q**n l*t vào, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình mà hôm nay lại mất kết cả thể diện như vậy.Roẹt!Không lâu sau đó, gió thổi tới, một bóng hình màu đen xuất hiện, nếu nhìn kĩ thì chính là Lưu Năng.Ập vào mắt Liễu Năng là hình ảnh c** nh* bên dưới của Diệp Thành dựng đứng, trông rõ oai phong!Đột nhiên, Lưu Năng thẫn thờ, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn xuống phía dưới Diệp Thành sau đó lại nhìn sang Đạo Chích, “chuyện…chuyện gì thế này?”“Mẹ kiếp? Ông đi đường không phát ra tiếng động à?”, Diệp Thành điên tiết mắng chửi, hắn vội mặc q**n l*t vào, cho dù một kẻ có da mặt dày như hắn cũng không thể chịu nổi ánh mắt đầy ý tứ đó của Lưu Năng.“Không phải nói gì đâu, ta hiểu cả”.“Ông thì hiểu cái quái gì?”“Đến sớm không bằng đến đúng lúc mà”, Lưu Năng ho hắng, ông ta tiến tới trước mặt Đạo Chích: “Tên này là ai vậy?”“Cùng nghề với ông”.“Cùng nghề?”“Ông đào trộm mồ còn hắn thì trộm đồ, đó không phải là cùng nghề sao?”, Diệp Thành vẫn đang chăm chú chỉnh lại y phục, vả lại hắn còn thắt quần thật chặt, chỉ sợ quần bay đi lần nữa.“Đúng là cùng nghề rồi”, Lưu Năng vuốt râu có vẻ ý tứ.“Xem hai người có vẻ hợp nhau như vậy nên hắn sẽ do ông quản lý”, Diệp Thành tuỳ hứng nói một câu.“Đa tạ Thánh Chủ”, Lưu Năng mở cờ trong bụng.“Trông cho kĩ cái quần của ông”, câu nói của Diệp Thành khiến Lưu Năng cảm thấy khó hiểu.“Hạo Thiên thế gia tới Nam Sở chưa?”, khi Lưu Năng còn đang thẫn thờ thì Diệp Thành đã lên tiếng.“Vừa tới nơi thưa Thánh Chủ”, Lưu Năng đáp mau lẹ, “vả lại hiện giờ tám phần người của Hạo Thiên thế gia đã tình nguyện đi giúp đỡ chúng ta xây tường thành rồi”.“Được rồi, ông đi làm việc của mình đi”, Diệp Thành nói rồi roẹt một tiếng biến mất ở chỗ cũ, hắn lại lần nữa xuất hiện ở hư không như một đạo thần mang bay về phía Diêm La Sơn.

“Ta vẫn chưa biết ngươi tên gì?”, Diệp Thành tìm một nơi thoải mái ngồi xuống, tiện tay lấy ra một bầu rượu: “Hy vọng tên của ngươi không nhảm nhí”.

“Gọi ta Đạo Chích là được rồi”.

“Trong tên có chữ Đạo, chẳng trách lại là kẻ trộm”.

“Đây cũng là một nghệ thuật mà!”, Đạo Chích cười toét miệng: “Không phải nói phét đâu, nhưng trên đời này không có thứ gì mà ta không trộm được”.

Advertisement

“Tâng bốc bản thân đến vậy, xem ra ta phải thử thân thủ của ngươi mới được”, Diệp Thành phất tay gỡ bỏ cấm chế cho Đạo Chích, vẻ mặt hứng thú: “Nào! Đưa tay ra”.

“Vậy thì phải đưa cả hai tay rồi”, Đạo Chích vung vẩy hai tay trước mặt Diệp Thành.

“Có thấy mát không?”, Đạo Chích chớp chớp mắt nhìn Diệp Thành.

“Hình như có một chút”.

“Đây, lạnh thì mặc vào đi!”, Đạo Chích ném một chiếc q**n l*t ra.

“Mẹ kiếp”.

A…!

Đêm vẫn yên tĩnh như vậy nhưng bên trong một nơi vắng vẻ lại vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.

Mãi tới khi tiếng kêu thảm thiết ngưng bặt thì mới thấy Đạo Chích nằm dạng cẳng trên mặt đất.

Mẹ kiếp!

Lại nhìn sang Diệp Thành, mặt mày hắn đã tối sầm cả lại, hắn chuẩn bị mặc q**n l*t vào, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình mà hôm nay lại mất kết cả thể diện như vậy.

Roẹt!

Không lâu sau đó, gió thổi tới, một bóng hình màu đen xuất hiện, nếu nhìn kĩ thì chính là Lưu Năng.

Ập vào mắt Liễu Năng là hình ảnh c** nh* bên dưới của Diệp Thành dựng đứng, trông rõ oai phong!

Đột nhiên, Lưu Năng thẫn thờ, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn xuống phía dưới Diệp Thành sau đó lại nhìn sang Đạo Chích, “chuyện…chuyện gì thế này?”

“Mẹ kiếp? Ông đi đường không phát ra tiếng động à?”, Diệp Thành điên tiết mắng chửi, hắn vội mặc q**n l*t vào, cho dù một kẻ có da mặt dày như hắn cũng không thể chịu nổi ánh mắt đầy ý tứ đó của Lưu Năng.

“Không phải nói gì đâu, ta hiểu cả”.

“Ông thì hiểu cái quái gì?”

“Đến sớm không bằng đến đúng lúc mà”, Lưu Năng ho hắng, ông ta tiến tới trước mặt Đạo Chích: “Tên này là ai vậy?”

“Cùng nghề với ông”.

“Cùng nghề?”

“Ông đào trộm mồ còn hắn thì trộm đồ, đó không phải là cùng nghề sao?”, Diệp Thành vẫn đang chăm chú chỉnh lại y phục, vả lại hắn còn thắt quần thật chặt, chỉ sợ quần bay đi lần nữa.

“Đúng là cùng nghề rồi”, Lưu Năng vuốt râu có vẻ ý tứ.

“Xem hai người có vẻ hợp nhau như vậy nên hắn sẽ do ông quản lý”, Diệp Thành tuỳ hứng nói một câu.

“Đa tạ Thánh Chủ”, Lưu Năng mở cờ trong bụng.

“Trông cho kĩ cái quần của ông”, câu nói của Diệp Thành khiến Lưu Năng cảm thấy khó hiểu.

“Hạo Thiên thế gia tới Nam Sở chưa?”, khi Lưu Năng còn đang thẫn thờ thì Diệp Thành đã lên tiếng.

“Vừa tới nơi thưa Thánh Chủ”, Lưu Năng đáp mau lẹ, “vả lại hiện giờ tám phần người của Hạo Thiên thế gia đã tình nguyện đi giúp đỡ chúng ta xây tường thành rồi”.

“Được rồi, ông đi làm việc của mình đi”, Diệp Thành nói rồi roẹt một tiếng biến mất ở chỗ cũ, hắn lại lần nữa xuất hiện ở hư không như một đạo thần mang bay về phía Diêm La Sơn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta vẫn chưa biết ngươi tên gì?”, Diệp Thành tìm một nơi thoải mái ngồi xuống, tiện tay lấy ra một bầu rượu: “Hy vọng tên của ngươi không nhảm nhí”.“Gọi ta Đạo Chích là được rồi”.“Trong tên có chữ Đạo, chẳng trách lại là kẻ trộm”.“Đây cũng là một nghệ thuật mà!”, Đạo Chích cười toét miệng: “Không phải nói phét đâu, nhưng trên đời này không có thứ gì mà ta không trộm được”.Advertisement“Tâng bốc bản thân đến vậy, xem ra ta phải thử thân thủ của ngươi mới được”, Diệp Thành phất tay gỡ bỏ cấm chế cho Đạo Chích, vẻ mặt hứng thú: “Nào! Đưa tay ra”.“Vậy thì phải đưa cả hai tay rồi”, Đạo Chích vung vẩy hai tay trước mặt Diệp Thành.“Có thấy mát không?”, Đạo Chích chớp chớp mắt nhìn Diệp Thành.“Hình như có một chút”.“Đây, lạnh thì mặc vào đi!”, Đạo Chích ném một chiếc q**n l*t ra.“Mẹ kiếp”.A…!Đêm vẫn yên tĩnh như vậy nhưng bên trong một nơi vắng vẻ lại vang lên tiếng lệ quỷ thét gào.Mãi tới khi tiếng kêu thảm thiết ngưng bặt thì mới thấy Đạo Chích nằm dạng cẳng trên mặt đất.Mẹ kiếp!Lại nhìn sang Diệp Thành, mặt mày hắn đã tối sầm cả lại, hắn chuẩn bị mặc q**n l*t vào, đường đường là Thánh Chủ Thiên Đình mà hôm nay lại mất kết cả thể diện như vậy.Roẹt!Không lâu sau đó, gió thổi tới, một bóng hình màu đen xuất hiện, nếu nhìn kĩ thì chính là Lưu Năng.Ập vào mắt Liễu Năng là hình ảnh c** nh* bên dưới của Diệp Thành dựng đứng, trông rõ oai phong!Đột nhiên, Lưu Năng thẫn thờ, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn xuống phía dưới Diệp Thành sau đó lại nhìn sang Đạo Chích, “chuyện…chuyện gì thế này?”“Mẹ kiếp? Ông đi đường không phát ra tiếng động à?”, Diệp Thành điên tiết mắng chửi, hắn vội mặc q**n l*t vào, cho dù một kẻ có da mặt dày như hắn cũng không thể chịu nổi ánh mắt đầy ý tứ đó của Lưu Năng.“Không phải nói gì đâu, ta hiểu cả”.“Ông thì hiểu cái quái gì?”“Đến sớm không bằng đến đúng lúc mà”, Lưu Năng ho hắng, ông ta tiến tới trước mặt Đạo Chích: “Tên này là ai vậy?”“Cùng nghề với ông”.“Cùng nghề?”“Ông đào trộm mồ còn hắn thì trộm đồ, đó không phải là cùng nghề sao?”, Diệp Thành vẫn đang chăm chú chỉnh lại y phục, vả lại hắn còn thắt quần thật chặt, chỉ sợ quần bay đi lần nữa.“Đúng là cùng nghề rồi”, Lưu Năng vuốt râu có vẻ ý tứ.“Xem hai người có vẻ hợp nhau như vậy nên hắn sẽ do ông quản lý”, Diệp Thành tuỳ hứng nói một câu.“Đa tạ Thánh Chủ”, Lưu Năng mở cờ trong bụng.“Trông cho kĩ cái quần của ông”, câu nói của Diệp Thành khiến Lưu Năng cảm thấy khó hiểu.“Hạo Thiên thế gia tới Nam Sở chưa?”, khi Lưu Năng còn đang thẫn thờ thì Diệp Thành đã lên tiếng.“Vừa tới nơi thưa Thánh Chủ”, Lưu Năng đáp mau lẹ, “vả lại hiện giờ tám phần người của Hạo Thiên thế gia đã tình nguyện đi giúp đỡ chúng ta xây tường thành rồi”.“Được rồi, ông đi làm việc của mình đi”, Diệp Thành nói rồi roẹt một tiếng biến mất ở chỗ cũ, hắn lại lần nữa xuất hiện ở hư không như một đạo thần mang bay về phía Diêm La Sơn.

Chương 2028: “Đúng là cùng nghề rồi