Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2287: Ta không làm muội bị thương chứ?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngưu Bôn, Đông Phương Ngọc Yên lên chiến đài”.Trong tiếng bàn tán, giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.Ông ta dứt lời liền nghe thấy một tiếng rầm, Ngưu Bôn cầm theo chiếc rìu lớn bước lên chiến đài, nhìn thân hình vững chãi của cô bé, tất cả người xem trận chiến đều bất giác ho hắng.AdvertisementSo với Ngưu Bôn mà nói thì Đông Phương Ngọc Yên ở phía đối diện lại tinh nghịch hơn nhiều, cô giống như khuê tú của gia tộc lớn còn chưa ra khỏi cửa với thần hoa rực rỡ bao quanh, mặc dù trông có phần non nớt nhưng lại khó có thể che đi nét sắc nước nghiêng thành.“Ngọc Yên muội, cẩn thận”, Ngưu Bôn chớp mắt bước ra, trong chốc lát đã biến mất, tốc độ không hề kém so với sức mạnh.Cũng may Đông Phương Ngọc Yên cũng không vừa, sau khi mỉm cười nhẹ nhàng, đầu mũi chân lùi về sau nhẹ nhàng như hồ điệp, để lại từng đạo tàn ảnh.Bịch!Cô vừa rời đi, ngay vị trí cô đứng trước đó đã bị một rìu của Lâm Báo trảm lìa.Nhìn thấy Ngưu Bôn mạnh mẽ như vậy, phía Cung Tiểu Thiên Nhi đứng dưới chiến đài lần lượt nuốt nước bọt, cũng may đó là Đông Phương Ngọc Yên có được chân truyền của nhà họ Đông Phương nếu mà đổi thành người khác thì đã nằm bẹp rồi.Bịch! Bịch!Tiếng động liên tiếp vang lên, trận đại chiến trên chiến đài hết sức sục sôi.Ngưu Bôn khí thế lên cao, mạnh mẽ rắn rỏi, cây rìu trong tay vô cùng bá đạo, đó là một bí thuật hết sức mạnh mẽ, trông thì có vẻ đơn giản nhưng lại dung hợp sự biến hoá của rất nhiều bí thuật.Còn Đông Phương Ngọc Yên lại khác, phần lớn thời gian cô nhóc dành để né tránh, mặc dù có một hai lần phản công nhưng về cơ bản đều không thể phá được phòng ngự của Ngưu Bôn.Về điểm này thì chính là khoảng cách của thuộc tính, trận đại chiến kéo dài được một khắc thì Đông Phương Ngọc Yên dừng tay, giơ tay lên bất lực: Ta nhận thua.“Muội muội, ta không làm muội bị thương chứ?”, Ngưu Bôn giây phút trước còn đang rất hùng hồn nhưng sau khi nghe vậy thì lại nở nụ cười.“Cũng…cũng ổn”, Đông Phương Ngọc Yên cười gượng gạo, cơ thể thảm hại.“Mộ vân Thiếu, Hạo Thiên Thanh Vũ lên chiến đài”, phía Ngưu Bôn vừa xuống khỏi chiến đài thì giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.Đạo Huyền Chân Nhân vừa dứt lời thì hai bóng người mặc y phục tím và trắng lần lượt lên chiến đài.Sau khi hai người bọn họ lên chiến đài, tất cả những người quan sát trận chiến đều ngồi thẳng dậy.Nam Mộ Vân, Bắc Hạo Thiên, đây là hai gia tộc nổi danh ở hai đầu Nam và Bắc, trận đối đầu của lớp Huyền Tự đương nhiên kéo theo sự chú ý của rất nhiều người, trong đó bao gồm cả Diệp Thành.“Luận về vai vế thì hắn là cháu ngươi nhỉ?”, Hồng Trần Tuyết lên tiếng.“Đúng vậy”, Diệp Thành mỉm cười, hắn bất giác nhìn về phía Hạo Thiên thế gia, vừa hay Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn sang phía này, cả hai tỏ vẻ gượng gạo sau đó nhanh chóng quay đi.

“Ngưu Bôn, Đông Phương Ngọc Yên lên chiến đài”.

Trong tiếng bàn tán, giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.

Ông ta dứt lời liền nghe thấy một tiếng rầm, Ngưu Bôn cầm theo chiếc rìu lớn bước lên chiến đài, nhìn thân hình vững chãi của cô bé, tất cả người xem trận chiến đều bất giác ho hắng.

Advertisement

So với Ngưu Bôn mà nói thì Đông Phương Ngọc Yên ở phía đối diện lại tinh nghịch hơn nhiều, cô giống như khuê tú của gia tộc lớn còn chưa ra khỏi cửa với thần hoa rực rỡ bao quanh, mặc dù trông có phần non nớt nhưng lại khó có thể che đi nét sắc nước nghiêng thành.

“Ngọc Yên muội, cẩn thận”, Ngưu Bôn chớp mắt bước ra, trong chốc lát đã biến mất, tốc độ không hề kém so với sức mạnh.

Cũng may Đông Phương Ngọc Yên cũng không vừa, sau khi mỉm cười nhẹ nhàng, đầu mũi chân lùi về sau nhẹ nhàng như hồ điệp, để lại từng đạo tàn ảnh.

Bịch!

Cô vừa rời đi, ngay vị trí cô đứng trước đó đã bị một rìu của Lâm Báo trảm lìa.

Nhìn thấy Ngưu Bôn mạnh mẽ như vậy, phía Cung Tiểu Thiên Nhi đứng dưới chiến đài lần lượt nuốt nước bọt, cũng may đó là Đông Phương Ngọc Yên có được chân truyền của nhà họ Đông Phương nếu mà đổi thành người khác thì đã nằm bẹp rồi.

Bịch! Bịch!

Tiếng động liên tiếp vang lên, trận đại chiến trên chiến đài hết sức sục sôi.

Ngưu Bôn khí thế lên cao, mạnh mẽ rắn rỏi, cây rìu trong tay vô cùng bá đạo, đó là một bí thuật hết sức mạnh mẽ, trông thì có vẻ đơn giản nhưng lại dung hợp sự biến hoá của rất nhiều bí thuật.

Còn Đông Phương Ngọc Yên lại khác, phần lớn thời gian cô nhóc dành để né tránh, mặc dù có một hai lần phản công nhưng về cơ bản đều không thể phá được phòng ngự của Ngưu Bôn.

Về điểm này thì chính là khoảng cách của thuộc tính, trận đại chiến kéo dài được một khắc thì Đông Phương Ngọc Yên dừng tay, giơ tay lên bất lực: Ta nhận thua.

“Muội muội, ta không làm muội bị thương chứ?”, Ngưu Bôn giây phút trước còn đang rất hùng hồn nhưng sau khi nghe vậy thì lại nở nụ cười.

“Cũng…cũng ổn”, Đông Phương Ngọc Yên cười gượng gạo, cơ thể thảm hại.

“Mộ vân Thiếu, Hạo Thiên Thanh Vũ lên chiến đài”, phía Ngưu Bôn vừa xuống khỏi chiến đài thì giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.

Đạo Huyền Chân Nhân vừa dứt lời thì hai bóng người mặc y phục tím và trắng lần lượt lên chiến đài.

Sau khi hai người bọn họ lên chiến đài, tất cả những người quan sát trận chiến đều ngồi thẳng dậy.

Nam Mộ Vân, Bắc Hạo Thiên, đây là hai gia tộc nổi danh ở hai đầu Nam và Bắc, trận đối đầu của lớp Huyền Tự đương nhiên kéo theo sự chú ý của rất nhiều người, trong đó bao gồm cả Diệp Thành.

“Luận về vai vế thì hắn là cháu ngươi nhỉ?”, Hồng Trần Tuyết lên tiếng.

“Đúng vậy”, Diệp Thành mỉm cười, hắn bất giác nhìn về phía Hạo Thiên thế gia, vừa hay Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn sang phía này, cả hai tỏ vẻ gượng gạo sau đó nhanh chóng quay đi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngưu Bôn, Đông Phương Ngọc Yên lên chiến đài”.Trong tiếng bàn tán, giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.Ông ta dứt lời liền nghe thấy một tiếng rầm, Ngưu Bôn cầm theo chiếc rìu lớn bước lên chiến đài, nhìn thân hình vững chãi của cô bé, tất cả người xem trận chiến đều bất giác ho hắng.AdvertisementSo với Ngưu Bôn mà nói thì Đông Phương Ngọc Yên ở phía đối diện lại tinh nghịch hơn nhiều, cô giống như khuê tú của gia tộc lớn còn chưa ra khỏi cửa với thần hoa rực rỡ bao quanh, mặc dù trông có phần non nớt nhưng lại khó có thể che đi nét sắc nước nghiêng thành.“Ngọc Yên muội, cẩn thận”, Ngưu Bôn chớp mắt bước ra, trong chốc lát đã biến mất, tốc độ không hề kém so với sức mạnh.Cũng may Đông Phương Ngọc Yên cũng không vừa, sau khi mỉm cười nhẹ nhàng, đầu mũi chân lùi về sau nhẹ nhàng như hồ điệp, để lại từng đạo tàn ảnh.Bịch!Cô vừa rời đi, ngay vị trí cô đứng trước đó đã bị một rìu của Lâm Báo trảm lìa.Nhìn thấy Ngưu Bôn mạnh mẽ như vậy, phía Cung Tiểu Thiên Nhi đứng dưới chiến đài lần lượt nuốt nước bọt, cũng may đó là Đông Phương Ngọc Yên có được chân truyền của nhà họ Đông Phương nếu mà đổi thành người khác thì đã nằm bẹp rồi.Bịch! Bịch!Tiếng động liên tiếp vang lên, trận đại chiến trên chiến đài hết sức sục sôi.Ngưu Bôn khí thế lên cao, mạnh mẽ rắn rỏi, cây rìu trong tay vô cùng bá đạo, đó là một bí thuật hết sức mạnh mẽ, trông thì có vẻ đơn giản nhưng lại dung hợp sự biến hoá của rất nhiều bí thuật.Còn Đông Phương Ngọc Yên lại khác, phần lớn thời gian cô nhóc dành để né tránh, mặc dù có một hai lần phản công nhưng về cơ bản đều không thể phá được phòng ngự của Ngưu Bôn.Về điểm này thì chính là khoảng cách của thuộc tính, trận đại chiến kéo dài được một khắc thì Đông Phương Ngọc Yên dừng tay, giơ tay lên bất lực: Ta nhận thua.“Muội muội, ta không làm muội bị thương chứ?”, Ngưu Bôn giây phút trước còn đang rất hùng hồn nhưng sau khi nghe vậy thì lại nở nụ cười.“Cũng…cũng ổn”, Đông Phương Ngọc Yên cười gượng gạo, cơ thể thảm hại.“Mộ vân Thiếu, Hạo Thiên Thanh Vũ lên chiến đài”, phía Ngưu Bôn vừa xuống khỏi chiến đài thì giọng nói của Đạo Huyền Chân Nhân lại vang lên.Đạo Huyền Chân Nhân vừa dứt lời thì hai bóng người mặc y phục tím và trắng lần lượt lên chiến đài.Sau khi hai người bọn họ lên chiến đài, tất cả những người quan sát trận chiến đều ngồi thẳng dậy.Nam Mộ Vân, Bắc Hạo Thiên, đây là hai gia tộc nổi danh ở hai đầu Nam và Bắc, trận đối đầu của lớp Huyền Tự đương nhiên kéo theo sự chú ý của rất nhiều người, trong đó bao gồm cả Diệp Thành.“Luận về vai vế thì hắn là cháu ngươi nhỉ?”, Hồng Trần Tuyết lên tiếng.“Đúng vậy”, Diệp Thành mỉm cười, hắn bất giác nhìn về phía Hạo Thiên thế gia, vừa hay Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn sang phía này, cả hai tỏ vẻ gượng gạo sau đó nhanh chóng quay đi.

Chương 2287: Ta không làm muội bị thương chứ?”