“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2288: “Tiểu Linh Oa, Vu Phong lên chiến đài”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành trầm ngâm, hắn nhìn Hạo Thiên Thanh Vũ trên chiến đài.Mặc dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấu công pháp từ Hạo Thiên Thanh Vũ, bên trong cơ thể hắn có huyết mạch đặc biệt, không phải thực sự thuần tuý, còn Mộ Vân Thiếu của nhà họ Mộ Vân cũng có huyết mạch đặc biệt, cả hai người huyết mạch ngang ngửa nhau, đến tu vi cũng không hơn kém là bao.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cả hai bắt đầu di chuyển.AdvertisementĐúng như những người quan sát nói, trận đại chiến này có lẽ là trận đại chiến đáng ngạc nhiên nhất.Cả hai người với khả năng chiến đấu một chín một mười, đấu rất máu lửa, người nào người nấy đều có bí pháp của gia tộc và các thần thông phong phú, thần hoa rực rỡ bao trùm cả chiến đài, choán mắt người nhìn.Trong lúc này còn có thể nghe thấy tiếng kêu của diều hâu và tiếng gằn của mãnh hổ.Đợi tới khi mây và khói tản đi mới thấy dị tượng của hai người, dị tượng của Mộ Vân Thiếu là một con mãnh hổ, dị tượng của Hạo Thiên Thanh Vũ là một con diều hâu, trông thì có vẻ như là hai người đang đại chiến nhưng thực chất chính là trận quyết đấu về đạo.Trận chiến này kéo dài một canh giờ, mãi tới đòn cuối cùng, cả hai bị đánh bay ra hai bên, một người lảo đảo, một người loạng choạng chiến đấu bằng chút linh lực cuối cùng, đến cả chân nguyên hộ thể cũng không còn lấy chút nào.Hoà nhau!Mộ Vân Thiếu cười mỏi mệt.Đồng ý!Hạo Thiên Thanh Vũ cũng bất lực mỉm cười.Cả hai người rất xởi lởi, cùng đỡ nhau xuống chiến đài. Thân là đệ tử của Hạo Thiên thế gia và Mộ Vân Thế Gia, bọn họ đương nhiên biết sẽ không thể đánh bại đối phương, kết cục hoà như vậy khiến cả hai gia tộc đều không bị mất mặt.Haiz!Hạo Thiên thế gia còn đỡ, trưởng lão của nhà Mộ Vân lẩm bẩm thở dài.So với những trưởng lão này thì Mộ Vân Ngạo lại thong dong hơn nhiều, thế nhưng trong lòng ông ta cũng vẫn không thoải mái.Vì Diệp Thành mà thế hệ Thanh Tự của nhà Mộ vân đã bại dưới tay Hạo Thiên thế gia, thế hệ Huyền Tự này mặc dù đấu hoà nhưng nói tóm lại vẫn là bại.Vài trận chiến tiếp theo cũng vô cùng nảy lửa. Các đệ tử của lớp Huyền Tự anh dũng vô song, đều là những thanh niên ưu tú, không ai chịu nhường ai.“Tiểu Linh Oa, Vu Phong lên chiến đài”, sau tiếng hô của Đạo Huyền Chân Nhân, vẻ mặt của những người xem trận chiến đều thay đổi một cách kì quái.Hai bên quyết chiến nhưng sao lại có gì đó không được hài hoà.Tiểu Linh Oa chỉ to bằng nắm tay, trông núng nính giống như đứa trẻ nhỏ xíu.
Diệp Thành trầm ngâm, hắn nhìn Hạo Thiên Thanh Vũ trên chiến đài.
Mặc dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấu công pháp từ Hạo Thiên Thanh Vũ, bên trong cơ thể hắn có huyết mạch đặc biệt, không phải thực sự thuần tuý, còn Mộ Vân Thiếu của nhà họ Mộ Vân cũng có huyết mạch đặc biệt, cả hai người huyết mạch ngang ngửa nhau, đến tu vi cũng không hơn kém là bao.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cả hai bắt đầu di chuyển.
Advertisement
Đúng như những người quan sát nói, trận đại chiến này có lẽ là trận đại chiến đáng ngạc nhiên nhất.
Cả hai người với khả năng chiến đấu một chín một mười, đấu rất máu lửa, người nào người nấy đều có bí pháp của gia tộc và các thần thông phong phú, thần hoa rực rỡ bao trùm cả chiến đài, choán mắt người nhìn.
Trong lúc này còn có thể nghe thấy tiếng kêu của diều hâu và tiếng gằn của mãnh hổ.
Đợi tới khi mây và khói tản đi mới thấy dị tượng của hai người, dị tượng của Mộ Vân Thiếu là một con mãnh hổ, dị tượng của Hạo Thiên Thanh Vũ là một con diều hâu, trông thì có vẻ như là hai người đang đại chiến nhưng thực chất chính là trận quyết đấu về đạo.
Trận chiến này kéo dài một canh giờ, mãi tới đòn cuối cùng, cả hai bị đánh bay ra hai bên, một người lảo đảo, một người loạng choạng chiến đấu bằng chút linh lực cuối cùng, đến cả chân nguyên hộ thể cũng không còn lấy chút nào.
Hoà nhau!
Mộ Vân Thiếu cười mỏi mệt.
Đồng ý!
Hạo Thiên Thanh Vũ cũng bất lực mỉm cười.
Cả hai người rất xởi lởi, cùng đỡ nhau xuống chiến đài. Thân là đệ tử của Hạo Thiên thế gia và Mộ Vân Thế Gia, bọn họ đương nhiên biết sẽ không thể đánh bại đối phương, kết cục hoà như vậy khiến cả hai gia tộc đều không bị mất mặt.
Haiz!
Hạo Thiên thế gia còn đỡ, trưởng lão của nhà Mộ Vân lẩm bẩm thở dài.
So với những trưởng lão này thì Mộ Vân Ngạo lại thong dong hơn nhiều, thế nhưng trong lòng ông ta cũng vẫn không thoải mái.
Vì Diệp Thành mà thế hệ Thanh Tự của nhà Mộ vân đã bại dưới tay Hạo Thiên thế gia, thế hệ Huyền Tự này mặc dù đấu hoà nhưng nói tóm lại vẫn là bại.
Vài trận chiến tiếp theo cũng vô cùng nảy lửa. Các đệ tử của lớp Huyền Tự anh dũng vô song, đều là những thanh niên ưu tú, không ai chịu nhường ai.
“Tiểu Linh Oa, Vu Phong lên chiến đài”, sau tiếng hô của Đạo Huyền Chân Nhân, vẻ mặt của những người xem trận chiến đều thay đổi một cách kì quái.
Hai bên quyết chiến nhưng sao lại có gì đó không được hài hoà.
Tiểu Linh Oa chỉ to bằng nắm tay, trông núng nính giống như đứa trẻ nhỏ xíu.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành trầm ngâm, hắn nhìn Hạo Thiên Thanh Vũ trên chiến đài.Mặc dù cách rất xa nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấu công pháp từ Hạo Thiên Thanh Vũ, bên trong cơ thể hắn có huyết mạch đặc biệt, không phải thực sự thuần tuý, còn Mộ Vân Thiếu của nhà họ Mộ Vân cũng có huyết mạch đặc biệt, cả hai người huyết mạch ngang ngửa nhau, đến tu vi cũng không hơn kém là bao.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, cả hai bắt đầu di chuyển.AdvertisementĐúng như những người quan sát nói, trận đại chiến này có lẽ là trận đại chiến đáng ngạc nhiên nhất.Cả hai người với khả năng chiến đấu một chín một mười, đấu rất máu lửa, người nào người nấy đều có bí pháp của gia tộc và các thần thông phong phú, thần hoa rực rỡ bao trùm cả chiến đài, choán mắt người nhìn.Trong lúc này còn có thể nghe thấy tiếng kêu của diều hâu và tiếng gằn của mãnh hổ.Đợi tới khi mây và khói tản đi mới thấy dị tượng của hai người, dị tượng của Mộ Vân Thiếu là một con mãnh hổ, dị tượng của Hạo Thiên Thanh Vũ là một con diều hâu, trông thì có vẻ như là hai người đang đại chiến nhưng thực chất chính là trận quyết đấu về đạo.Trận chiến này kéo dài một canh giờ, mãi tới đòn cuối cùng, cả hai bị đánh bay ra hai bên, một người lảo đảo, một người loạng choạng chiến đấu bằng chút linh lực cuối cùng, đến cả chân nguyên hộ thể cũng không còn lấy chút nào.Hoà nhau!Mộ Vân Thiếu cười mỏi mệt.Đồng ý!Hạo Thiên Thanh Vũ cũng bất lực mỉm cười.Cả hai người rất xởi lởi, cùng đỡ nhau xuống chiến đài. Thân là đệ tử của Hạo Thiên thế gia và Mộ Vân Thế Gia, bọn họ đương nhiên biết sẽ không thể đánh bại đối phương, kết cục hoà như vậy khiến cả hai gia tộc đều không bị mất mặt.Haiz!Hạo Thiên thế gia còn đỡ, trưởng lão của nhà Mộ Vân lẩm bẩm thở dài.So với những trưởng lão này thì Mộ Vân Ngạo lại thong dong hơn nhiều, thế nhưng trong lòng ông ta cũng vẫn không thoải mái.Vì Diệp Thành mà thế hệ Thanh Tự của nhà Mộ vân đã bại dưới tay Hạo Thiên thế gia, thế hệ Huyền Tự này mặc dù đấu hoà nhưng nói tóm lại vẫn là bại.Vài trận chiến tiếp theo cũng vô cùng nảy lửa. Các đệ tử của lớp Huyền Tự anh dũng vô song, đều là những thanh niên ưu tú, không ai chịu nhường ai.“Tiểu Linh Oa, Vu Phong lên chiến đài”, sau tiếng hô của Đạo Huyền Chân Nhân, vẻ mặt của những người xem trận chiến đều thay đổi một cách kì quái.Hai bên quyết chiến nhưng sao lại có gì đó không được hài hoà.Tiểu Linh Oa chỉ to bằng nắm tay, trông núng nính giống như đứa trẻ nhỏ xíu.