“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2301: “Đến khi nào con trưởng thành”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Người này đương nhiên chính là Nam Cung Tử Nguyệt, cô bé bộc lộ rõ bản tính, so với Triệu Tử Vân nhút nhát thì cô bé cởi mở hơn nhiều.Nhìn thấy cảnh này, Diệp Thành không khỏi bật cười.Đúng như câu của hắn, người của Thiên Đình đều tự ghép thành đôi, như Lăng Hạo với Tử Yên, như Thanh Vân với Lý Tinh Hồn, như Nam Cung Tử Nguyệt với Triệu Tử Vân, như Liễu Dật với Nam Cung Nguyệt, như Hùng Nhị với Đường Như Huyên, như Lăng Tiêu với Tiêu Tương.AdvertisementNhưng trong số này cũng có một hai cặp đặc biệt.Ví dụ như Long Nhất và Long Ngũ, hai tên mặt dày, vô liêm sỉ bám lấy Mộ Dung Diệu Tâm và Đông Phương Ngọc Linh đã bị phía Hằng Nhạc Chân Nhân xách ra ngoài đánh không chỉ một lần.“Ta đã yêu một nữ tử rồi”, khi Diệp Thành đang cảm khái thì Tạ Vân mặt đỏ phừng phừng vừa nói vừa lau nước mắt, hiếm khi thấy hắn ta chán chường và suy sụp như vậy.“Haiz!”, đám Hùng Nhị và Tư Đồ Nam thở dài.“Cô nương nhà nào?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Tạ Vân.“Mộ Vân thế gia”.“Thích thì cưới”, đám Hùng Nhị mắng to: “Nhát gan thế không biết”.“Nhưng người nhà cô ấy không đồng ý”, Tạ Vân nói rồi ngửa đầu uống cạn rượu trong bát.“Ồ, ai không đồng ý?”“Tướng công của cô ấy”.“Tướng công của cô ấy?”, mọi người đã uống say, cứ gãi đầu cảm thấy có gì đó sai sai.“Cút!”, sau một hai giây, tiếng mắng chửi tập thể vang lên rất bá khí.“Tên khốn”, Diệp Thành day đầu mày, trong giây phút đó hắn thật sự tin rằng cách này càng chơi càng lún sâu.“Sư phụ, khi nào thì người cưới con?”, Tịch Nhan hai tay chống cằm, đôi mắt to trong veo chớp chớp nhìn Diệp Thành, hai má ửng đỏ, đôi mắt đẹp đã hơi mông lung, có vẻ cô bé đã say rồi.“Đến khi nào con trưởng thành”, Diệp Thành ho khan.“Con trưởng thành rồi, con…”“Lại đây nào cô bé”, Cổ Tam Thông lấy một cái túi nhỏ trong túi ra, nhét vào tay Tịch Nhan, sau đó nói một câu đầy ẩn ý: “Hôm nào lén bỏ vào trong rượu của hắn, rất hữu dụng đấy”.“Thật ạ?”, Tịch Nhan nhận lấy rồi mở ra luôn, cô bé đã hơi choáng váng rồi, đổ bột trắng trong túi vào ly rượu của Diệp Thành ngay trước mặt hắn.“Sư phụ, nào, người uống đi!”, cô nhóc cầm ly rượu lên, đưa tới, nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt lấp lánh.“Tịch Nhan đưa đương nhiên phải uống rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngay khiến ánh mắt mọi người cùng bàn lập tức đổ dồn về phía hắn. Ơ kìa, ngươi không biết túi bột đó là hợp hoan tán sao?Phụt!
Người này đương nhiên chính là Nam Cung Tử Nguyệt, cô bé bộc lộ rõ bản tính, so với Triệu Tử Vân nhút nhát thì cô bé cởi mở hơn nhiều.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Thành không khỏi bật cười.
Đúng như câu của hắn, người của Thiên Đình đều tự ghép thành đôi, như Lăng Hạo với Tử Yên, như Thanh Vân với Lý Tinh Hồn, như Nam Cung Tử Nguyệt với Triệu Tử Vân, như Liễu Dật với Nam Cung Nguyệt, như Hùng Nhị với Đường Như Huyên, như Lăng Tiêu với Tiêu Tương.
Advertisement
Nhưng trong số này cũng có một hai cặp đặc biệt.
Ví dụ như Long Nhất và Long Ngũ, hai tên mặt dày, vô liêm sỉ bám lấy Mộ Dung Diệu Tâm và Đông Phương Ngọc Linh đã bị phía Hằng Nhạc Chân Nhân xách ra ngoài đánh không chỉ một lần.
“Ta đã yêu một nữ tử rồi”, khi Diệp Thành đang cảm khái thì Tạ Vân mặt đỏ phừng phừng vừa nói vừa lau nước mắt, hiếm khi thấy hắn ta chán chường và suy sụp như vậy.
“Haiz!”, đám Hùng Nhị và Tư Đồ Nam thở dài.
“Cô nương nhà nào?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Tạ Vân.
“Mộ Vân thế gia”.
“Thích thì cưới”, đám Hùng Nhị mắng to: “Nhát gan thế không biết”.
“Nhưng người nhà cô ấy không đồng ý”, Tạ Vân nói rồi ngửa đầu uống cạn rượu trong bát.
“Ồ, ai không đồng ý?”
“Tướng công của cô ấy”.
“Tướng công của cô ấy?”, mọi người đã uống say, cứ gãi đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
“Cút!”, sau một hai giây, tiếng mắng chửi tập thể vang lên rất bá khí.
“Tên khốn”, Diệp Thành day đầu mày, trong giây phút đó hắn thật sự tin rằng cách này càng chơi càng lún sâu.
“Sư phụ, khi nào thì người cưới con?”, Tịch Nhan hai tay chống cằm, đôi mắt to trong veo chớp chớp nhìn Diệp Thành, hai má ửng đỏ, đôi mắt đẹp đã hơi mông lung, có vẻ cô bé đã say rồi.
“Đến khi nào con trưởng thành”, Diệp Thành ho khan.
“Con trưởng thành rồi, con…”
“Lại đây nào cô bé”, Cổ Tam Thông lấy một cái túi nhỏ trong túi ra, nhét vào tay Tịch Nhan, sau đó nói một câu đầy ẩn ý: “Hôm nào lén bỏ vào trong rượu của hắn, rất hữu dụng đấy”.
“Thật ạ?”, Tịch Nhan nhận lấy rồi mở ra luôn, cô bé đã hơi choáng váng rồi, đổ bột trắng trong túi vào ly rượu của Diệp Thành ngay trước mặt hắn.
“Sư phụ, nào, người uống đi!”, cô nhóc cầm ly rượu lên, đưa tới, nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt lấp lánh.
“Tịch Nhan đưa đương nhiên phải uống rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngay khiến ánh mắt mọi người cùng bàn lập tức đổ dồn về phía hắn. Ơ kìa, ngươi không biết túi bột đó là hợp hoan tán sao?
Phụt!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Người này đương nhiên chính là Nam Cung Tử Nguyệt, cô bé bộc lộ rõ bản tính, so với Triệu Tử Vân nhút nhát thì cô bé cởi mở hơn nhiều.Nhìn thấy cảnh này, Diệp Thành không khỏi bật cười.Đúng như câu của hắn, người của Thiên Đình đều tự ghép thành đôi, như Lăng Hạo với Tử Yên, như Thanh Vân với Lý Tinh Hồn, như Nam Cung Tử Nguyệt với Triệu Tử Vân, như Liễu Dật với Nam Cung Nguyệt, như Hùng Nhị với Đường Như Huyên, như Lăng Tiêu với Tiêu Tương.AdvertisementNhưng trong số này cũng có một hai cặp đặc biệt.Ví dụ như Long Nhất và Long Ngũ, hai tên mặt dày, vô liêm sỉ bám lấy Mộ Dung Diệu Tâm và Đông Phương Ngọc Linh đã bị phía Hằng Nhạc Chân Nhân xách ra ngoài đánh không chỉ một lần.“Ta đã yêu một nữ tử rồi”, khi Diệp Thành đang cảm khái thì Tạ Vân mặt đỏ phừng phừng vừa nói vừa lau nước mắt, hiếm khi thấy hắn ta chán chường và suy sụp như vậy.“Haiz!”, đám Hùng Nhị và Tư Đồ Nam thở dài.“Cô nương nhà nào?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Tạ Vân.“Mộ Vân thế gia”.“Thích thì cưới”, đám Hùng Nhị mắng to: “Nhát gan thế không biết”.“Nhưng người nhà cô ấy không đồng ý”, Tạ Vân nói rồi ngửa đầu uống cạn rượu trong bát.“Ồ, ai không đồng ý?”“Tướng công của cô ấy”.“Tướng công của cô ấy?”, mọi người đã uống say, cứ gãi đầu cảm thấy có gì đó sai sai.“Cút!”, sau một hai giây, tiếng mắng chửi tập thể vang lên rất bá khí.“Tên khốn”, Diệp Thành day đầu mày, trong giây phút đó hắn thật sự tin rằng cách này càng chơi càng lún sâu.“Sư phụ, khi nào thì người cưới con?”, Tịch Nhan hai tay chống cằm, đôi mắt to trong veo chớp chớp nhìn Diệp Thành, hai má ửng đỏ, đôi mắt đẹp đã hơi mông lung, có vẻ cô bé đã say rồi.“Đến khi nào con trưởng thành”, Diệp Thành ho khan.“Con trưởng thành rồi, con…”“Lại đây nào cô bé”, Cổ Tam Thông lấy một cái túi nhỏ trong túi ra, nhét vào tay Tịch Nhan, sau đó nói một câu đầy ẩn ý: “Hôm nào lén bỏ vào trong rượu của hắn, rất hữu dụng đấy”.“Thật ạ?”, Tịch Nhan nhận lấy rồi mở ra luôn, cô bé đã hơi choáng váng rồi, đổ bột trắng trong túi vào ly rượu của Diệp Thành ngay trước mặt hắn.“Sư phụ, nào, người uống đi!”, cô nhóc cầm ly rượu lên, đưa tới, nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt lấp lánh.“Tịch Nhan đưa đương nhiên phải uống rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngay khiến ánh mắt mọi người cùng bàn lập tức đổ dồn về phía hắn. Ơ kìa, ngươi không biết túi bột đó là hợp hoan tán sao?Phụt!