“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2302: “Con cũng mãi về sau mới biết”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ha ha ha…Phía Sở Huyên, Sở Linh thì ôm bụng cười thành tiếng.Lại nhìn đến Cổ Tam Thông, mặt ông ta tối sầm, ai có thể ngờ được Diệp Thành lại chơi ông ta một chiêu như thế.AdvertisementDiệp Thành lắc đầu như không có chuyện gì, dám chơi lão tử, đạo hạnh của ông còn kém lắm.“Sư phụ, sao người lại phun ra?”, Tịch Nhan chớp chớp đôi mắt đẹp, cô bé chưa trải sự đời, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.“Đắng quá”, Diệp Thành nói đầy ẩn ý.“Vậy người có lấy con không?”“Ta…”“Thánh chủ”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị giọng của một nhóm trưởng lão chạy tới cắt ngang, nhìn kỹ lại thì thấy là người của Âu Dương thế gia, nhìn vẻ mặt họ ai nấy đều kích động.“Các vị tiền bối sao vậy?”, Diệp Thành thử hỏi.“Thánh chủ đã thấy tổ tiên nhà ta rồi đúng không?”, một trưởng lão nhà Âu Dương thở hổn hển nhìn Diệp Thành.“Sao vậy? Âu Dương Vương tiền bối không về nhà Âu Dương ư?”, Diệp Thành sửng sốt.“Âu… Âu Dương Vương?”, câu này của Diệp Thành lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, đến cả những người như Đao Hoàng, Chung Giang và Thiên Tông Lão Tổ cũng sáng mắt.Những người có mặt đều không phải kẻ ngốc, từ lời nói của Diệp Thành, sao họ lại không nghe ra Âu Dương Vương vẫn còn sống.Đây thật sự là một tin gây sốc!Sở Hải Thần Binh Âu Dương Vương năm xưa đã từng một mình chống lại đội quân cả một điện của Quỷ tộc, giành cơ hội đột phá cho Thiên Táng Hoàng, trận chiến đó đến giờ vẫn còn được truyền tụng, truyền thuyết về Âu Dương Vương chính là một câu chuyện thần thoại.Nếu hôm nay Diệp Thành không nói thì có ai ngờ được rằng Sở Hải Thần Binh vô song vẫn còn sống.“Ta biết ngay, biết ngay mà, tổ tiên vẫn còn sống”, khi mọi người còn đang ngỡ ngàng thì đám lão tổ của Âu Dương thế gia đã kích động đến mức suýt khóc tại chỗ.“Âu… Âu Dương Vương không… không phải đã chết rồi sao?”, lão tổ nhà họ Tô thảng thốt nhìn Diệp Thành.“Còn sống đó ạ”, Diệp Thành mỉm cười.“Thật sự khiến ta rất sốc!”, Đan Thần thở dài: “Nếu được gặp Âu Dương Vương khi còn sống thì đúng là vinh hạnh tối thượng của ta”.“Tiền bối, người đã được gặp lâu rồi”, Diệp Thành lãnh đạm nói.“Ta gặp rồi?”“Người đấu với Đan Ma đêm đó chính là Âu Dương Vương tiền bối”, Diệp Thành nở nụ cười: “Con cũng mãi về sau mới biết”.
Ha ha ha…
Phía Sở Huyên, Sở Linh thì ôm bụng cười thành tiếng.
Lại nhìn đến Cổ Tam Thông, mặt ông ta tối sầm, ai có thể ngờ được Diệp Thành lại chơi ông ta một chiêu như thế.
Advertisement
Diệp Thành lắc đầu như không có chuyện gì, dám chơi lão tử, đạo hạnh của ông còn kém lắm.
“Sư phụ, sao người lại phun ra?”, Tịch Nhan chớp chớp đôi mắt đẹp, cô bé chưa trải sự đời, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Đắng quá”, Diệp Thành nói đầy ẩn ý.
“Vậy người có lấy con không?”
“Ta…”
“Thánh chủ”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị giọng của một nhóm trưởng lão chạy tới cắt ngang, nhìn kỹ lại thì thấy là người của Âu Dương thế gia, nhìn vẻ mặt họ ai nấy đều kích động.
“Các vị tiền bối sao vậy?”, Diệp Thành thử hỏi.
“Thánh chủ đã thấy tổ tiên nhà ta rồi đúng không?”, một trưởng lão nhà Âu Dương thở hổn hển nhìn Diệp Thành.
“Sao vậy? Âu Dương Vương tiền bối không về nhà Âu Dương ư?”, Diệp Thành sửng sốt.
“Âu… Âu Dương Vương?”, câu này của Diệp Thành lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, đến cả những người như Đao Hoàng, Chung Giang và Thiên Tông Lão Tổ cũng sáng mắt.
Những người có mặt đều không phải kẻ ngốc, từ lời nói của Diệp Thành, sao họ lại không nghe ra Âu Dương Vương vẫn còn sống.
Đây thật sự là một tin gây sốc!
Sở Hải Thần Binh Âu Dương Vương năm xưa đã từng một mình chống lại đội quân cả một điện của Quỷ tộc, giành cơ hội đột phá cho Thiên Táng Hoàng, trận chiến đó đến giờ vẫn còn được truyền tụng, truyền thuyết về Âu Dương Vương chính là một câu chuyện thần thoại.
Nếu hôm nay Diệp Thành không nói thì có ai ngờ được rằng Sở Hải Thần Binh vô song vẫn còn sống.
“Ta biết ngay, biết ngay mà, tổ tiên vẫn còn sống”, khi mọi người còn đang ngỡ ngàng thì đám lão tổ của Âu Dương thế gia đã kích động đến mức suýt khóc tại chỗ.
“Âu… Âu Dương Vương không… không phải đã chết rồi sao?”, lão tổ nhà họ Tô thảng thốt nhìn Diệp Thành.
“Còn sống đó ạ”, Diệp Thành mỉm cười.
“Thật sự khiến ta rất sốc!”, Đan Thần thở dài: “Nếu được gặp Âu Dương Vương khi còn sống thì đúng là vinh hạnh tối thượng của ta”.
“Tiền bối, người đã được gặp lâu rồi”, Diệp Thành lãnh đạm nói.
“Ta gặp rồi?”
“Người đấu với Đan Ma đêm đó chính là Âu Dương Vương tiền bối”, Diệp Thành nở nụ cười: “Con cũng mãi về sau mới biết”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ha ha ha…Phía Sở Huyên, Sở Linh thì ôm bụng cười thành tiếng.Lại nhìn đến Cổ Tam Thông, mặt ông ta tối sầm, ai có thể ngờ được Diệp Thành lại chơi ông ta một chiêu như thế.AdvertisementDiệp Thành lắc đầu như không có chuyện gì, dám chơi lão tử, đạo hạnh của ông còn kém lắm.“Sư phụ, sao người lại phun ra?”, Tịch Nhan chớp chớp đôi mắt đẹp, cô bé chưa trải sự đời, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.“Đắng quá”, Diệp Thành nói đầy ẩn ý.“Vậy người có lấy con không?”“Ta…”“Thánh chủ”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị giọng của một nhóm trưởng lão chạy tới cắt ngang, nhìn kỹ lại thì thấy là người của Âu Dương thế gia, nhìn vẻ mặt họ ai nấy đều kích động.“Các vị tiền bối sao vậy?”, Diệp Thành thử hỏi.“Thánh chủ đã thấy tổ tiên nhà ta rồi đúng không?”, một trưởng lão nhà Âu Dương thở hổn hển nhìn Diệp Thành.“Sao vậy? Âu Dương Vương tiền bối không về nhà Âu Dương ư?”, Diệp Thành sửng sốt.“Âu… Âu Dương Vương?”, câu này của Diệp Thành lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, đến cả những người như Đao Hoàng, Chung Giang và Thiên Tông Lão Tổ cũng sáng mắt.Những người có mặt đều không phải kẻ ngốc, từ lời nói của Diệp Thành, sao họ lại không nghe ra Âu Dương Vương vẫn còn sống.Đây thật sự là một tin gây sốc!Sở Hải Thần Binh Âu Dương Vương năm xưa đã từng một mình chống lại đội quân cả một điện của Quỷ tộc, giành cơ hội đột phá cho Thiên Táng Hoàng, trận chiến đó đến giờ vẫn còn được truyền tụng, truyền thuyết về Âu Dương Vương chính là một câu chuyện thần thoại.Nếu hôm nay Diệp Thành không nói thì có ai ngờ được rằng Sở Hải Thần Binh vô song vẫn còn sống.“Ta biết ngay, biết ngay mà, tổ tiên vẫn còn sống”, khi mọi người còn đang ngỡ ngàng thì đám lão tổ của Âu Dương thế gia đã kích động đến mức suýt khóc tại chỗ.“Âu… Âu Dương Vương không… không phải đã chết rồi sao?”, lão tổ nhà họ Tô thảng thốt nhìn Diệp Thành.“Còn sống đó ạ”, Diệp Thành mỉm cười.“Thật sự khiến ta rất sốc!”, Đan Thần thở dài: “Nếu được gặp Âu Dương Vương khi còn sống thì đúng là vinh hạnh tối thượng của ta”.“Tiền bối, người đã được gặp lâu rồi”, Diệp Thành lãnh đạm nói.“Ta gặp rồi?”“Người đấu với Đan Ma đêm đó chính là Âu Dương Vương tiền bối”, Diệp Thành nở nụ cười: “Con cũng mãi về sau mới biết”.