“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2305: Ma Hắc Thiên!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Rầm!Trời đất lại lần nữa xuất hiện động tĩnh, đó là âm thanh của tiếng bước chân người đi, cơ thể nặng tựa núi non khiến thiên địa rúng động.Trong màn huyết vụ, một bóng hình mờ ảo xuất hiện như thể bước ra từ những năm tháng xưa kia, cơ thể người này rắn rỏi, toàn thân có kim mang bao quanh, thần huy chói mắt giống như từng vì sao lấp lánh.AdvertisementNgười này bước chân trên tinh hà, đầu lơ lửng thần đỉnh, khoác trên mình lớp áo giáp vàng kim, tay cầm đại kích trông không khác một vị Chiến Thần Bát Hoang đang chinh phạt vạn vực.Đó…đó là!Diệp Thành run rẩy, hắn thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang kia, người đó và hắn trông y hệt nhau.Lục…Lục Đạo Tiên Luân Nhãn!Diệp Thành chăm chú nhìn đôi mắt của vị chiến thần bát hoang kia, đó không phải là một con mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn mà là đôi mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.“Đó…đó là ta sao?”, Diệp Thành há hốc miệng, hắn nhìn Chiến Thần Bát Hoang đang sải bước tới mà thảng thốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh, hỗn thiên chiến giáp, bầu trời đầy sao, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn…“Hoang Cổ Thánh Thể, bản tôn đợi ngươi lâu rồi”, Ma Thần lên tiếng nhìn Chiến Thần Bát Hoang để lộ ra hàm răng trắng bóc.“Ngươi không được, để bà ta”, Chiến Thần Bát Hoang lên tiếng, giọng nói thản nhiên mang theo uy lực chấn động.“Còn chưa trưởng thành, là ai cho ngươi tư cách ngông cuồng như vậy?”, Ma Thần hắng giọng lạnh lùng bước ra làm hư thiên vụn vỡ, sau đó người này chém ra một rìu mang theo uy lực tịch diệt như thể có thể trảm bay vạn đạo chư thiên.Chiến thần Bát Hoang không hề thay đổi sắc mặt mà vung chiến kích với dáng vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang theo vô số thay đổi về đạo tắc.Điều đáng nói là khả năng chiến đấu của hắn vượt xa Đông Hoàng Thái Tâm, mọt kích mà có thể khiến cả Ma Thần lùi về sau, mỗi một bước lùi về sau còn đạp tan cả vùng trời, tới khi dừng chân mới phun ra cả miệng máu.Ma Thần gằn lên phẫn nộ, biển thiên ma cuộn trào thôn tính thiên địa, muốn trấn áp Chiến Thần Bát Hoang trong đó.Chiến Thần Bát Hoang tiến lên trước, một kích chém mở biển ma.Sắc mặt Ma Thần thay đổi nhanh chóng, phần trán lại lần nữa b*n r* lôi điện nhưng lại bị một chưởng của Chiến Thần Bát Hoang làm rụng rời.Ma Hắc Thiên!Một chưởng của Ma Thần vung ra, cả thương thiên đột nhiên trở nên u tối, cả thiên địa cũng theo đó mà tối sầm đi, giống như thể cái động không đáy muốn thôn tính mọi sinh linh sống trên thế gian.Chiến Thần Bát Hoang vẫn dùng chiến kích đó mà rẽ cả đất trời.Thần thông bị phá, Ma Thần bị chấn động đến mức lùi về sau.Vù!Chiến Thần Bát Hoang sát phạt đến, một kích lăng thiên mang theo uy lực diệt thế.Giết!Ma Thần gằn lên, vung chiến rìu nghịch thiên.Rầm! Rầm!
Rầm! Rầm!
Trời đất lại lần nữa xuất hiện động tĩnh, đó là âm thanh của tiếng bước chân người đi, cơ thể nặng tựa núi non khiến thiên địa rúng động.
Trong màn huyết vụ, một bóng hình mờ ảo xuất hiện như thể bước ra từ những năm tháng xưa kia, cơ thể người này rắn rỏi, toàn thân có kim mang bao quanh, thần huy chói mắt giống như từng vì sao lấp lánh.
Advertisement
Người này bước chân trên tinh hà, đầu lơ lửng thần đỉnh, khoác trên mình lớp áo giáp vàng kim, tay cầm đại kích trông không khác một vị Chiến Thần Bát Hoang đang chinh phạt vạn vực.
Đó…đó là!
Diệp Thành run rẩy, hắn thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang kia, người đó và hắn trông y hệt nhau.
Lục…Lục Đạo Tiên Luân Nhãn!
Diệp Thành chăm chú nhìn đôi mắt của vị chiến thần bát hoang kia, đó không phải là một con mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn mà là đôi mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.
“Đó…đó là ta sao?”, Diệp Thành há hốc miệng, hắn nhìn Chiến Thần Bát Hoang đang sải bước tới mà thảng thốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh, hỗn thiên chiến giáp, bầu trời đầy sao, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn…
“Hoang Cổ Thánh Thể, bản tôn đợi ngươi lâu rồi”, Ma Thần lên tiếng nhìn Chiến Thần Bát Hoang để lộ ra hàm răng trắng bóc.
“Ngươi không được, để bà ta”, Chiến Thần Bát Hoang lên tiếng, giọng nói thản nhiên mang theo uy lực chấn động.
“Còn chưa trưởng thành, là ai cho ngươi tư cách ngông cuồng như vậy?”, Ma Thần hắng giọng lạnh lùng bước ra làm hư thiên vụn vỡ, sau đó người này chém ra một rìu mang theo uy lực tịch diệt như thể có thể trảm bay vạn đạo chư thiên.
Chiến thần Bát Hoang không hề thay đổi sắc mặt mà vung chiến kích với dáng vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang theo vô số thay đổi về đạo tắc.
Điều đáng nói là khả năng chiến đấu của hắn vượt xa Đông Hoàng Thái Tâm, mọt kích mà có thể khiến cả Ma Thần lùi về sau, mỗi một bước lùi về sau còn đạp tan cả vùng trời, tới khi dừng chân mới phun ra cả miệng máu.
Ma Thần gằn lên phẫn nộ, biển thiên ma cuộn trào thôn tính thiên địa, muốn trấn áp Chiến Thần Bát Hoang trong đó.
Chiến Thần Bát Hoang tiến lên trước, một kích chém mở biển ma.
Sắc mặt Ma Thần thay đổi nhanh chóng, phần trán lại lần nữa b*n r* lôi điện nhưng lại bị một chưởng của Chiến Thần Bát Hoang làm rụng rời.
Ma Hắc Thiên!
Một chưởng của Ma Thần vung ra, cả thương thiên đột nhiên trở nên u tối, cả thiên địa cũng theo đó mà tối sầm đi, giống như thể cái động không đáy muốn thôn tính mọi sinh linh sống trên thế gian.
Chiến Thần Bát Hoang vẫn dùng chiến kích đó mà rẽ cả đất trời.
Thần thông bị phá, Ma Thần bị chấn động đến mức lùi về sau.
Vù!
Chiến Thần Bát Hoang sát phạt đến, một kích lăng thiên mang theo uy lực diệt thế.
Giết!
Ma Thần gằn lên, vung chiến rìu nghịch thiên.
Rầm! Rầm!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Rầm! Rầm!Trời đất lại lần nữa xuất hiện động tĩnh, đó là âm thanh của tiếng bước chân người đi, cơ thể nặng tựa núi non khiến thiên địa rúng động.Trong màn huyết vụ, một bóng hình mờ ảo xuất hiện như thể bước ra từ những năm tháng xưa kia, cơ thể người này rắn rỏi, toàn thân có kim mang bao quanh, thần huy chói mắt giống như từng vì sao lấp lánh.AdvertisementNgười này bước chân trên tinh hà, đầu lơ lửng thần đỉnh, khoác trên mình lớp áo giáp vàng kim, tay cầm đại kích trông không khác một vị Chiến Thần Bát Hoang đang chinh phạt vạn vực.Đó…đó là!Diệp Thành run rẩy, hắn thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang kia, người đó và hắn trông y hệt nhau.Lục…Lục Đạo Tiên Luân Nhãn!Diệp Thành chăm chú nhìn đôi mắt của vị chiến thần bát hoang kia, đó không phải là một con mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn mà là đôi mắt Lục Đạo Tiên Luân Nhãn.“Đó…đó là ta sao?”, Diệp Thành há hốc miệng, hắn nhìn Chiến Thần Bát Hoang đang sải bước tới mà thảng thốt, Hỗn Độn Thần Đỉnh, hỗn thiên chiến giáp, bầu trời đầy sao, Lục Đạo Tiên Luân Nhãn…“Hoang Cổ Thánh Thể, bản tôn đợi ngươi lâu rồi”, Ma Thần lên tiếng nhìn Chiến Thần Bát Hoang để lộ ra hàm răng trắng bóc.“Ngươi không được, để bà ta”, Chiến Thần Bát Hoang lên tiếng, giọng nói thản nhiên mang theo uy lực chấn động.“Còn chưa trưởng thành, là ai cho ngươi tư cách ngông cuồng như vậy?”, Ma Thần hắng giọng lạnh lùng bước ra làm hư thiên vụn vỡ, sau đó người này chém ra một rìu mang theo uy lực tịch diệt như thể có thể trảm bay vạn đạo chư thiên.Chiến thần Bát Hoang không hề thay đổi sắc mặt mà vung chiến kích với dáng vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang theo vô số thay đổi về đạo tắc.Điều đáng nói là khả năng chiến đấu của hắn vượt xa Đông Hoàng Thái Tâm, mọt kích mà có thể khiến cả Ma Thần lùi về sau, mỗi một bước lùi về sau còn đạp tan cả vùng trời, tới khi dừng chân mới phun ra cả miệng máu.Ma Thần gằn lên phẫn nộ, biển thiên ma cuộn trào thôn tính thiên địa, muốn trấn áp Chiến Thần Bát Hoang trong đó.Chiến Thần Bát Hoang tiến lên trước, một kích chém mở biển ma.Sắc mặt Ma Thần thay đổi nhanh chóng, phần trán lại lần nữa b*n r* lôi điện nhưng lại bị một chưởng của Chiến Thần Bát Hoang làm rụng rời.Ma Hắc Thiên!Một chưởng của Ma Thần vung ra, cả thương thiên đột nhiên trở nên u tối, cả thiên địa cũng theo đó mà tối sầm đi, giống như thể cái động không đáy muốn thôn tính mọi sinh linh sống trên thế gian.Chiến Thần Bát Hoang vẫn dùng chiến kích đó mà rẽ cả đất trời.Thần thông bị phá, Ma Thần bị chấn động đến mức lùi về sau.Vù!Chiến Thần Bát Hoang sát phạt đến, một kích lăng thiên mang theo uy lực diệt thế.Giết!Ma Thần gằn lên, vung chiến rìu nghịch thiên.Rầm! Rầm!