Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2306: “Ta từng tới Chư Thiên Vạn Vực sao?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận đại chiến lại nổ ra, cảnh tượng huỷ thiên diệt địa.Chiến Thần Bát Hoang bá đạo vô song, thần thông cái thế xuất hiện khiến cho ma thần tan tác.Diệp Thành trố mắt nhìn, đây là trận đại chiến ở mức nào, đó rốt cục là trận đại chiến của thời đại nào!AdvertisementA…!Ma Thần rít lên nhưng vẫn không địch lại được Chiến Thần Bát Hoang, cho dù là thần thông nghịch thiên thì trước mặt Chiến Thần Bát Hoang cũng đều vô tác dụng.Phụt!Sau dòng máu bắn vọt vào hư thiên, phần đầu của Ma Thần bị Chiến Thần Bát Hoang trảm lìa bằng một kích, cả cơ thể tan thành hư vô.Thiên địa lúc này chìm vào im lặng, chỉ có huyết vụ sục sôi, choán lấp cả đất trời.Diệp Thành thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang, đây là ý cảnh nhưng mọi thứ diễn ra vô cùng chân thật.Trên hư thiên, Chiến Thần Bát Hoang đã cõng thoe Đông Hoàng Thái Tâm sải bước đi.Thấy vậy, Diệp Thành vội đi theo, hắn đi song hành với Chiến Thần Bát Hoang và chăm chú quan sát mọi thứ.“Đại Đế chết rồi, chúng ta còn đường lui không?”, Đông Hoàng Thái Tâm bất lực ngả người trên lưng Chiến Thần Bát Hoang, sắc mặt tiều tuỵ, miệng không ngừng rỉ máu, trong lớp huyết vụ bay rợp trời, ánh mắt bà ta chợt ảm đạm.“Chư Thiên Vạn Vực còn chưa thua”, giọng nói của Chiến Thần Bát Hoang rất khàn.“Ý cảnh này là Chư Thiên Vạn Vực?”, Diệp Thành kinh ngạc, hắn vô thức nhìn tứ phía trong hư thiên.“Thả ta xuống đi, ta mệt rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm mờ mắt, khẽ giọng lên tiếng.“Tin Diệp Tinh Thần, hắn có thể làm được”, Chiến Thần Bát Hoang vẫn sải bước đi nặng nề, trên khuôn mặt góc cạnh còn mang theo dấu vết của thời gian, “chúng ta phải tìm tương lai cho hậu thế”.“Nếu như hắn ta bại thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm cười đau buồn.“Vậy thì còn có ta”, Chiến Thần Bát Hoang mỉm cười đáp lời.Trên hư thiên, Diệp Thành thở hổn hển dừng chân, hắn tĩnh lặng nhìn Chiến Thần Bát Hoang và Đông Hoàng Thái Tâm ở cách đó không xa.Không phải hắn không muốn tiến lên trước mà là không thể tiến lên trước.Bước chân của Chiến Thần Bát Hoang quá thần kì, mỗi một bước đi bóng hình đều hư ảo đi một phần, mãi cho tới hai ba giây sau mới hoàn toàn biết mất, cho dù với khả năng quan sát của hắn cũng không thể nào nắm bắt được vết tích.“Ta từng tới Chư Thiên Vạn Vực sao?”, Diệp Thành lẩm bẩm.“Ta từng cùng kề vai tác chiến với Đông Hoàng Thái Tâm sao?”“Ta rốt cục là một sự tồn tại thế nào, là chiến thần càn quét bát hoang sao?”

Trận đại chiến lại nổ ra, cảnh tượng huỷ thiên diệt địa.

Chiến Thần Bát Hoang bá đạo vô song, thần thông cái thế xuất hiện khiến cho ma thần tan tác.

Diệp Thành trố mắt nhìn, đây là trận đại chiến ở mức nào, đó rốt cục là trận đại chiến của thời đại nào!

Advertisement

A…!

Ma Thần rít lên nhưng vẫn không địch lại được Chiến Thần Bát Hoang, cho dù là thần thông nghịch thiên thì trước mặt Chiến Thần Bát Hoang cũng đều vô tác dụng.

Phụt!

Sau dòng máu bắn vọt vào hư thiên, phần đầu của Ma Thần bị Chiến Thần Bát Hoang trảm lìa bằng một kích, cả cơ thể tan thành hư vô.

Thiên địa lúc này chìm vào im lặng, chỉ có huyết vụ sục sôi, choán lấp cả đất trời.

Diệp Thành thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang, đây là ý cảnh nhưng mọi thứ diễn ra vô cùng chân thật.

Trên hư thiên, Chiến Thần Bát Hoang đã cõng thoe Đông Hoàng Thái Tâm sải bước đi.

Thấy vậy, Diệp Thành vội đi theo, hắn đi song hành với Chiến Thần Bát Hoang và chăm chú quan sát mọi thứ.

“Đại Đế chết rồi, chúng ta còn đường lui không?”, Đông Hoàng Thái Tâm bất lực ngả người trên lưng Chiến Thần Bát Hoang, sắc mặt tiều tuỵ, miệng không ngừng rỉ máu, trong lớp huyết vụ bay rợp trời, ánh mắt bà ta chợt ảm đạm.

“Chư Thiên Vạn Vực còn chưa thua”, giọng nói của Chiến Thần Bát Hoang rất khàn.

“Ý cảnh này là Chư Thiên Vạn Vực?”, Diệp Thành kinh ngạc, hắn vô thức nhìn tứ phía trong hư thiên.

“Thả ta xuống đi, ta mệt rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm mờ mắt, khẽ giọng lên tiếng.

“Tin Diệp Tinh Thần, hắn có thể làm được”, Chiến Thần Bát Hoang vẫn sải bước đi nặng nề, trên khuôn mặt góc cạnh còn mang theo dấu vết của thời gian, “chúng ta phải tìm tương lai cho hậu thế”.

“Nếu như hắn ta bại thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm cười đau buồn.

“Vậy thì còn có ta”, Chiến Thần Bát Hoang mỉm cười đáp lời.

Trên hư thiên, Diệp Thành thở hổn hển dừng chân, hắn tĩnh lặng nhìn Chiến Thần Bát Hoang và Đông Hoàng Thái Tâm ở cách đó không xa.

Không phải hắn không muốn tiến lên trước mà là không thể tiến lên trước.

Bước chân của Chiến Thần Bát Hoang quá thần kì, mỗi một bước đi bóng hình đều hư ảo đi một phần, mãi cho tới hai ba giây sau mới hoàn toàn biết mất, cho dù với khả năng quan sát của hắn cũng không thể nào nắm bắt được vết tích.

“Ta từng tới Chư Thiên Vạn Vực sao?”, Diệp Thành lẩm bẩm.

“Ta từng cùng kề vai tác chiến với Đông Hoàng Thái Tâm sao?”

“Ta rốt cục là một sự tồn tại thế nào, là chiến thần càn quét bát hoang sao?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận đại chiến lại nổ ra, cảnh tượng huỷ thiên diệt địa.Chiến Thần Bát Hoang bá đạo vô song, thần thông cái thế xuất hiện khiến cho ma thần tan tác.Diệp Thành trố mắt nhìn, đây là trận đại chiến ở mức nào, đó rốt cục là trận đại chiến của thời đại nào!AdvertisementA…!Ma Thần rít lên nhưng vẫn không địch lại được Chiến Thần Bát Hoang, cho dù là thần thông nghịch thiên thì trước mặt Chiến Thần Bát Hoang cũng đều vô tác dụng.Phụt!Sau dòng máu bắn vọt vào hư thiên, phần đầu của Ma Thần bị Chiến Thần Bát Hoang trảm lìa bằng một kích, cả cơ thể tan thành hư vô.Thiên địa lúc này chìm vào im lặng, chỉ có huyết vụ sục sôi, choán lấp cả đất trời.Diệp Thành thẫn thờ nhìn Chiến Thần Bát Hoang, đây là ý cảnh nhưng mọi thứ diễn ra vô cùng chân thật.Trên hư thiên, Chiến Thần Bát Hoang đã cõng thoe Đông Hoàng Thái Tâm sải bước đi.Thấy vậy, Diệp Thành vội đi theo, hắn đi song hành với Chiến Thần Bát Hoang và chăm chú quan sát mọi thứ.“Đại Đế chết rồi, chúng ta còn đường lui không?”, Đông Hoàng Thái Tâm bất lực ngả người trên lưng Chiến Thần Bát Hoang, sắc mặt tiều tuỵ, miệng không ngừng rỉ máu, trong lớp huyết vụ bay rợp trời, ánh mắt bà ta chợt ảm đạm.“Chư Thiên Vạn Vực còn chưa thua”, giọng nói của Chiến Thần Bát Hoang rất khàn.“Ý cảnh này là Chư Thiên Vạn Vực?”, Diệp Thành kinh ngạc, hắn vô thức nhìn tứ phía trong hư thiên.“Thả ta xuống đi, ta mệt rồi”, Đông Hoàng Thái Tâm mờ mắt, khẽ giọng lên tiếng.“Tin Diệp Tinh Thần, hắn có thể làm được”, Chiến Thần Bát Hoang vẫn sải bước đi nặng nề, trên khuôn mặt góc cạnh còn mang theo dấu vết của thời gian, “chúng ta phải tìm tương lai cho hậu thế”.“Nếu như hắn ta bại thì sao?”, Đông Hoàng Thái Tâm cười đau buồn.“Vậy thì còn có ta”, Chiến Thần Bát Hoang mỉm cười đáp lời.Trên hư thiên, Diệp Thành thở hổn hển dừng chân, hắn tĩnh lặng nhìn Chiến Thần Bát Hoang và Đông Hoàng Thái Tâm ở cách đó không xa.Không phải hắn không muốn tiến lên trước mà là không thể tiến lên trước.Bước chân của Chiến Thần Bát Hoang quá thần kì, mỗi một bước đi bóng hình đều hư ảo đi một phần, mãi cho tới hai ba giây sau mới hoàn toàn biết mất, cho dù với khả năng quan sát của hắn cũng không thể nào nắm bắt được vết tích.“Ta từng tới Chư Thiên Vạn Vực sao?”, Diệp Thành lẩm bẩm.“Ta từng cùng kề vai tác chiến với Đông Hoàng Thái Tâm sao?”“Ta rốt cục là một sự tồn tại thế nào, là chiến thần càn quét bát hoang sao?”

Chương 2306: “Ta từng tới Chư Thiên Vạn Vực sao?