“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2307: “Ngươi chơi ta đấy hả?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Huyết phong thét gào, mặc dù đối với hắn mà nói thì những thứ này chỉ là hư ảo nhưng lại khiến hắn cảm thấy lạnh thấu tận tâm can .Hắn đứng giữa hư thiên, đưa mắt nhìn tứ phương, thiên địa đẫm máu, trong kí ức hắn không có cảnh tượng này, sự lạ lẫm về nơi này khiến Diệp Thành trong chốc lát cảm thấy băn khoăn lưỡng lự.Rầm!AdvertisementTiếng nổ ầm vang vang lên khiến thiên địa rung chuyển, thế giới ý cảnh đột nhiên tan vỡ.A….!Trong địa cung, đạo thân Tinh Thần của Diệp Thành giây phút trước còn như pho tượng bằng băng thì lúc này lại ngồi bật dậy: “Sét đánh rồi, sét đánh rồi”.“Sét cái đầu ngươi”, ở bên, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mắng chửi, đạo thân Tinh Thần tự dưng hét lớn làm hắt giật bắn mình.“Ấy? Thái Hư Cổ Long”.“Ngươi ngủ cũng đủ rồi đấy, ba năm rồi, sao ngươi không ngủ đến chết luôn đi?”“Ba…ba năm?”, đạo thân Tinh Thần kinh ngạc.“Ngươi tỉnh rồi mà sao hắn còn chưa tỉnh?”, Thái Hư Cổ Long không buồn quan tâm đến tên này nữa, hắn cau mày nhìn Diệp Thành, Diệp Thành vẫn trong trạng thái ngủ sâu như pho tượng bằng băng bất động.“Sao….là sao?”, đạo thân Tinh Thần lúc này mới phát hiện ra Diệp Thành, hắn gãi đầu ngơ ngác, cả hai kẻ đều là nam nhi nằm trên cùng một giường khiến vẻ mặt của hắn trông hết sức kì quái.“Ý thức của ngươi bị cuốn vào trong kí cảnh kì lạ, cứ thế ngủ mất ba năm”, Thái Hư Cổ Long vừa nhìn Diệp Thành vừa nói, “ta đã thử rất nhiều cách mà vẫn không thể khiến ngươi tỉnh lại, ta buộc phải dùng tới mối liên hệ giữa bản thể và đạo thân để đụng tới bí thuật thông hư đưa bản thể của ngươi vào trong ý cảnh đó”.“Hoá ra là vậy”, đạo thân Tinh Thần gãi đầu.“Rốt cục ngươi bị cuốn vào ý cảnh thế nào?”, Thái Hư Cổ Long nhìn từ Diệp Thành đến đạo thân Tinh Thần.“Người không biết thì sẽ nghĩ nó như một giấc mơ”, đạo thân Tinh Thần xoa cằm.“Vậy ngươi mơ thấy gì?”“Ta mơ thấy…”, lời nói đến miệng thì đạo thân chợt dừng lại, hắn gãi đầu ngây dại, “ta mơ thấy…ta mơ thấy…ta mơ thấy gì nhỉ? Sao ta không nhớ gì nữa cả”.“Ngươi chơi ta đấy hả?”, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mày.“Không phải, ta thực sự không nhớ ra nổi”, đạo thân Tinh Thần day trán, “vào giây phút đó ta nhớ rất rõ ràng nhưng mới vừa rồi ta chợt hoang mang rồi quên đi hết”.“Xem ra ta phải giúp ngươi rồi”, Thái Hư Cổ Long xắn tay áo lên, lòng bàn tay có long văn hiển hiện, “sưu kí ức của ngươi là biết ngay thôi”.“Đừng ồn ào, để ta nhớ xem”.“Không cần, ta nghĩ ta làm sẽ đáng tin hơn”, Thái Hư Cổ Long tiến lên trước, ấn đạo thân Tinh Thần xuống đất, còn tay còn lại với long văn thì đặt lên đầu hắn.“Hự, ngọn núi này là ta mở, cái cây này là do ta chặt, muốn qua con đường này thì phải trả tiền qua đường”, Thái Hư Cổ Long còn chưa sưu hồn thì đã nghe thấy giọng nói khe khẽ của Diệp Thành, vả lại hắn còn nói ra bằng giọng nói khiến người ta phải khó hiểu.
Huyết phong thét gào, mặc dù đối với hắn mà nói thì những thứ này chỉ là hư ảo nhưng lại khiến hắn cảm thấy lạnh thấu tận tâm can .
Hắn đứng giữa hư thiên, đưa mắt nhìn tứ phương, thiên địa đẫm máu, trong kí ức hắn không có cảnh tượng này, sự lạ lẫm về nơi này khiến Diệp Thành trong chốc lát cảm thấy băn khoăn lưỡng lự.
Rầm!
Advertisement
Tiếng nổ ầm vang vang lên khiến thiên địa rung chuyển, thế giới ý cảnh đột nhiên tan vỡ.
A….!
Trong địa cung, đạo thân Tinh Thần của Diệp Thành giây phút trước còn như pho tượng bằng băng thì lúc này lại ngồi bật dậy: “Sét đánh rồi, sét đánh rồi”.
“Sét cái đầu ngươi”, ở bên, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mắng chửi, đạo thân Tinh Thần tự dưng hét lớn làm hắt giật bắn mình.
“Ấy? Thái Hư Cổ Long”.
“Ngươi ngủ cũng đủ rồi đấy, ba năm rồi, sao ngươi không ngủ đến chết luôn đi?”
“Ba…ba năm?”, đạo thân Tinh Thần kinh ngạc.
“Ngươi tỉnh rồi mà sao hắn còn chưa tỉnh?”, Thái Hư Cổ Long không buồn quan tâm đến tên này nữa, hắn cau mày nhìn Diệp Thành, Diệp Thành vẫn trong trạng thái ngủ sâu như pho tượng bằng băng bất động.
“Sao….là sao?”, đạo thân Tinh Thần lúc này mới phát hiện ra Diệp Thành, hắn gãi đầu ngơ ngác, cả hai kẻ đều là nam nhi nằm trên cùng một giường khiến vẻ mặt của hắn trông hết sức kì quái.
“Ý thức của ngươi bị cuốn vào trong kí cảnh kì lạ, cứ thế ngủ mất ba năm”, Thái Hư Cổ Long vừa nhìn Diệp Thành vừa nói, “ta đã thử rất nhiều cách mà vẫn không thể khiến ngươi tỉnh lại, ta buộc phải dùng tới mối liên hệ giữa bản thể và đạo thân để đụng tới bí thuật thông hư đưa bản thể của ngươi vào trong ý cảnh đó”.
“Hoá ra là vậy”, đạo thân Tinh Thần gãi đầu.
“Rốt cục ngươi bị cuốn vào ý cảnh thế nào?”, Thái Hư Cổ Long nhìn từ Diệp Thành đến đạo thân Tinh Thần.
“Người không biết thì sẽ nghĩ nó như một giấc mơ”, đạo thân Tinh Thần xoa cằm.
“Vậy ngươi mơ thấy gì?”
“Ta mơ thấy…”, lời nói đến miệng thì đạo thân chợt dừng lại, hắn gãi đầu ngây dại, “ta mơ thấy…ta mơ thấy…ta mơ thấy gì nhỉ? Sao ta không nhớ gì nữa cả”.
“Ngươi chơi ta đấy hả?”, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mày.
“Không phải, ta thực sự không nhớ ra nổi”, đạo thân Tinh Thần day trán, “vào giây phút đó ta nhớ rất rõ ràng nhưng mới vừa rồi ta chợt hoang mang rồi quên đi hết”.
“Xem ra ta phải giúp ngươi rồi”, Thái Hư Cổ Long xắn tay áo lên, lòng bàn tay có long văn hiển hiện, “sưu kí ức của ngươi là biết ngay thôi”.
“Đừng ồn ào, để ta nhớ xem”.
“Không cần, ta nghĩ ta làm sẽ đáng tin hơn”, Thái Hư Cổ Long tiến lên trước, ấn đạo thân Tinh Thần xuống đất, còn tay còn lại với long văn thì đặt lên đầu hắn.
“Hự, ngọn núi này là ta mở, cái cây này là do ta chặt, muốn qua con đường này thì phải trả tiền qua đường”, Thái Hư Cổ Long còn chưa sưu hồn thì đã nghe thấy giọng nói khe khẽ của Diệp Thành, vả lại hắn còn nói ra bằng giọng nói khiến người ta phải khó hiểu.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Huyết phong thét gào, mặc dù đối với hắn mà nói thì những thứ này chỉ là hư ảo nhưng lại khiến hắn cảm thấy lạnh thấu tận tâm can .Hắn đứng giữa hư thiên, đưa mắt nhìn tứ phương, thiên địa đẫm máu, trong kí ức hắn không có cảnh tượng này, sự lạ lẫm về nơi này khiến Diệp Thành trong chốc lát cảm thấy băn khoăn lưỡng lự.Rầm!AdvertisementTiếng nổ ầm vang vang lên khiến thiên địa rung chuyển, thế giới ý cảnh đột nhiên tan vỡ.A….!Trong địa cung, đạo thân Tinh Thần của Diệp Thành giây phút trước còn như pho tượng bằng băng thì lúc này lại ngồi bật dậy: “Sét đánh rồi, sét đánh rồi”.“Sét cái đầu ngươi”, ở bên, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mắng chửi, đạo thân Tinh Thần tự dưng hét lớn làm hắt giật bắn mình.“Ấy? Thái Hư Cổ Long”.“Ngươi ngủ cũng đủ rồi đấy, ba năm rồi, sao ngươi không ngủ đến chết luôn đi?”“Ba…ba năm?”, đạo thân Tinh Thần kinh ngạc.“Ngươi tỉnh rồi mà sao hắn còn chưa tỉnh?”, Thái Hư Cổ Long không buồn quan tâm đến tên này nữa, hắn cau mày nhìn Diệp Thành, Diệp Thành vẫn trong trạng thái ngủ sâu như pho tượng bằng băng bất động.“Sao….là sao?”, đạo thân Tinh Thần lúc này mới phát hiện ra Diệp Thành, hắn gãi đầu ngơ ngác, cả hai kẻ đều là nam nhi nằm trên cùng một giường khiến vẻ mặt của hắn trông hết sức kì quái.“Ý thức của ngươi bị cuốn vào trong kí cảnh kì lạ, cứ thế ngủ mất ba năm”, Thái Hư Cổ Long vừa nhìn Diệp Thành vừa nói, “ta đã thử rất nhiều cách mà vẫn không thể khiến ngươi tỉnh lại, ta buộc phải dùng tới mối liên hệ giữa bản thể và đạo thân để đụng tới bí thuật thông hư đưa bản thể của ngươi vào trong ý cảnh đó”.“Hoá ra là vậy”, đạo thân Tinh Thần gãi đầu.“Rốt cục ngươi bị cuốn vào ý cảnh thế nào?”, Thái Hư Cổ Long nhìn từ Diệp Thành đến đạo thân Tinh Thần.“Người không biết thì sẽ nghĩ nó như một giấc mơ”, đạo thân Tinh Thần xoa cằm.“Vậy ngươi mơ thấy gì?”“Ta mơ thấy…”, lời nói đến miệng thì đạo thân chợt dừng lại, hắn gãi đầu ngây dại, “ta mơ thấy…ta mơ thấy…ta mơ thấy gì nhỉ? Sao ta không nhớ gì nữa cả”.“Ngươi chơi ta đấy hả?”, Thái Hư Cổ Long tối sầm mặt mày.“Không phải, ta thực sự không nhớ ra nổi”, đạo thân Tinh Thần day trán, “vào giây phút đó ta nhớ rất rõ ràng nhưng mới vừa rồi ta chợt hoang mang rồi quên đi hết”.“Xem ra ta phải giúp ngươi rồi”, Thái Hư Cổ Long xắn tay áo lên, lòng bàn tay có long văn hiển hiện, “sưu kí ức của ngươi là biết ngay thôi”.“Đừng ồn ào, để ta nhớ xem”.“Không cần, ta nghĩ ta làm sẽ đáng tin hơn”, Thái Hư Cổ Long tiến lên trước, ấn đạo thân Tinh Thần xuống đất, còn tay còn lại với long văn thì đặt lên đầu hắn.“Hự, ngọn núi này là ta mở, cái cây này là do ta chặt, muốn qua con đường này thì phải trả tiền qua đường”, Thái Hư Cổ Long còn chưa sưu hồn thì đã nghe thấy giọng nói khe khẽ của Diệp Thành, vả lại hắn còn nói ra bằng giọng nói khiến người ta phải khó hiểu.