“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2392: “Đúng như cô nghĩ đấy”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở nơi hai thanh kiếm va vào nhau, một gợn sóng mở ra trước mắt, vùng biển dấy lên sóng gió, những nơi nó đi qua, không gian lần lượt sụp đổ, thậm chí phía Diệp Thành cũng bị ảnh hưởng.Hồng Trần bị đẩy lùi, khoé miệng nữ tử tóc bạc rỉ máu.Vòng xoáy bảy màu xuất hiện trước mặt cô ta, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên chạy tới nhưng vẫn muộn, cô ta đã quay người đi vào vòng xoáy bảy màu, biến mất trong nháy mắt, trong thiên địa không còn tìm thấy bóng dáng cô ta nữa.“Chết tiệt”, Long Đằng hừ lạnh: “Biết trước lồng được ngưng tụ từ pháp khí cảnh giới Thiên không có tác dụng với cô ta thì chúng ta đã nhập cuộc sớm hơn rồi”.Advertisement“Bây giờ nói gì cũng đã muộn”.“Cô ta là thần thánh phương nào mà lợi hại quá vậy?”, nhìn vòng xoáy bảy màu tiêu tán, Thái Hư Cổ Long nhíu mày.“Am hiểu cực đạo đế thuật”, Tử Huyên trầm ngâm: “Thần kiếm bảy màu đó chắc là kiếm Tru Tiên trong truyền thuyết”.“Đúng như cô nghĩ đấy”.“Huyền Phong”, khi hai người nói chuyện thì nơi không xa vang lên giọng của Thiên Thương Nguyệt, trong giọng nói có tiếng nấc nghẹn ngào.Nghe vậy, Diệp Thành vội vàng xoay người bước tới chỗ Thần Huyền Phong.Dáng vẻ Thần Huyền Phong vô cùng chật vật, đạo tắc, căn cơ, linh hồn đều đã sụp đổ, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều tản ra sức mạnh huỷ diệt, đó là sát khí từ kiếm Tru Tiên đang cướp đi cơ hội sống cuối cùng của Thần Vương.Diệp Thành ngồi xổm xuống, đặt tay lên người Thần Huyền Phong, sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên cùng được trút ra, hy vọng có thể kéo dài mạng sống cho Thần Huyền Phong.Dù sao Thần Huyền Phong rơi vào kết cục này cũng là do cứu hắn.Mặc dù hắn không biết tại sao Thần Huyền Phong lại cứu mình, nhưng nếu gạt đi lập trường hai bên đối địch thì trong lòng hắn vẫn thấy áy náy.Nhưng sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên của hắn cũng không thể ngăn sự sống đang không ngừng bị huỷ diệt của Thần Huyền Phong, sát khí của kiếm Tru Tiên có sức mạnh huỷ diệt, dù là bí thuật Tiên Luân Thiên Sinh cũng vô hiệu.“Căn cơ đạo tắc đã bị huỷ, linh hồn bản mệnh đã bị diệt”, Tử Huyên nói nhỏ.“Dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được ông ấy”, Thái Hư Cổ Long cũng thở dài.Hồng Trần cũng tới, nhìn Thần Huyền Phong với vẻ mặt đờ đẫn, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.Đột nhiên Hồng Trần cũng ngồi xổm xuống, cứng ngắc đưa tay ra ấn lên người Thần Huyền Phong, trút sức mạnh bản nguyên thần kỳ vào cơ thể ông ấy để sự sống của ông ấy tiêu tán chậm hơn.Nhưng Hồng Trần vừa ngồi xuống, giây trước Thần Huyền Phong còn đang đờ đẫn lúc này lại ngồi bật dậy, một tay cầm lấy tay Diệp Thành, tay kia cầm tay Hồng Trần.Vẻ mặt Thần Huyền Phong đau đớn, thần trí đang bên bờ sụp đổ, đôi mắt trống rỗng lúc hỗn loạn lúc rõ ràng, lúc mờ mịt lúc thẫn thờ.Mọi người nhíu mày, Diệp Thành cũng nhíu mày.Không hiểu sao hắn lại thấy lòng nhói đau, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong lòng bàn tay Thần Huyền Phong, giống như ông lão sắp chết nắm tay con mình nói lời trăng trối cuối cùng.“Lão… Lão… Lão Đại”, Thần Huyền Phong lên tiếng, giọng nói khàn đặc mà tang thương, vào thời khắc tỉnh táo, ông ấy nhìn chằm chằm Diệp Thành và Hồng Trần, đôi mắt đẫm lệ.Lão… Lão Đại?Thần Huyền Phong nói rất nhỏ nhưng mọi người có mặt đều nghe thấy, vẻ mặt đồng thời trở nên vô cùng kinh ngạc.Hồng Trần khó hiểu mà Diệp Thành cũng ngờ vực.
Ở nơi hai thanh kiếm va vào nhau, một gợn sóng mở ra trước mắt, vùng biển dấy lên sóng gió, những nơi nó đi qua, không gian lần lượt sụp đổ, thậm chí phía Diệp Thành cũng bị ảnh hưởng.
Hồng Trần bị đẩy lùi, khoé miệng nữ tử tóc bạc rỉ máu.
Vòng xoáy bảy màu xuất hiện trước mặt cô ta, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên chạy tới nhưng vẫn muộn, cô ta đã quay người đi vào vòng xoáy bảy màu, biến mất trong nháy mắt, trong thiên địa không còn tìm thấy bóng dáng cô ta nữa.
“Chết tiệt”, Long Đằng hừ lạnh: “Biết trước lồng được ngưng tụ từ pháp khí cảnh giới Thiên không có tác dụng với cô ta thì chúng ta đã nhập cuộc sớm hơn rồi”.
Advertisement
“Bây giờ nói gì cũng đã muộn”.
“Cô ta là thần thánh phương nào mà lợi hại quá vậy?”, nhìn vòng xoáy bảy màu tiêu tán, Thái Hư Cổ Long nhíu mày.
“Am hiểu cực đạo đế thuật”, Tử Huyên trầm ngâm: “Thần kiếm bảy màu đó chắc là kiếm Tru Tiên trong truyền thuyết”.
“Đúng như cô nghĩ đấy”.
“Huyền Phong”, khi hai người nói chuyện thì nơi không xa vang lên giọng của Thiên Thương Nguyệt, trong giọng nói có tiếng nấc nghẹn ngào.
Nghe vậy, Diệp Thành vội vàng xoay người bước tới chỗ Thần Huyền Phong.
Dáng vẻ Thần Huyền Phong vô cùng chật vật, đạo tắc, căn cơ, linh hồn đều đã sụp đổ, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều tản ra sức mạnh huỷ diệt, đó là sát khí từ kiếm Tru Tiên đang cướp đi cơ hội sống cuối cùng của Thần Vương.
Diệp Thành ngồi xổm xuống, đặt tay lên người Thần Huyền Phong, sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên cùng được trút ra, hy vọng có thể kéo dài mạng sống cho Thần Huyền Phong.
Dù sao Thần Huyền Phong rơi vào kết cục này cũng là do cứu hắn.
Mặc dù hắn không biết tại sao Thần Huyền Phong lại cứu mình, nhưng nếu gạt đi lập trường hai bên đối địch thì trong lòng hắn vẫn thấy áy náy.
Nhưng sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên của hắn cũng không thể ngăn sự sống đang không ngừng bị huỷ diệt của Thần Huyền Phong, sát khí của kiếm Tru Tiên có sức mạnh huỷ diệt, dù là bí thuật Tiên Luân Thiên Sinh cũng vô hiệu.
“Căn cơ đạo tắc đã bị huỷ, linh hồn bản mệnh đã bị diệt”, Tử Huyên nói nhỏ.
“Dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được ông ấy”, Thái Hư Cổ Long cũng thở dài.
Hồng Trần cũng tới, nhìn Thần Huyền Phong với vẻ mặt đờ đẫn, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.
Đột nhiên Hồng Trần cũng ngồi xổm xuống, cứng ngắc đưa tay ra ấn lên người Thần Huyền Phong, trút sức mạnh bản nguyên thần kỳ vào cơ thể ông ấy để sự sống của ông ấy tiêu tán chậm hơn.
Nhưng Hồng Trần vừa ngồi xuống, giây trước Thần Huyền Phong còn đang đờ đẫn lúc này lại ngồi bật dậy, một tay cầm lấy tay Diệp Thành, tay kia cầm tay Hồng Trần.
Vẻ mặt Thần Huyền Phong đau đớn, thần trí đang bên bờ sụp đổ, đôi mắt trống rỗng lúc hỗn loạn lúc rõ ràng, lúc mờ mịt lúc thẫn thờ.
Mọi người nhíu mày, Diệp Thành cũng nhíu mày.
Không hiểu sao hắn lại thấy lòng nhói đau, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong lòng bàn tay Thần Huyền Phong, giống như ông lão sắp chết nắm tay con mình nói lời trăng trối cuối cùng.
“Lão… Lão… Lão Đại”, Thần Huyền Phong lên tiếng, giọng nói khàn đặc mà tang thương, vào thời khắc tỉnh táo, ông ấy nhìn chằm chằm Diệp Thành và Hồng Trần, đôi mắt đẫm lệ.
Lão… Lão Đại?
Thần Huyền Phong nói rất nhỏ nhưng mọi người có mặt đều nghe thấy, vẻ mặt đồng thời trở nên vô cùng kinh ngạc.
Hồng Trần khó hiểu mà Diệp Thành cũng ngờ vực.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở nơi hai thanh kiếm va vào nhau, một gợn sóng mở ra trước mắt, vùng biển dấy lên sóng gió, những nơi nó đi qua, không gian lần lượt sụp đổ, thậm chí phía Diệp Thành cũng bị ảnh hưởng.Hồng Trần bị đẩy lùi, khoé miệng nữ tử tóc bạc rỉ máu.Vòng xoáy bảy màu xuất hiện trước mặt cô ta, Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên chạy tới nhưng vẫn muộn, cô ta đã quay người đi vào vòng xoáy bảy màu, biến mất trong nháy mắt, trong thiên địa không còn tìm thấy bóng dáng cô ta nữa.“Chết tiệt”, Long Đằng hừ lạnh: “Biết trước lồng được ngưng tụ từ pháp khí cảnh giới Thiên không có tác dụng với cô ta thì chúng ta đã nhập cuộc sớm hơn rồi”.Advertisement“Bây giờ nói gì cũng đã muộn”.“Cô ta là thần thánh phương nào mà lợi hại quá vậy?”, nhìn vòng xoáy bảy màu tiêu tán, Thái Hư Cổ Long nhíu mày.“Am hiểu cực đạo đế thuật”, Tử Huyên trầm ngâm: “Thần kiếm bảy màu đó chắc là kiếm Tru Tiên trong truyền thuyết”.“Đúng như cô nghĩ đấy”.“Huyền Phong”, khi hai người nói chuyện thì nơi không xa vang lên giọng của Thiên Thương Nguyệt, trong giọng nói có tiếng nấc nghẹn ngào.Nghe vậy, Diệp Thành vội vàng xoay người bước tới chỗ Thần Huyền Phong.Dáng vẻ Thần Huyền Phong vô cùng chật vật, đạo tắc, căn cơ, linh hồn đều đã sụp đổ, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều tản ra sức mạnh huỷ diệt, đó là sát khí từ kiếm Tru Tiên đang cướp đi cơ hội sống cuối cùng của Thần Vương.Diệp Thành ngồi xổm xuống, đặt tay lên người Thần Huyền Phong, sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên cùng được trút ra, hy vọng có thể kéo dài mạng sống cho Thần Huyền Phong.Dù sao Thần Huyền Phong rơi vào kết cục này cũng là do cứu hắn.Mặc dù hắn không biết tại sao Thần Huyền Phong lại cứu mình, nhưng nếu gạt đi lập trường hai bên đối địch thì trong lòng hắn vẫn thấy áy náy.Nhưng sức mạnh huyết mạch và Thánh thể bản nguyên của hắn cũng không thể ngăn sự sống đang không ngừng bị huỷ diệt của Thần Huyền Phong, sát khí của kiếm Tru Tiên có sức mạnh huỷ diệt, dù là bí thuật Tiên Luân Thiên Sinh cũng vô hiệu.“Căn cơ đạo tắc đã bị huỷ, linh hồn bản mệnh đã bị diệt”, Tử Huyên nói nhỏ.“Dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được ông ấy”, Thái Hư Cổ Long cũng thở dài.Hồng Trần cũng tới, nhìn Thần Huyền Phong với vẻ mặt đờ đẫn, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.Đột nhiên Hồng Trần cũng ngồi xổm xuống, cứng ngắc đưa tay ra ấn lên người Thần Huyền Phong, trút sức mạnh bản nguyên thần kỳ vào cơ thể ông ấy để sự sống của ông ấy tiêu tán chậm hơn.Nhưng Hồng Trần vừa ngồi xuống, giây trước Thần Huyền Phong còn đang đờ đẫn lúc này lại ngồi bật dậy, một tay cầm lấy tay Diệp Thành, tay kia cầm tay Hồng Trần.Vẻ mặt Thần Huyền Phong đau đớn, thần trí đang bên bờ sụp đổ, đôi mắt trống rỗng lúc hỗn loạn lúc rõ ràng, lúc mờ mịt lúc thẫn thờ.Mọi người nhíu mày, Diệp Thành cũng nhíu mày.Không hiểu sao hắn lại thấy lòng nhói đau, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong lòng bàn tay Thần Huyền Phong, giống như ông lão sắp chết nắm tay con mình nói lời trăng trối cuối cùng.“Lão… Lão… Lão Đại”, Thần Huyền Phong lên tiếng, giọng nói khàn đặc mà tang thương, vào thời khắc tỉnh táo, ông ấy nhìn chằm chằm Diệp Thành và Hồng Trần, đôi mắt đẫm lệ.Lão… Lão Đại?Thần Huyền Phong nói rất nhỏ nhưng mọi người có mặt đều nghe thấy, vẻ mặt đồng thời trở nên vô cùng kinh ngạc.Hồng Trần khó hiểu mà Diệp Thành cũng ngờ vực.