Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2393: Ông cũng có cảm giác mờ mịt chưa từng có.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Giết… Giết… Nhược… Nhược…”, dù Thần Vương đã dùng hết chút sức cuối cùng để nói câu này nhưng cuối cùng vẫn chưa thể nói hết. Linh hồn ông tiêu tán, đôi mắt mệt mỏi mất đi chút ánh sáng cuối cùng, chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu chảy dài trên khuôn mặt tang thương.“Huyền Phong”, Thiên Thương Nguyệt ôm chặt Thần Huyền Phong, khuôn mặt xinh đẹp thê lương đẫm nước mắt, năm tháng dài đằng đẵng, trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, đây có lẽ là lần cô được ở gần Thần Huyền Phong nhất nhưng cũng là lần cuối cùng.Haiz…AdvertisementNhìn Thần Vương quy tịch, những người có mặt đều thở dài.Thần Vương vô song là sát thần bóng đêm, Phi Lôi Thần Quyết nổi danh lẫy lừng, là người mà cửu hoàng của Đại Sở đều dè chừng, bây giờ ông chết mang lại cho người khác cảm giác không chân thực, dù địa vị đối lập nhưng một vị vương cái thế như vậy mất đi, trong lòng mọi người vẫn thấy buồn bã.Trên trời, các ngôi sao đều ảm đạm, chỉ có một ngôi sao là sáng nhất nhưng lúc này đã rơi xuống.Thần Vương cái thế đã ngã xuống, mang theo nỗi hoang mang và đau buồn, chết không nhắm mắt.Yêu Vương, Huyết Vương, Phệ Hồn Vương, Ma Vương, Vu Chú Vương, Quỷ Vương ở khắp các nơi trên Đại Sở ngây người nhìn ngôi sao rơi xuống đó, trong mắt đều hiện lên nỗi buồn và thương xót.Từ xưa đến nay, họ đấu với nhau không biết bao lâu, tuy là kẻ thù lớn nhưng cũng trân trọng, thương tiếc cho nhau.Phía trên vùng biển, Diệp Thành ngơ ngác nhìn Thần Vương cái thế, trước khi chết ông còn cầm chặt tay hắn, đôi mắt chưa nhắm lại vẫn đang nhìn hắn khiến hắn cảm thấy đau lòng không giải thích được.Vẻ mặt Hồng Trần đờ đẫn, hai mắt trống rỗng nhìn Thần Vương, ông cũng có cảm giác mờ mịt chưa từng có.Đột nhiên giữa đất trời như có khúc nhạc tiễn biệt vang vọng, tiễn đưa vị vương vô song.Thân thể Thần Huyền Phong cũng từng chút từng chút hoá thành mây khói theo tiếng nhạc thê lương buồn bã, bụi về với bụi, đất về với đất, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi đất trời, chỉ còn là thần thoại xa xôi.Vút vút vút!Cao thủ Đại Sở đi tới, đứng khắp bốn phương trên trời.Shh!Nhìn cảnh tượng trước mắt, mọi người nhất thời sửng sốt, Diệp Thành và Hồng Trần ngồi xổm trên đất, con gái Nguyệt Hoàng gục xuống bên cạnh, còn có một đám đông vây quanh, tình huống gì thế này?Tất cả mọi người đều im lặng khiến cho nhóm Thiên Tông Lão Tổ cực kỳ thảng thốt, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không biết là thế nào.Sư… Sư tôn?Chung Quy, Chung Giang và Chung Ly đồng loạt tiến lên, thử thăm dò nhìn Hồng Trần.Hồng Trần cứng ngắc quay đầu, nhìn nhóm Chung Giang với vẻ mặt hoang mang.Nhìn thấy Tiên Luân Nhãn bên mắt phải của ông ta, thân thể già nua của nhóm Chung Giang lại run lên, họ vội vàng quỳ xuống: “Đồ nhi bái kiến sư tôn”.Sư tôn?Mọi người lại sửng sốt một hồi sau đó đồng loạt nhìn sang Hồng Trần, người này được nhóm Chung Giang gọi là sư tôn, vậy ông ta là Hồng Trần?

“Giết… Giết… Nhược… Nhược…”, dù Thần Vương đã dùng hết chút sức cuối cùng để nói câu này nhưng cuối cùng vẫn chưa thể nói hết. Linh hồn ông tiêu tán, đôi mắt mệt mỏi mất đi chút ánh sáng cuối cùng, chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu chảy dài trên khuôn mặt tang thương.

“Huyền Phong”, Thiên Thương Nguyệt ôm chặt Thần Huyền Phong, khuôn mặt xinh đẹp thê lương đẫm nước mắt, năm tháng dài đằng đẵng, trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, đây có lẽ là lần cô được ở gần Thần Huyền Phong nhất nhưng cũng là lần cuối cùng.

Haiz…

Advertisement

Nhìn Thần Vương quy tịch, những người có mặt đều thở dài.

Thần Vương vô song là sát thần bóng đêm, Phi Lôi Thần Quyết nổi danh lẫy lừng, là người mà cửu hoàng của Đại Sở đều dè chừng, bây giờ ông chết mang lại cho người khác cảm giác không chân thực, dù địa vị đối lập nhưng một vị vương cái thế như vậy mất đi, trong lòng mọi người vẫn thấy buồn bã.

Trên trời, các ngôi sao đều ảm đạm, chỉ có một ngôi sao là sáng nhất nhưng lúc này đã rơi xuống.

Thần Vương cái thế đã ngã xuống, mang theo nỗi hoang mang và đau buồn, chết không nhắm mắt.

Yêu Vương, Huyết Vương, Phệ Hồn Vương, Ma Vương, Vu Chú Vương, Quỷ Vương ở khắp các nơi trên Đại Sở ngây người nhìn ngôi sao rơi xuống đó, trong mắt đều hiện lên nỗi buồn và thương xót.

Từ xưa đến nay, họ đấu với nhau không biết bao lâu, tuy là kẻ thù lớn nhưng cũng trân trọng, thương tiếc cho nhau.

Phía trên vùng biển, Diệp Thành ngơ ngác nhìn Thần Vương cái thế, trước khi chết ông còn cầm chặt tay hắn, đôi mắt chưa nhắm lại vẫn đang nhìn hắn khiến hắn cảm thấy đau lòng không giải thích được.

Vẻ mặt Hồng Trần đờ đẫn, hai mắt trống rỗng nhìn Thần Vương, ông cũng có cảm giác mờ mịt chưa từng có.

Đột nhiên giữa đất trời như có khúc nhạc tiễn biệt vang vọng, tiễn đưa vị vương vô song.

Thân thể Thần Huyền Phong cũng từng chút từng chút hoá thành mây khói theo tiếng nhạc thê lương buồn bã, bụi về với bụi, đất về với đất, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi đất trời, chỉ còn là thần thoại xa xôi.

Vút vút vút!

Cao thủ Đại Sở đi tới, đứng khắp bốn phương trên trời.

Shh!

Nhìn cảnh tượng trước mắt, mọi người nhất thời sửng sốt, Diệp Thành và Hồng Trần ngồi xổm trên đất, con gái Nguyệt Hoàng gục xuống bên cạnh, còn có một đám đông vây quanh, tình huống gì thế này?

Tất cả mọi người đều im lặng khiến cho nhóm Thiên Tông Lão Tổ cực kỳ thảng thốt, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không biết là thế nào.

Sư… Sư tôn?

Chung Quy, Chung Giang và Chung Ly đồng loạt tiến lên, thử thăm dò nhìn Hồng Trần.

Hồng Trần cứng ngắc quay đầu, nhìn nhóm Chung Giang với vẻ mặt hoang mang.

Nhìn thấy Tiên Luân Nhãn bên mắt phải của ông ta, thân thể già nua của nhóm Chung Giang lại run lên, họ vội vàng quỳ xuống: “Đồ nhi bái kiến sư tôn”.

Sư tôn?

Mọi người lại sửng sốt một hồi sau đó đồng loạt nhìn sang Hồng Trần, người này được nhóm Chung Giang gọi là sư tôn, vậy ông ta là Hồng Trần?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Giết… Giết… Nhược… Nhược…”, dù Thần Vương đã dùng hết chút sức cuối cùng để nói câu này nhưng cuối cùng vẫn chưa thể nói hết. Linh hồn ông tiêu tán, đôi mắt mệt mỏi mất đi chút ánh sáng cuối cùng, chết không nhắm mắt, chỉ có hai hàng lệ máu chảy dài trên khuôn mặt tang thương.“Huyền Phong”, Thiên Thương Nguyệt ôm chặt Thần Huyền Phong, khuôn mặt xinh đẹp thê lương đẫm nước mắt, năm tháng dài đằng đẵng, trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, đây có lẽ là lần cô được ở gần Thần Huyền Phong nhất nhưng cũng là lần cuối cùng.Haiz…AdvertisementNhìn Thần Vương quy tịch, những người có mặt đều thở dài.Thần Vương vô song là sát thần bóng đêm, Phi Lôi Thần Quyết nổi danh lẫy lừng, là người mà cửu hoàng của Đại Sở đều dè chừng, bây giờ ông chết mang lại cho người khác cảm giác không chân thực, dù địa vị đối lập nhưng một vị vương cái thế như vậy mất đi, trong lòng mọi người vẫn thấy buồn bã.Trên trời, các ngôi sao đều ảm đạm, chỉ có một ngôi sao là sáng nhất nhưng lúc này đã rơi xuống.Thần Vương cái thế đã ngã xuống, mang theo nỗi hoang mang và đau buồn, chết không nhắm mắt.Yêu Vương, Huyết Vương, Phệ Hồn Vương, Ma Vương, Vu Chú Vương, Quỷ Vương ở khắp các nơi trên Đại Sở ngây người nhìn ngôi sao rơi xuống đó, trong mắt đều hiện lên nỗi buồn và thương xót.Từ xưa đến nay, họ đấu với nhau không biết bao lâu, tuy là kẻ thù lớn nhưng cũng trân trọng, thương tiếc cho nhau.Phía trên vùng biển, Diệp Thành ngơ ngác nhìn Thần Vương cái thế, trước khi chết ông còn cầm chặt tay hắn, đôi mắt chưa nhắm lại vẫn đang nhìn hắn khiến hắn cảm thấy đau lòng không giải thích được.Vẻ mặt Hồng Trần đờ đẫn, hai mắt trống rỗng nhìn Thần Vương, ông cũng có cảm giác mờ mịt chưa từng có.Đột nhiên giữa đất trời như có khúc nhạc tiễn biệt vang vọng, tiễn đưa vị vương vô song.Thân thể Thần Huyền Phong cũng từng chút từng chút hoá thành mây khói theo tiếng nhạc thê lương buồn bã, bụi về với bụi, đất về với đất, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi đất trời, chỉ còn là thần thoại xa xôi.Vút vút vút!Cao thủ Đại Sở đi tới, đứng khắp bốn phương trên trời.Shh!Nhìn cảnh tượng trước mắt, mọi người nhất thời sửng sốt, Diệp Thành và Hồng Trần ngồi xổm trên đất, con gái Nguyệt Hoàng gục xuống bên cạnh, còn có một đám đông vây quanh, tình huống gì thế này?Tất cả mọi người đều im lặng khiến cho nhóm Thiên Tông Lão Tổ cực kỳ thảng thốt, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, không biết là thế nào.Sư… Sư tôn?Chung Quy, Chung Giang và Chung Ly đồng loạt tiến lên, thử thăm dò nhìn Hồng Trần.Hồng Trần cứng ngắc quay đầu, nhìn nhóm Chung Giang với vẻ mặt hoang mang.Nhìn thấy Tiên Luân Nhãn bên mắt phải của ông ta, thân thể già nua của nhóm Chung Giang lại run lên, họ vội vàng quỳ xuống: “Đồ nhi bái kiến sư tôn”.Sư tôn?Mọi người lại sửng sốt một hồi sau đó đồng loạt nhìn sang Hồng Trần, người này được nhóm Chung Giang gọi là sư tôn, vậy ông ta là Hồng Trần?

Chương 2393: Ông cũng có cảm giác mờ mịt chưa từng có.