“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2455: “Con không đi, con không đi”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này, trên đỉnh núi cũng đã nhuốm máu.Rất nhiều trưởng lão đều đang bảo vệ Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư phía sau, các Thái Thượng trưởng lão dốc sức truyền tinh nguyên cho họ.AdvertisementHai người đều bị thương nặng, Hạo Thiên Huyền Chấn bị một mũi giáo đâm xuyên cơ thể, Hoa Tư bị một kiếm chém trúng linh hồn, cả hai đều là đòn tuyệt sát khiến họ dần mất đi sinh mệnh, ngọn lửa linh hồn dập dờn yếu ớt, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.Hôm nay vốn là ngày thành hôn của con gái họ nhưng lại gặp phải tai hoạ này, máu nhuốm đỏ cả Bắc Chấn Thương Nguyên, cũng nhuốm đỏ cả Hạo Thiên thế gia.Hạo Thiên Thi Nguyệt nước mắt như mưa, một tay ôm Hạo Thiên Huyền Chấn, một tay ôm Hoa Tư, hai muội muội chưa biết sống chết thế nào, phụ thân và mẫu thân thì đang hấp hối khiến cô cảm thấy sợ hãi chưa từng có.“Là người thì đều sẽ chết thôi”, Hoa Tư cười trong nước mắt, mang theo sự dịu dàng của người mẹ, bà nắm chặt tay Hạo Thiên Thi Nguyệt.“Đến… Đến Nam Sở, tìm… tìm Trần Dạ”, đôi mắt Hạo Thiên Huyền Chấn dần mất ánh sáng, giọng nói yếu ớt, ngắt quãng, đôi mắt đẫm lệ, nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt như thấy được Hạo Thiên Trần Dạ.Ầm!Sau một tiếng động lớn, kết giới hộ sơn bị phá vỡ.Giết! Không được để ai sống sót!Một người mặc áo giáp lạnh băng, tay cầm chiến mác cổ đứng trên hư thiên, chỉ vào đỉnh núi Thương Mãng phía xa.Đây là một vị Chuẩn Đế cũng bị áp chế tu vi, khí tức dồi dào như biển, khí tức ác sát ngút trời, chiến mác nhuốm máu trong tay không biết đã giết bao nhiêu người của Hạo Thiên thế gia, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng bị nó đánh trọng thương.Quân Thiên Ma ập vào núi Thương Mãng từ tứ phía, đông như đại dương, muốn nhấn chìm toàn bộ ngọn núi.Giết!Cao thủ của Hạo Thiên thế gia gào thét, liên tục đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại rồi điên cuồng thi triển thần thông.Nhưng sự ngăn chặn của họ quá yếu, từng người từng người bị quân Thiên Ma nhấn chìm.“Huyền Hải, đưa… đưa Thi Nguyệt đi”, trên đỉnh núi, Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn Hạo Thiên Huyền Hải bằng ánh mắt mông lung.“Haiz!”, Hạo Thiên Huyền Hải còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài, kéo Hạo Thiên Thi Nguyệt lên. Lúc này Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư đã không thể cứu vãn, điều họ có thể làm là bảo vệ người còn sống.“Con không đi, con không đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt vùng vẫy, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, sự mờ mịt của con đường phía trước khiến cô sợ hãi, so với việc bước trên con đường không rõ phía trước, cô thà đi cùng phụ thân và mẫu thân.Ầm!Đúng lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, có lẽ bởi vì thân thể quá nặng nên khi bước đi đỉnh núi cũng phải run lên.
Lúc này, trên đỉnh núi cũng đã nhuốm máu.
Rất nhiều trưởng lão đều đang bảo vệ Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư phía sau, các Thái Thượng trưởng lão dốc sức truyền tinh nguyên cho họ.
Advertisement
Hai người đều bị thương nặng, Hạo Thiên Huyền Chấn bị một mũi giáo đâm xuyên cơ thể, Hoa Tư bị một kiếm chém trúng linh hồn, cả hai đều là đòn tuyệt sát khiến họ dần mất đi sinh mệnh, ngọn lửa linh hồn dập dờn yếu ớt, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.
Hôm nay vốn là ngày thành hôn của con gái họ nhưng lại gặp phải tai hoạ này, máu nhuốm đỏ cả Bắc Chấn Thương Nguyên, cũng nhuốm đỏ cả Hạo Thiên thế gia.
Hạo Thiên Thi Nguyệt nước mắt như mưa, một tay ôm Hạo Thiên Huyền Chấn, một tay ôm Hoa Tư, hai muội muội chưa biết sống chết thế nào, phụ thân và mẫu thân thì đang hấp hối khiến cô cảm thấy sợ hãi chưa từng có.
“Là người thì đều sẽ chết thôi”, Hoa Tư cười trong nước mắt, mang theo sự dịu dàng của người mẹ, bà nắm chặt tay Hạo Thiên Thi Nguyệt.
“Đến… Đến Nam Sở, tìm… tìm Trần Dạ”, đôi mắt Hạo Thiên Huyền Chấn dần mất ánh sáng, giọng nói yếu ớt, ngắt quãng, đôi mắt đẫm lệ, nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt như thấy được Hạo Thiên Trần Dạ.
Ầm!
Sau một tiếng động lớn, kết giới hộ sơn bị phá vỡ.
Giết! Không được để ai sống sót!
Một người mặc áo giáp lạnh băng, tay cầm chiến mác cổ đứng trên hư thiên, chỉ vào đỉnh núi Thương Mãng phía xa.
Đây là một vị Chuẩn Đế cũng bị áp chế tu vi, khí tức dồi dào như biển, khí tức ác sát ngút trời, chiến mác nhuốm máu trong tay không biết đã giết bao nhiêu người của Hạo Thiên thế gia, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng bị nó đánh trọng thương.
Quân Thiên Ma ập vào núi Thương Mãng từ tứ phía, đông như đại dương, muốn nhấn chìm toàn bộ ngọn núi.
Giết!
Cao thủ của Hạo Thiên thế gia gào thét, liên tục đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại rồi điên cuồng thi triển thần thông.
Nhưng sự ngăn chặn của họ quá yếu, từng người từng người bị quân Thiên Ma nhấn chìm.
“Huyền Hải, đưa… đưa Thi Nguyệt đi”, trên đỉnh núi, Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn Hạo Thiên Huyền Hải bằng ánh mắt mông lung.
“Haiz!”, Hạo Thiên Huyền Hải còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài, kéo Hạo Thiên Thi Nguyệt lên. Lúc này Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư đã không thể cứu vãn, điều họ có thể làm là bảo vệ người còn sống.
“Con không đi, con không đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt vùng vẫy, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, sự mờ mịt của con đường phía trước khiến cô sợ hãi, so với việc bước trên con đường không rõ phía trước, cô thà đi cùng phụ thân và mẫu thân.
Ầm!
Đúng lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, có lẽ bởi vì thân thể quá nặng nên khi bước đi đỉnh núi cũng phải run lên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này, trên đỉnh núi cũng đã nhuốm máu.Rất nhiều trưởng lão đều đang bảo vệ Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư phía sau, các Thái Thượng trưởng lão dốc sức truyền tinh nguyên cho họ.AdvertisementHai người đều bị thương nặng, Hạo Thiên Huyền Chấn bị một mũi giáo đâm xuyên cơ thể, Hoa Tư bị một kiếm chém trúng linh hồn, cả hai đều là đòn tuyệt sát khiến họ dần mất đi sinh mệnh, ngọn lửa linh hồn dập dờn yếu ớt, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.Hôm nay vốn là ngày thành hôn của con gái họ nhưng lại gặp phải tai hoạ này, máu nhuốm đỏ cả Bắc Chấn Thương Nguyên, cũng nhuốm đỏ cả Hạo Thiên thế gia.Hạo Thiên Thi Nguyệt nước mắt như mưa, một tay ôm Hạo Thiên Huyền Chấn, một tay ôm Hoa Tư, hai muội muội chưa biết sống chết thế nào, phụ thân và mẫu thân thì đang hấp hối khiến cô cảm thấy sợ hãi chưa từng có.“Là người thì đều sẽ chết thôi”, Hoa Tư cười trong nước mắt, mang theo sự dịu dàng của người mẹ, bà nắm chặt tay Hạo Thiên Thi Nguyệt.“Đến… Đến Nam Sở, tìm… tìm Trần Dạ”, đôi mắt Hạo Thiên Huyền Chấn dần mất ánh sáng, giọng nói yếu ớt, ngắt quãng, đôi mắt đẫm lệ, nhìn Hạo Thiên Thi Nguyệt như thấy được Hạo Thiên Trần Dạ.Ầm!Sau một tiếng động lớn, kết giới hộ sơn bị phá vỡ.Giết! Không được để ai sống sót!Một người mặc áo giáp lạnh băng, tay cầm chiến mác cổ đứng trên hư thiên, chỉ vào đỉnh núi Thương Mãng phía xa.Đây là một vị Chuẩn Đế cũng bị áp chế tu vi, khí tức dồi dào như biển, khí tức ác sát ngút trời, chiến mác nhuốm máu trong tay không biết đã giết bao nhiêu người của Hạo Thiên thế gia, Hạo Thiên Huyền Chấn cũng bị nó đánh trọng thương.Quân Thiên Ma ập vào núi Thương Mãng từ tứ phía, đông như đại dương, muốn nhấn chìm toàn bộ ngọn núi.Giết!Cao thủ của Hạo Thiên thế gia gào thét, liên tục đốt cháy thọ nguyên để đổi lấy sức chiến đấu cường đại rồi điên cuồng thi triển thần thông.Nhưng sự ngăn chặn của họ quá yếu, từng người từng người bị quân Thiên Ma nhấn chìm.“Huyền Hải, đưa… đưa Thi Nguyệt đi”, trên đỉnh núi, Hạo Thiên Huyền Chấn nhìn Hạo Thiên Huyền Hải bằng ánh mắt mông lung.“Haiz!”, Hạo Thiên Huyền Hải còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài, kéo Hạo Thiên Thi Nguyệt lên. Lúc này Hạo Thiên Huyền Chấn và Hoa Tư đã không thể cứu vãn, điều họ có thể làm là bảo vệ người còn sống.“Con không đi, con không đi”, Hạo Thiên Thi Nguyệt vùng vẫy, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, sự mờ mịt của con đường phía trước khiến cô sợ hãi, so với việc bước trên con đường không rõ phía trước, cô thà đi cùng phụ thân và mẫu thân.Ầm!Đúng lúc này, một bóng người từ trên trời đáp xuống, có lẽ bởi vì thân thể quá nặng nên khi bước đi đỉnh núi cũng phải run lên.