“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2456: Hoang Cổ Thánh Thể!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trần Dạ?Người của Hạo Thiên thế gia đều nhìn sang, đó chẳng phải Diệp Thành sao?Đi!AdvertisementDiệp Thành không nhiều lời, cũng chẳng quan tâm Hạo Thiên Huyền Chấn có đồng ý hay không đã cõng ông lên.Thấy vậy, Hạo Thiên Thi Nguyệt lau nước mắt, cõng Hoa Tư lên lưng, Diệp Thành đi trước mở đường, trưởng lão của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, có đại quân Thiên Đình tiếp ứng mở ra một con đường đẫm máu.Đi đâu!Thiên Ma tướng cầm chiến mác cười độc ác, bước trên hư thiên chặn trước mặt Diệp Thành, một chưởng đẩy ra ma hải, cuồn cuộn ập về phía Diệp Thành, muốn nhấn chìm hắn và vô số người của Hạo Thiên thế gia.Diệp Thành không nói lời nào, đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất, một đao chém bay ma hải, đến Thiên Ma tướng đó cũng bị đẩy lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều giẫm nát một khoảng hư thiên.Sắc mặt Thiên Ma tướng đột nhiên trở nên gớm ghiếc.Ông ta là ai? Ông ta là Thiên Ma tướng dưới trướng Viêm Ma Quân, cảnh giới Chuẩn Đế thực thụ ở Thiên Ma Vực, dù bị áp chế tu vi nhưng cũng không phải cảnh giới Chuẩn Thiên bình thường có thể chống lại, bây giờ bị Diệp Thành một đao đẩy lùi, uy nghiêm của Thiên Ma tướng hoàn toàn mất sạch.Giết!Thiên Ma tướng quát to, rung chuyển đất trời, một chưởng lăng thiên giáng xuống.Cút!Diệp Thành hừ lạnh, đấm một quyền lên hư thiên, giữa quyền chỉ còn được khắc triện văn cổ, dung hợp hàng trăm thần thông, một quyền đánh tan đại ấn che trời kia.Phụt!Thiên Ma tướng vỡ xương bàn tay, máu đen trào ra, lại lùi về sau lần nữa.Diệp Thành thuận thế tiến lên, lại là một quyền bá đạo khác, đánh nát nửa người ông ta rồi đá ông ta đi thật xa.Đi!Diệp Thành đẩy ra một chưởng quét sạch một vùng, cõng Hạo Thiên Huyền Chấn trên lưng bay đi thật nhanh, để bảo vệ Hạo Thiên thế gia rời đi, hắn nhất định phải đại khai sát giới ở đây.Hoang Cổ Thánh Thể!Phía trên hư thiên xa xôi hư ảo, cửu đại ma quân đứng đó, cách rất xa nhưng dường như đều có thể nhìn thấy bóng lưng dũng mãnh vô song của Diệp Thành, hắn thực sự giống chiến thần, không ai có thể ngăn cản.“Không ngờ vùng đất nhỏ này còn có Hoang Cổ Thánh Thể”, Lôi Ma Quân cười nhạt.“Chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi”, Hắc Ám Ma Quân nở nụ cười nhạo báng, cao ngạo hoàn toàn không coi Diệp Thành ra gì.“Hắn là của ta, đừng giành với ta”, Địa Ma Quân l**m môi: “Máu của Thánh thể hẳn sẽ rất ngon”.
Trần Dạ?
Người của Hạo Thiên thế gia đều nhìn sang, đó chẳng phải Diệp Thành sao?
Đi!
Advertisement
Diệp Thành không nhiều lời, cũng chẳng quan tâm Hạo Thiên Huyền Chấn có đồng ý hay không đã cõng ông lên.
Thấy vậy, Hạo Thiên Thi Nguyệt lau nước mắt, cõng Hoa Tư lên lưng, Diệp Thành đi trước mở đường, trưởng lão của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, có đại quân Thiên Đình tiếp ứng mở ra một con đường đẫm máu.
Đi đâu!
Thiên Ma tướng cầm chiến mác cười độc ác, bước trên hư thiên chặn trước mặt Diệp Thành, một chưởng đẩy ra ma hải, cuồn cuộn ập về phía Diệp Thành, muốn nhấn chìm hắn và vô số người của Hạo Thiên thế gia.
Diệp Thành không nói lời nào, đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất, một đao chém bay ma hải, đến Thiên Ma tướng đó cũng bị đẩy lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều giẫm nát một khoảng hư thiên.
Sắc mặt Thiên Ma tướng đột nhiên trở nên gớm ghiếc.
Ông ta là ai? Ông ta là Thiên Ma tướng dưới trướng Viêm Ma Quân, cảnh giới Chuẩn Đế thực thụ ở Thiên Ma Vực, dù bị áp chế tu vi nhưng cũng không phải cảnh giới Chuẩn Thiên bình thường có thể chống lại, bây giờ bị Diệp Thành một đao đẩy lùi, uy nghiêm của Thiên Ma tướng hoàn toàn mất sạch.
Giết!
Thiên Ma tướng quát to, rung chuyển đất trời, một chưởng lăng thiên giáng xuống.
Cút!
Diệp Thành hừ lạnh, đấm một quyền lên hư thiên, giữa quyền chỉ còn được khắc triện văn cổ, dung hợp hàng trăm thần thông, một quyền đánh tan đại ấn che trời kia.
Phụt!
Thiên Ma tướng vỡ xương bàn tay, máu đen trào ra, lại lùi về sau lần nữa.
Diệp Thành thuận thế tiến lên, lại là một quyền bá đạo khác, đánh nát nửa người ông ta rồi đá ông ta đi thật xa.
Đi!
Diệp Thành đẩy ra một chưởng quét sạch một vùng, cõng Hạo Thiên Huyền Chấn trên lưng bay đi thật nhanh, để bảo vệ Hạo Thiên thế gia rời đi, hắn nhất định phải đại khai sát giới ở đây.
Hoang Cổ Thánh Thể!
Phía trên hư thiên xa xôi hư ảo, cửu đại ma quân đứng đó, cách rất xa nhưng dường như đều có thể nhìn thấy bóng lưng dũng mãnh vô song của Diệp Thành, hắn thực sự giống chiến thần, không ai có thể ngăn cản.
“Không ngờ vùng đất nhỏ này còn có Hoang Cổ Thánh Thể”, Lôi Ma Quân cười nhạt.
“Chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi”, Hắc Ám Ma Quân nở nụ cười nhạo báng, cao ngạo hoàn toàn không coi Diệp Thành ra gì.
“Hắn là của ta, đừng giành với ta”, Địa Ma Quân l**m môi: “Máu của Thánh thể hẳn sẽ rất ngon”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trần Dạ?Người của Hạo Thiên thế gia đều nhìn sang, đó chẳng phải Diệp Thành sao?Đi!AdvertisementDiệp Thành không nhiều lời, cũng chẳng quan tâm Hạo Thiên Huyền Chấn có đồng ý hay không đã cõng ông lên.Thấy vậy, Hạo Thiên Thi Nguyệt lau nước mắt, cõng Hoa Tư lên lưng, Diệp Thành đi trước mở đường, trưởng lão của Hạo Thiên thế gia cũng đi theo, có đại quân Thiên Đình tiếp ứng mở ra một con đường đẫm máu.Đi đâu!Thiên Ma tướng cầm chiến mác cười độc ác, bước trên hư thiên chặn trước mặt Diệp Thành, một chưởng đẩy ra ma hải, cuồn cuộn ập về phía Diệp Thành, muốn nhấn chìm hắn và vô số người của Hạo Thiên thế gia.Diệp Thành không nói lời nào, đáp lại bằng đòn công kích mạnh nhất, một đao chém bay ma hải, đến Thiên Ma tướng đó cũng bị đẩy lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều giẫm nát một khoảng hư thiên.Sắc mặt Thiên Ma tướng đột nhiên trở nên gớm ghiếc.Ông ta là ai? Ông ta là Thiên Ma tướng dưới trướng Viêm Ma Quân, cảnh giới Chuẩn Đế thực thụ ở Thiên Ma Vực, dù bị áp chế tu vi nhưng cũng không phải cảnh giới Chuẩn Thiên bình thường có thể chống lại, bây giờ bị Diệp Thành một đao đẩy lùi, uy nghiêm của Thiên Ma tướng hoàn toàn mất sạch.Giết!Thiên Ma tướng quát to, rung chuyển đất trời, một chưởng lăng thiên giáng xuống.Cút!Diệp Thành hừ lạnh, đấm một quyền lên hư thiên, giữa quyền chỉ còn được khắc triện văn cổ, dung hợp hàng trăm thần thông, một quyền đánh tan đại ấn che trời kia.Phụt!Thiên Ma tướng vỡ xương bàn tay, máu đen trào ra, lại lùi về sau lần nữa.Diệp Thành thuận thế tiến lên, lại là một quyền bá đạo khác, đánh nát nửa người ông ta rồi đá ông ta đi thật xa.Đi!Diệp Thành đẩy ra một chưởng quét sạch một vùng, cõng Hạo Thiên Huyền Chấn trên lưng bay đi thật nhanh, để bảo vệ Hạo Thiên thế gia rời đi, hắn nhất định phải đại khai sát giới ở đây.Hoang Cổ Thánh Thể!Phía trên hư thiên xa xôi hư ảo, cửu đại ma quân đứng đó, cách rất xa nhưng dường như đều có thể nhìn thấy bóng lưng dũng mãnh vô song của Diệp Thành, hắn thực sự giống chiến thần, không ai có thể ngăn cản.“Không ngờ vùng đất nhỏ này còn có Hoang Cổ Thánh Thể”, Lôi Ma Quân cười nhạt.“Chỉ là một nửa Hoang Cổ Thánh Thể thôi”, Hắc Ám Ma Quân nở nụ cười nhạo báng, cao ngạo hoàn toàn không coi Diệp Thành ra gì.“Hắn là của ta, đừng giành với ta”, Địa Ma Quân l**m môi: “Máu của Thánh thể hẳn sẽ rất ngon”.