“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2457: “Cuối cùng ta… vẫn thua bà ấy”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mà chúng ta vẫn chưa tham chiến à?”, Phong Ma Quân nhìn mọi người.“Vội cái gì”, Thiên Ma Quân cười u ám: “Trước khi Đại Đế hạ thế, nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ ma trụ, còn đám tiểu lâu la ở Đại Sở này cứ giao cho các Thiên Ma tướng và Thiên Ma binh là được rồi”.Advertisement“Bao vây hắn cho ta”, khi mấy đại ma quân đang nói chuyện thì giọng nói hư ảo của Viêm Ma Quân đã vang vọng khắp đất trời.Chẳng trách ông ta tức giận như vậy, bởi người bị Diệp Thành đá bay lúc trước là ma tướng dưới trướng ông ta, đường đường là Chuẩn Đế của Thiên Ma Vực mà lại bị cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở đá bay, điều này khiến ông ta rất mất mặt.Mệnh lệnh của ông ta khiến đông đảo ma binh ùn ùn kéo về phía Diệp Thành.Ù!Diệp Thành vung Huyết Linh Thần Đao, chém bay cả một vùng, sau lưng hắn là cả con đường đẫm máu, nhìn thấy mà giật mình.“Để ta xuống đi!”, phía sau, giọng Hạo Thiên Huyền Chấn yếu ớt, khàn khàn mệt mỏi, cười trong nước mắt.Đây có lẽ là lần ông được ở gần con trai nhất, và cũng có thể là một lần duy nhất.Ông đã cận kề cái chết, máu và nước mắt làm nhoè đôi mắt, lời nói chứa chan nỗi niềm và tình thương của người cha, năm xưa ông không làm tròn bổn phận của một người cha, trước lúc chết cũng không muốn trở thành gánh nặng cho con.“Ông còn chưa tới mộ nương ta thắp hương, cứ vậy mà chết đi sao?”, giọng Diệp Thành đều đều nhưng tràn đầy bi thương, lỗ chân lông trên người hắn đều có Thánh thể tinh nguyên tràn ra, truyền vào cơ thể Hạo Thiên Huyền Chấn, hy vọng có thể kéo dài sinh mạng cho ông, dù lòng hắn vẫn còn khúc mắc nhưng dù sao người trên lưng cũng là phụ thân của hắn.“Trần Dạ, coi… coi như thương hại ta mà nói cho ta biết, rốt… rốt cuộc nương con là ai?”, vẻ mặt Hạo Thiên Huyền Chấn mệt mỏi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt dãi dầu.“Nữ tử mà ông yêu nhất đời này chính là nương ta”, Diệp Thành lên tiếng, cuối cùng vẫn không nói ra tên người đó, không phải hắn không muốn nói mà là hắn cũng không biết là ai.“Nữ tử mà ta yêu nhất”, mắt Hạo Thiên Huyền Chấn tối đi, bị nước mắt làm cho mơ hồ, trong tầm mắt mông lung dường như ông nhìn thấy nữ tử bình dị đứng dưới gốc hoa đào, mỉm cười ngọt ngào với mình.“Niệm… Niệm Từ”, ánh sáng cuối cùng trong mắt Hạo Thiên Huyền Chấn mất đi, giọng nói khàn khàn, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông đã gọi ra cái tên mà mình chôn vùi từ lâu trong trí nhớ, bà ấy tên Niệm Từ, là một nữ tử si tình.Ông đã qua đời, nhưng cũng may được chết trên lưng con trai, chỉ là ông vẫn chưa được nghe Diệp Thành gọi một tiếng phụ thân thì đã mang theo tiếc nuối, áy náy và tình duyên hồng trần từ biệt phàm thế.“Phụ thân”, hai mắt Hạo Thiên Thi Nguyệt đẫm lệ, đầy vẻ đau thương.“Cuối cùng ta… vẫn thua bà ấy”, nhìn Hạo Thiên Huyền Chấn nhắm mắt, trong đôi mắt đẹp mông lung của Hoa Tư mang theo tình cảm dịu dàng chua xót, bà chầm chậm run rẩy nhắm mắt lại, bàn tay nhuốm máu cũng từ từ buông xuôi.
“Mà chúng ta vẫn chưa tham chiến à?”, Phong Ma Quân nhìn mọi người.
“Vội cái gì”, Thiên Ma Quân cười u ám: “Trước khi Đại Đế hạ thế, nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ ma trụ, còn đám tiểu lâu la ở Đại Sở này cứ giao cho các Thiên Ma tướng và Thiên Ma binh là được rồi”.
Advertisement
“Bao vây hắn cho ta”, khi mấy đại ma quân đang nói chuyện thì giọng nói hư ảo của Viêm Ma Quân đã vang vọng khắp đất trời.
Chẳng trách ông ta tức giận như vậy, bởi người bị Diệp Thành đá bay lúc trước là ma tướng dưới trướng ông ta, đường đường là Chuẩn Đế của Thiên Ma Vực mà lại bị cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở đá bay, điều này khiến ông ta rất mất mặt.
Mệnh lệnh của ông ta khiến đông đảo ma binh ùn ùn kéo về phía Diệp Thành.
Ù!
Diệp Thành vung Huyết Linh Thần Đao, chém bay cả một vùng, sau lưng hắn là cả con đường đẫm máu, nhìn thấy mà giật mình.
“Để ta xuống đi!”, phía sau, giọng Hạo Thiên Huyền Chấn yếu ớt, khàn khàn mệt mỏi, cười trong nước mắt.
Đây có lẽ là lần ông được ở gần con trai nhất, và cũng có thể là một lần duy nhất.
Ông đã cận kề cái chết, máu và nước mắt làm nhoè đôi mắt, lời nói chứa chan nỗi niềm và tình thương của người cha, năm xưa ông không làm tròn bổn phận của một người cha, trước lúc chết cũng không muốn trở thành gánh nặng cho con.
“Ông còn chưa tới mộ nương ta thắp hương, cứ vậy mà chết đi sao?”, giọng Diệp Thành đều đều nhưng tràn đầy bi thương, lỗ chân lông trên người hắn đều có Thánh thể tinh nguyên tràn ra, truyền vào cơ thể Hạo Thiên Huyền Chấn, hy vọng có thể kéo dài sinh mạng cho ông, dù lòng hắn vẫn còn khúc mắc nhưng dù sao người trên lưng cũng là phụ thân của hắn.
“Trần Dạ, coi… coi như thương hại ta mà nói cho ta biết, rốt… rốt cuộc nương con là ai?”, vẻ mặt Hạo Thiên Huyền Chấn mệt mỏi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt dãi dầu.
“Nữ tử mà ông yêu nhất đời này chính là nương ta”, Diệp Thành lên tiếng, cuối cùng vẫn không nói ra tên người đó, không phải hắn không muốn nói mà là hắn cũng không biết là ai.
“Nữ tử mà ta yêu nhất”, mắt Hạo Thiên Huyền Chấn tối đi, bị nước mắt làm cho mơ hồ, trong tầm mắt mông lung dường như ông nhìn thấy nữ tử bình dị đứng dưới gốc hoa đào, mỉm cười ngọt ngào với mình.
“Niệm… Niệm Từ”, ánh sáng cuối cùng trong mắt Hạo Thiên Huyền Chấn mất đi, giọng nói khàn khàn, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông đã gọi ra cái tên mà mình chôn vùi từ lâu trong trí nhớ, bà ấy tên Niệm Từ, là một nữ tử si tình.
Ông đã qua đời, nhưng cũng may được chết trên lưng con trai, chỉ là ông vẫn chưa được nghe Diệp Thành gọi một tiếng phụ thân thì đã mang theo tiếc nuối, áy náy và tình duyên hồng trần từ biệt phàm thế.
“Phụ thân”, hai mắt Hạo Thiên Thi Nguyệt đẫm lệ, đầy vẻ đau thương.
“Cuối cùng ta… vẫn thua bà ấy”, nhìn Hạo Thiên Huyền Chấn nhắm mắt, trong đôi mắt đẹp mông lung của Hoa Tư mang theo tình cảm dịu dàng chua xót, bà chầm chậm run rẩy nhắm mắt lại, bàn tay nhuốm máu cũng từ từ buông xuôi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mà chúng ta vẫn chưa tham chiến à?”, Phong Ma Quân nhìn mọi người.“Vội cái gì”, Thiên Ma Quân cười u ám: “Trước khi Đại Đế hạ thế, nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ ma trụ, còn đám tiểu lâu la ở Đại Sở này cứ giao cho các Thiên Ma tướng và Thiên Ma binh là được rồi”.Advertisement“Bao vây hắn cho ta”, khi mấy đại ma quân đang nói chuyện thì giọng nói hư ảo của Viêm Ma Quân đã vang vọng khắp đất trời.Chẳng trách ông ta tức giận như vậy, bởi người bị Diệp Thành đá bay lúc trước là ma tướng dưới trướng ông ta, đường đường là Chuẩn Đế của Thiên Ma Vực mà lại bị cảnh giới Chuẩn Thiên của Đại Sở đá bay, điều này khiến ông ta rất mất mặt.Mệnh lệnh của ông ta khiến đông đảo ma binh ùn ùn kéo về phía Diệp Thành.Ù!Diệp Thành vung Huyết Linh Thần Đao, chém bay cả một vùng, sau lưng hắn là cả con đường đẫm máu, nhìn thấy mà giật mình.“Để ta xuống đi!”, phía sau, giọng Hạo Thiên Huyền Chấn yếu ớt, khàn khàn mệt mỏi, cười trong nước mắt.Đây có lẽ là lần ông được ở gần con trai nhất, và cũng có thể là một lần duy nhất.Ông đã cận kề cái chết, máu và nước mắt làm nhoè đôi mắt, lời nói chứa chan nỗi niềm và tình thương của người cha, năm xưa ông không làm tròn bổn phận của một người cha, trước lúc chết cũng không muốn trở thành gánh nặng cho con.“Ông còn chưa tới mộ nương ta thắp hương, cứ vậy mà chết đi sao?”, giọng Diệp Thành đều đều nhưng tràn đầy bi thương, lỗ chân lông trên người hắn đều có Thánh thể tinh nguyên tràn ra, truyền vào cơ thể Hạo Thiên Huyền Chấn, hy vọng có thể kéo dài sinh mạng cho ông, dù lòng hắn vẫn còn khúc mắc nhưng dù sao người trên lưng cũng là phụ thân của hắn.“Trần Dạ, coi… coi như thương hại ta mà nói cho ta biết, rốt… rốt cuộc nương con là ai?”, vẻ mặt Hạo Thiên Huyền Chấn mệt mỏi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt dãi dầu.“Nữ tử mà ông yêu nhất đời này chính là nương ta”, Diệp Thành lên tiếng, cuối cùng vẫn không nói ra tên người đó, không phải hắn không muốn nói mà là hắn cũng không biết là ai.“Nữ tử mà ta yêu nhất”, mắt Hạo Thiên Huyền Chấn tối đi, bị nước mắt làm cho mơ hồ, trong tầm mắt mông lung dường như ông nhìn thấy nữ tử bình dị đứng dưới gốc hoa đào, mỉm cười ngọt ngào với mình.“Niệm… Niệm Từ”, ánh sáng cuối cùng trong mắt Hạo Thiên Huyền Chấn mất đi, giọng nói khàn khàn, vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông đã gọi ra cái tên mà mình chôn vùi từ lâu trong trí nhớ, bà ấy tên Niệm Từ, là một nữ tử si tình.Ông đã qua đời, nhưng cũng may được chết trên lưng con trai, chỉ là ông vẫn chưa được nghe Diệp Thành gọi một tiếng phụ thân thì đã mang theo tiếc nuối, áy náy và tình duyên hồng trần từ biệt phàm thế.“Phụ thân”, hai mắt Hạo Thiên Thi Nguyệt đẫm lệ, đầy vẻ đau thương.“Cuối cùng ta… vẫn thua bà ấy”, nhìn Hạo Thiên Huyền Chấn nhắm mắt, trong đôi mắt đẹp mông lung của Hoa Tư mang theo tình cảm dịu dàng chua xót, bà chầm chậm run rẩy nhắm mắt lại, bàn tay nhuốm máu cũng từ từ buông xuôi.