Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2500: Hay lắm!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Họ đi rồi nhưng Thiên Ma binh lại gặp hoạ lớn, hư thiên bán kính mấy nghìn trượng lập tức hoá thành đống tro tàn, vùng đất đó dù là ma binh hay ma tướng thì đều không một ai may mắn sống sót.Khốn kiếp!AdvertisementCác ma tướng của Thiên Ma lại hét lên, tay cầm chiến mác, điều khiển chiến xa cổ, bắt đầu tấn công từ mọi hướng.Cút!Diệp Thành gằn lên mang theo cơn đau thấu tận tâm can, mang theo lửa giận không ngớt, một đao chém ra đao mang không gì sánh bằng, ma tướng vừa xông tới còn chưa xuất chiêu đã bị hắn chém chết.Phụt!Bên này, Cơ Tuyết Băng sử dụng thần thông cái thế, chém đầu một ma tướng từ nơi cách mấy trăm trượng.Grừ!Tiếng rồng gầm vang lên, một ma tướng bị Diệp Thành ép hiện nguyên hình, là một con giao long đen như mực, thân rồng to lớn nghiền ép hư thiên, đôi mắt rồng b*n r* sấm sét muốn huỷ diệt linh hồn chân thân của hắn.Diệp Thành vung tay qua bầu trời, một chưởng bóp nát sấm sét ấy, sau đó hắn xông lên, mười mấy bí thuật Thần Thương hợp thành một, chém chết linh hồn ma tướng kia.Tiếp đó, Diệp Thành biến hoá ra một bàn tay to, túm lấy đuôi giao long đen coi như roi da mà múa, cứ ma binh nào tới là lập tức bị đập nát, ma tướng nào đến là bị hất văng.Trận chiến khốc liệt nhưng cảnh tượng cũng gây chấn động, hàng chục triệu quân Thiên Ma mà lại bị Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đánh cho người ngã ngựa đổ.Hay lắm!Trên tường thành Nam Sở đầy những tiếng hét kinh thiên động địa, khí huyết trong cơ thể tu sĩ Đại Sở sục sôi.Đây chính là uy thế của Thánh chủ Thiên Đình, là uy thế của chưởng giáo Chính Dương Tông, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Linh Chi Thể hợp lực khiến họ có quyền kiêu ngạo, sự cường đại của họ cho tu sĩ Đại Sở niềm tin cực lớn, tuy Thiên Ma đông nhưng cũng không phải không chống lại được.Trận chiến còn chưa đến hồi kết, ai thắng ai thua còn chưa biết được.Cờ chiến khổng lồ của Thiên Đình tung bay, tuy họ không thể ra tay cứu viện nhưng có thể cổ vũ cho Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.Mẹ kiếp!Hắc Ám Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi hừ lạnh, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang đại sát tứ phương bên này.Nói rồi ông ta lấy cây chiến mâu ra, dưới chân xuất hiện một dòng sông dài sẫm màu, thoáng chốc nối liền Bắc Chấn Thương Nguyên và Nam Sở, ông ta đặt chân lên, dòng sông biến mất mà ông ta cũng biến mất.Khi ông ta xuất hiện lần nữa thì đã ở trong đại quân Thiên Ma bên rìa Nam Sở.Ma… Ma quân?Thấy Hắc Ám Ma Quân tới, dù là ma tướng hay ma binh thì đều run lên.

Họ đi rồi nhưng Thiên Ma binh lại gặp hoạ lớn, hư thiên bán kính mấy nghìn trượng lập tức hoá thành đống tro tàn, vùng đất đó dù là ma binh hay ma tướng thì đều không một ai may mắn sống sót.

Khốn kiếp!

Advertisement

Các ma tướng của Thiên Ma lại hét lên, tay cầm chiến mác, điều khiển chiến xa cổ, bắt đầu tấn công từ mọi hướng.

Cút!

Diệp Thành gằn lên mang theo cơn đau thấu tận tâm can, mang theo lửa giận không ngớt, một đao chém ra đao mang không gì sánh bằng, ma tướng vừa xông tới còn chưa xuất chiêu đã bị hắn chém chết.

Phụt!

Bên này, Cơ Tuyết Băng sử dụng thần thông cái thế, chém đầu một ma tướng từ nơi cách mấy trăm trượng.

Grừ!

Tiếng rồng gầm vang lên, một ma tướng bị Diệp Thành ép hiện nguyên hình, là một con giao long đen như mực, thân rồng to lớn nghiền ép hư thiên, đôi mắt rồng b*n r* sấm sét muốn huỷ diệt linh hồn chân thân của hắn.

Diệp Thành vung tay qua bầu trời, một chưởng bóp nát sấm sét ấy, sau đó hắn xông lên, mười mấy bí thuật Thần Thương hợp thành một, chém chết linh hồn ma tướng kia.

Tiếp đó, Diệp Thành biến hoá ra một bàn tay to, túm lấy đuôi giao long đen coi như roi da mà múa, cứ ma binh nào tới là lập tức bị đập nát, ma tướng nào đến là bị hất văng.

Trận chiến khốc liệt nhưng cảnh tượng cũng gây chấn động, hàng chục triệu quân Thiên Ma mà lại bị Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đánh cho người ngã ngựa đổ.

Hay lắm!

Trên tường thành Nam Sở đầy những tiếng hét kinh thiên động địa, khí huyết trong cơ thể tu sĩ Đại Sở sục sôi.

Đây chính là uy thế của Thánh chủ Thiên Đình, là uy thế của chưởng giáo Chính Dương Tông, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Linh Chi Thể hợp lực khiến họ có quyền kiêu ngạo, sự cường đại của họ cho tu sĩ Đại Sở niềm tin cực lớn, tuy Thiên Ma đông nhưng cũng không phải không chống lại được.

Trận chiến còn chưa đến hồi kết, ai thắng ai thua còn chưa biết được.

Cờ chiến khổng lồ của Thiên Đình tung bay, tuy họ không thể ra tay cứu viện nhưng có thể cổ vũ cho Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.

Mẹ kiếp!

Hắc Ám Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi hừ lạnh, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang đại sát tứ phương bên này.

Nói rồi ông ta lấy cây chiến mâu ra, dưới chân xuất hiện một dòng sông dài sẫm màu, thoáng chốc nối liền Bắc Chấn Thương Nguyên và Nam Sở, ông ta đặt chân lên, dòng sông biến mất mà ông ta cũng biến mất.

Khi ông ta xuất hiện lần nữa thì đã ở trong đại quân Thiên Ma bên rìa Nam Sở.

Ma… Ma quân?

Thấy Hắc Ám Ma Quân tới, dù là ma tướng hay ma binh thì đều run lên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Họ đi rồi nhưng Thiên Ma binh lại gặp hoạ lớn, hư thiên bán kính mấy nghìn trượng lập tức hoá thành đống tro tàn, vùng đất đó dù là ma binh hay ma tướng thì đều không một ai may mắn sống sót.Khốn kiếp!AdvertisementCác ma tướng của Thiên Ma lại hét lên, tay cầm chiến mác, điều khiển chiến xa cổ, bắt đầu tấn công từ mọi hướng.Cút!Diệp Thành gằn lên mang theo cơn đau thấu tận tâm can, mang theo lửa giận không ngớt, một đao chém ra đao mang không gì sánh bằng, ma tướng vừa xông tới còn chưa xuất chiêu đã bị hắn chém chết.Phụt!Bên này, Cơ Tuyết Băng sử dụng thần thông cái thế, chém đầu một ma tướng từ nơi cách mấy trăm trượng.Grừ!Tiếng rồng gầm vang lên, một ma tướng bị Diệp Thành ép hiện nguyên hình, là một con giao long đen như mực, thân rồng to lớn nghiền ép hư thiên, đôi mắt rồng b*n r* sấm sét muốn huỷ diệt linh hồn chân thân của hắn.Diệp Thành vung tay qua bầu trời, một chưởng bóp nát sấm sét ấy, sau đó hắn xông lên, mười mấy bí thuật Thần Thương hợp thành một, chém chết linh hồn ma tướng kia.Tiếp đó, Diệp Thành biến hoá ra một bàn tay to, túm lấy đuôi giao long đen coi như roi da mà múa, cứ ma binh nào tới là lập tức bị đập nát, ma tướng nào đến là bị hất văng.Trận chiến khốc liệt nhưng cảnh tượng cũng gây chấn động, hàng chục triệu quân Thiên Ma mà lại bị Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đánh cho người ngã ngựa đổ.Hay lắm!Trên tường thành Nam Sở đầy những tiếng hét kinh thiên động địa, khí huyết trong cơ thể tu sĩ Đại Sở sục sôi.Đây chính là uy thế của Thánh chủ Thiên Đình, là uy thế của chưởng giáo Chính Dương Tông, Hoang Cổ Thánh Thể và Huyền Linh Chi Thể hợp lực khiến họ có quyền kiêu ngạo, sự cường đại của họ cho tu sĩ Đại Sở niềm tin cực lớn, tuy Thiên Ma đông nhưng cũng không phải không chống lại được.Trận chiến còn chưa đến hồi kết, ai thắng ai thua còn chưa biết được.Cờ chiến khổng lồ của Thiên Đình tung bay, tuy họ không thể ra tay cứu viện nhưng có thể cổ vũ cho Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng.Mẹ kiếp!Hắc Ám Ma Quân ở Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi hừ lạnh, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang đại sát tứ phương bên này.Nói rồi ông ta lấy cây chiến mâu ra, dưới chân xuất hiện một dòng sông dài sẫm màu, thoáng chốc nối liền Bắc Chấn Thương Nguyên và Nam Sở, ông ta đặt chân lên, dòng sông biến mất mà ông ta cũng biến mất.Khi ông ta xuất hiện lần nữa thì đã ở trong đại quân Thiên Ma bên rìa Nam Sở.Ma… Ma quân?Thấy Hắc Ám Ma Quân tới, dù là ma tướng hay ma binh thì đều run lên.

Chương 2500: Hay lắm!