Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2501: Đảo Ngược Càn Khôn!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vô dụng, tất cả đều là lũ vô dụng!Hắc Ám Ma Quân hét lên như sấm, vung tay tế ra chín mươi chín lá cờ chiến, cắm đầy hư thiên, tụ lại thành một trận pháp cực lớn, nhốt Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bên trong, hoá giải tinh khí của hai người.AdvertisementPhá!Diệp Thành bước lên trời, tay vung Huyết Linh Thần Đao, một đao chém bay mấy chục cờ chiến, may mà hắn đang không ở trạng thái đỉnh phong, nếu không một đao này đã đủ khiến trận kỳ pháp trận của Hắc Ám Ma Quân sụp đổ hoàn toàn.Keng!Cùng lúc đó, Cơ Tuyết Băng cũng vung Huyền Linh Thần Kiếm lên, trận kỳ pháp trận vốn đã tổn hại, lúc này lại thêm một kiếm nên hoàn toàn bị phá tan.Trận kỳ pháp trận bị cường thế công phá, với sức chiến đấu của Hắc Ám Ma Quân mà cũng bị đẩy lùi về sau, cái gì gọi là thể hiện không quá ba giây, chính là để nói người như ông ta! Hùng hùng hổ hổ từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới, cuối cùng lại bị đánh nhục mặt.Giết, giết cho ta!Hắc Ám Ma Quân gầm thét, vung chiến mác chỉ vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nơi xa.Nhưng ông ta không hét thì không sao, vừa hét một cái thì thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang chuẩn bị quay về Nam Sở đã chuyển hướng sang tấn công về phía mình.Mẹ kiếp!Hành động này của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng khiến người trên tường thành Nam Sở đều ngây người.Họ đang làm gì vậy? Định giết Hắc Ám Ma Quân trong đội hình chín mươi triệu quân Thiên Ma sao?Không chỉ phía Thái Hư Cổ Long mà đến phía Đông Hoàng Thái Tâm đang trong đại điện Thiên Huyền Môn cũng bị sốc, đó là chín mươi triệu quân Thiên Ma, là Hắc Ám Ma Quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, cảnh giới Chuẩn Đế đỉnh phong hàng thật giá thật đó!Điên cuồng!Sao các ma tướng Thiên Ma không nhìn ra mục đích của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, chúng nổi giận đùng đùng. Đó là Hắc Ám Ma Quân tôn kính của bọn chúng mà lại bị xem nhẹ, huống hồ là trong chín mươi triệu quân Thiên Ma bọn chúng, đây quả thực là sự sỉ nhục trắng trợn.Hàng trăm nghìn ma tướng lập tức nhào tới.Thúc Địa Thành Thốn!Đảo Ngược Càn Khôn!Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt thi triển bí thuật, tránh được rất nhiều ma tướng, thoáng chốc đã tới nơi cách Hắc Ám Ma Quân một trăm trượng.Tự tìm cái chết!Người giận nhất đương nhiên là Hắc Ám Ma Quân, ông ta đường đường là Chuẩn Đế đỉnh phong, là một đại ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế của Thiên Ma Vực, bị xem nhẹ thế này sao ông ta có thể không tức giận?

Vô dụng, tất cả đều là lũ vô dụng!

Hắc Ám Ma Quân hét lên như sấm, vung tay tế ra chín mươi chín lá cờ chiến, cắm đầy hư thiên, tụ lại thành một trận pháp cực lớn, nhốt Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bên trong, hoá giải tinh khí của hai người.

Advertisement

Phá!

Diệp Thành bước lên trời, tay vung Huyết Linh Thần Đao, một đao chém bay mấy chục cờ chiến, may mà hắn đang không ở trạng thái đỉnh phong, nếu không một đao này đã đủ khiến trận kỳ pháp trận của Hắc Ám Ma Quân sụp đổ hoàn toàn.

Keng!

Cùng lúc đó, Cơ Tuyết Băng cũng vung Huyền Linh Thần Kiếm lên, trận kỳ pháp trận vốn đã tổn hại, lúc này lại thêm một kiếm nên hoàn toàn bị phá tan.

Trận kỳ pháp trận bị cường thế công phá, với sức chiến đấu của Hắc Ám Ma Quân mà cũng bị đẩy lùi về sau, cái gì gọi là thể hiện không quá ba giây, chính là để nói người như ông ta! Hùng hùng hổ hổ từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới, cuối cùng lại bị đánh nhục mặt.

Giết, giết cho ta!

Hắc Ám Ma Quân gầm thét, vung chiến mác chỉ vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nơi xa.

Nhưng ông ta không hét thì không sao, vừa hét một cái thì thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang chuẩn bị quay về Nam Sở đã chuyển hướng sang tấn công về phía mình.

Mẹ kiếp!

Hành động này của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng khiến người trên tường thành Nam Sở đều ngây người.

Họ đang làm gì vậy? Định giết Hắc Ám Ma Quân trong đội hình chín mươi triệu quân Thiên Ma sao?

Không chỉ phía Thái Hư Cổ Long mà đến phía Đông Hoàng Thái Tâm đang trong đại điện Thiên Huyền Môn cũng bị sốc, đó là chín mươi triệu quân Thiên Ma, là Hắc Ám Ma Quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, cảnh giới Chuẩn Đế đỉnh phong hàng thật giá thật đó!

Điên cuồng!

Sao các ma tướng Thiên Ma không nhìn ra mục đích của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, chúng nổi giận đùng đùng. Đó là Hắc Ám Ma Quân tôn kính của bọn chúng mà lại bị xem nhẹ, huống hồ là trong chín mươi triệu quân Thiên Ma bọn chúng, đây quả thực là sự sỉ nhục trắng trợn.

Hàng trăm nghìn ma tướng lập tức nhào tới.

Thúc Địa Thành Thốn!

Đảo Ngược Càn Khôn!

Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt thi triển bí thuật, tránh được rất nhiều ma tướng, thoáng chốc đã tới nơi cách Hắc Ám Ma Quân một trăm trượng.

Tự tìm cái chết!

Người giận nhất đương nhiên là Hắc Ám Ma Quân, ông ta đường đường là Chuẩn Đế đỉnh phong, là một đại ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế của Thiên Ma Vực, bị xem nhẹ thế này sao ông ta có thể không tức giận?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vô dụng, tất cả đều là lũ vô dụng!Hắc Ám Ma Quân hét lên như sấm, vung tay tế ra chín mươi chín lá cờ chiến, cắm đầy hư thiên, tụ lại thành một trận pháp cực lớn, nhốt Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng bên trong, hoá giải tinh khí của hai người.AdvertisementPhá!Diệp Thành bước lên trời, tay vung Huyết Linh Thần Đao, một đao chém bay mấy chục cờ chiến, may mà hắn đang không ở trạng thái đỉnh phong, nếu không một đao này đã đủ khiến trận kỳ pháp trận của Hắc Ám Ma Quân sụp đổ hoàn toàn.Keng!Cùng lúc đó, Cơ Tuyết Băng cũng vung Huyền Linh Thần Kiếm lên, trận kỳ pháp trận vốn đã tổn hại, lúc này lại thêm một kiếm nên hoàn toàn bị phá tan.Trận kỳ pháp trận bị cường thế công phá, với sức chiến đấu của Hắc Ám Ma Quân mà cũng bị đẩy lùi về sau, cái gì gọi là thể hiện không quá ba giây, chính là để nói người như ông ta! Hùng hùng hổ hổ từ Bắc Chấn Thương Nguyên tới, cuối cùng lại bị đánh nhục mặt.Giết, giết cho ta!Hắc Ám Ma Quân gầm thét, vung chiến mác chỉ vào Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng nơi xa.Nhưng ông ta không hét thì không sao, vừa hét một cái thì thấy Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng đang chuẩn bị quay về Nam Sở đã chuyển hướng sang tấn công về phía mình.Mẹ kiếp!Hành động này của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng khiến người trên tường thành Nam Sở đều ngây người.Họ đang làm gì vậy? Định giết Hắc Ám Ma Quân trong đội hình chín mươi triệu quân Thiên Ma sao?Không chỉ phía Thái Hư Cổ Long mà đến phía Đông Hoàng Thái Tâm đang trong đại điện Thiên Huyền Môn cũng bị sốc, đó là chín mươi triệu quân Thiên Ma, là Hắc Ám Ma Quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế, cảnh giới Chuẩn Đế đỉnh phong hàng thật giá thật đó!Điên cuồng!Sao các ma tướng Thiên Ma không nhìn ra mục đích của Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, chúng nổi giận đùng đùng. Đó là Hắc Ám Ma Quân tôn kính của bọn chúng mà lại bị xem nhẹ, huống hồ là trong chín mươi triệu quân Thiên Ma bọn chúng, đây quả thực là sự sỉ nhục trắng trợn.Hàng trăm nghìn ma tướng lập tức nhào tới.Thúc Địa Thành Thốn!Đảo Ngược Càn Khôn!Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng lần lượt thi triển bí thuật, tránh được rất nhiều ma tướng, thoáng chốc đã tới nơi cách Hắc Ám Ma Quân một trăm trượng.Tự tìm cái chết!Người giận nhất đương nhiên là Hắc Ám Ma Quân, ông ta đường đường là Chuẩn Đế đỉnh phong, là một đại ma quân dưới trướng Thiên Ma Đại Đế của Thiên Ma Vực, bị xem nhẹ thế này sao ông ta có thể không tức giận?

Chương 2501: Đảo Ngược Càn Khôn!