“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2532: Tiếc gì đánh một trận!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Pháp Luân Vương hét lên như sấm, bay ngược lên trời, cùng ông bay lên còn có U Minh Diêm La Vương, hai vị vương vô song lúc trước đều đã từng đùa bỡn người chết, tương đồng với Cửu U Ma Quân, cảnh tượng trận chiến cũng rất choáng ngợp.Phong Ma Quân cũng đến, thân ảnh như cơn lốc cuốn tới, mỗi làn gió đều nặng như núi.Tiếc gì đánh một trận!AdvertisementThiên Tông Lão Tổ, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và Chung Ly cùng bay lên trời, bốn người hợp sức đối đầu với Phong Ma Quân.Dưới ma trụ sao có thể để cho các ngươi càn rỡ?!Giọng Địa Ma Quân lạnh đến thấu xương, một bước giẫm nát hư thiên, đi trên sông máu ác sát mang theo uy nghiêm huỷ thiên diệt địa, đôi mắt màu máu như mắt thần lập loè u mang, b*n r* sấm sét.Ù!Đất trời rung lên, Đao Hoàng và Âu Dương Vương bay lên, ngăn đòn tấn công của Địa Ma Quân.Bùm! Đùng! Đoàng!Chiến tranh kinh thiên động địa nổ ra trong tích tắc, mấy khu vực chiến đấu với ma quân thật sự là tử địa, trong bán kính hàng chục nghìn trượng, không ai đặt chân đến khu vực đó ngoài những người trong cuộc.Đến giờ phút này, ngoại trừ Thiên Nữ Ma Quân canh giữ trước ma trụ thì những đại ma quân khác đều đã xông ra.Thiên Nữ Ma Quân như nữ vương vô song, đứng đó lẳng lặng quan sát huyết chiến oanh liệt, vẻ mặt cô ta không có một chút cảm xúc, dường như sự náo động của thế gian này đều không thể khiến lòng cô ta gợn lên chút sóng gió nào.Giết!Tiếng hét của Diệp Thành vẫn rung chuyển đất trời như thế.Giờ phút này, quân viễn chinh sau lưng hắn đã không còn là chín mươi nghìn ngươi nữa, trong trận huyết chiến chấn động đã giảm mạnh chỉ còn chưa tới ba nghìn người, đúng như họ nghĩ, đây là con đường một đi không trở lại.Phụt! Phụt! Phụt!Huyết hoa vẫn nở rộ từng đoá, lộng lẫy mà thê lương.Quân viễn chinh của Đại Sở vẫn từng người từng người ngã xuống, chết trên con đường xung kích, cảnh giới Chuẩn Thiên thì thế nào? Đối mặt với chín mươi triệu quân Thiên Ma vẫn chỉ như con kiến, tan thành mây khói chỉ trong chốc lát.Bùm!Chẳng bao lâu, một tiếng nổ chấn động bầu trời vang lên.Huyết Vương tự nổ cơ thể, toàn bộ uy lực đều hướng về Thị Huyết Ma Quân khiến ông ta bị thương nặng, còn chưa đứng vững thì Phệ Hồn Vương đã lao đến, ôm chặt Thị Huyết Ma Quân huyết tế linh hồn, lửa cháy hừng hực quanh người, sức mạnh đó có khả năng phá hủy mọi thứ.
Pháp Luân Vương hét lên như sấm, bay ngược lên trời, cùng ông bay lên còn có U Minh Diêm La Vương, hai vị vương vô song lúc trước đều đã từng đùa bỡn người chết, tương đồng với Cửu U Ma Quân, cảnh tượng trận chiến cũng rất choáng ngợp.
Phong Ma Quân cũng đến, thân ảnh như cơn lốc cuốn tới, mỗi làn gió đều nặng như núi.
Tiếc gì đánh một trận!
Advertisement
Thiên Tông Lão Tổ, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và Chung Ly cùng bay lên trời, bốn người hợp sức đối đầu với Phong Ma Quân.
Dưới ma trụ sao có thể để cho các ngươi càn rỡ?!
Giọng Địa Ma Quân lạnh đến thấu xương, một bước giẫm nát hư thiên, đi trên sông máu ác sát mang theo uy nghiêm huỷ thiên diệt địa, đôi mắt màu máu như mắt thần lập loè u mang, b*n r* sấm sét.
Ù!
Đất trời rung lên, Đao Hoàng và Âu Dương Vương bay lên, ngăn đòn tấn công của Địa Ma Quân.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Chiến tranh kinh thiên động địa nổ ra trong tích tắc, mấy khu vực chiến đấu với ma quân thật sự là tử địa, trong bán kính hàng chục nghìn trượng, không ai đặt chân đến khu vực đó ngoài những người trong cuộc.
Đến giờ phút này, ngoại trừ Thiên Nữ Ma Quân canh giữ trước ma trụ thì những đại ma quân khác đều đã xông ra.
Thiên Nữ Ma Quân như nữ vương vô song, đứng đó lẳng lặng quan sát huyết chiến oanh liệt, vẻ mặt cô ta không có một chút cảm xúc, dường như sự náo động của thế gian này đều không thể khiến lòng cô ta gợn lên chút sóng gió nào.
Giết!
Tiếng hét của Diệp Thành vẫn rung chuyển đất trời như thế.
Giờ phút này, quân viễn chinh sau lưng hắn đã không còn là chín mươi nghìn ngươi nữa, trong trận huyết chiến chấn động đã giảm mạnh chỉ còn chưa tới ba nghìn người, đúng như họ nghĩ, đây là con đường một đi không trở lại.
Phụt! Phụt! Phụt!
Huyết hoa vẫn nở rộ từng đoá, lộng lẫy mà thê lương.
Quân viễn chinh của Đại Sở vẫn từng người từng người ngã xuống, chết trên con đường xung kích, cảnh giới Chuẩn Thiên thì thế nào? Đối mặt với chín mươi triệu quân Thiên Ma vẫn chỉ như con kiến, tan thành mây khói chỉ trong chốc lát.
Bùm!
Chẳng bao lâu, một tiếng nổ chấn động bầu trời vang lên.
Huyết Vương tự nổ cơ thể, toàn bộ uy lực đều hướng về Thị Huyết Ma Quân khiến ông ta bị thương nặng, còn chưa đứng vững thì Phệ Hồn Vương đã lao đến, ôm chặt Thị Huyết Ma Quân huyết tế linh hồn, lửa cháy hừng hực quanh người, sức mạnh đó có khả năng phá hủy mọi thứ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Pháp Luân Vương hét lên như sấm, bay ngược lên trời, cùng ông bay lên còn có U Minh Diêm La Vương, hai vị vương vô song lúc trước đều đã từng đùa bỡn người chết, tương đồng với Cửu U Ma Quân, cảnh tượng trận chiến cũng rất choáng ngợp.Phong Ma Quân cũng đến, thân ảnh như cơn lốc cuốn tới, mỗi làn gió đều nặng như núi.Tiếc gì đánh một trận!AdvertisementThiên Tông Lão Tổ, Độc Cô Ngạo, Chung Giang và Chung Ly cùng bay lên trời, bốn người hợp sức đối đầu với Phong Ma Quân.Dưới ma trụ sao có thể để cho các ngươi càn rỡ?!Giọng Địa Ma Quân lạnh đến thấu xương, một bước giẫm nát hư thiên, đi trên sông máu ác sát mang theo uy nghiêm huỷ thiên diệt địa, đôi mắt màu máu như mắt thần lập loè u mang, b*n r* sấm sét.Ù!Đất trời rung lên, Đao Hoàng và Âu Dương Vương bay lên, ngăn đòn tấn công của Địa Ma Quân.Bùm! Đùng! Đoàng!Chiến tranh kinh thiên động địa nổ ra trong tích tắc, mấy khu vực chiến đấu với ma quân thật sự là tử địa, trong bán kính hàng chục nghìn trượng, không ai đặt chân đến khu vực đó ngoài những người trong cuộc.Đến giờ phút này, ngoại trừ Thiên Nữ Ma Quân canh giữ trước ma trụ thì những đại ma quân khác đều đã xông ra.Thiên Nữ Ma Quân như nữ vương vô song, đứng đó lẳng lặng quan sát huyết chiến oanh liệt, vẻ mặt cô ta không có một chút cảm xúc, dường như sự náo động của thế gian này đều không thể khiến lòng cô ta gợn lên chút sóng gió nào.Giết!Tiếng hét của Diệp Thành vẫn rung chuyển đất trời như thế.Giờ phút này, quân viễn chinh sau lưng hắn đã không còn là chín mươi nghìn ngươi nữa, trong trận huyết chiến chấn động đã giảm mạnh chỉ còn chưa tới ba nghìn người, đúng như họ nghĩ, đây là con đường một đi không trở lại.Phụt! Phụt! Phụt!Huyết hoa vẫn nở rộ từng đoá, lộng lẫy mà thê lương.Quân viễn chinh của Đại Sở vẫn từng người từng người ngã xuống, chết trên con đường xung kích, cảnh giới Chuẩn Thiên thì thế nào? Đối mặt với chín mươi triệu quân Thiên Ma vẫn chỉ như con kiến, tan thành mây khói chỉ trong chốc lát.Bùm!Chẳng bao lâu, một tiếng nổ chấn động bầu trời vang lên.Huyết Vương tự nổ cơ thể, toàn bộ uy lực đều hướng về Thị Huyết Ma Quân khiến ông ta bị thương nặng, còn chưa đứng vững thì Phệ Hồn Vương đã lao đến, ôm chặt Thị Huyết Ma Quân huyết tế linh hồn, lửa cháy hừng hực quanh người, sức mạnh đó có khả năng phá hủy mọi thứ.