Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2533: Đại Sở nhất định phải thắng!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phệ Hồn Vương cười lớn, vẻ mặt có phần dữ tợn, đôi mắt già nua đục ngầu mang theo ánh nhìn như được giải thoát kèm theo chút không cam long, chút buồn bã với thế gian và một chút oán hận trời xanh.Ông tự cho nổ cơ thể, kéo Thị Huyết Ma Quân cùng xuống Hoàng Tuyền.Kiếp này không thẹn với trời đất!AdvertisementSau đó lại có tiếng cười lớn vang vọng khắp trời đêm tối tăm.Ma Vương Quỳ Vũ Cương và Yêu Vương cũng đồng loạt tự nổ cơ thể, vị vương khí thế cao ngạo áp đảo bát hoang cười hào hùng phóng khoáng, liều chết với Lôi Ma Quân.Đại Sở nhất định phải thắng!Sau Ma Vương và Yêu Vương, Vu Chú Vương và Quỷ Vương toàn thân đẫm máu cũng liều mình, thiêu đốt linh hồn bản mệnh và thọ nguyên còn lại, một người ôm cơ thể Viêm Ma Quân, một người ôm hai chân Viêm Ma Quân.Hai vị vương cái thế cực cận thăng hoa, liều hết chút sức cuối cùng rồi cũng tự nổ cơ thể.Không…!Viêm Ma Quân gào thét, muốn chạy trốn nhưng bàn tay tử thần vẫn bao trùm lấy ông ta, Viêm Ma Quân cao ngạo từng chút từng chút hoá thành tro bay trong tiếng thét gào, lơ lửng giữa đất trời.Hồn tế!U Minh Diêm La Vương hô lên, linh hồn bay ra khỏi cơ thể.Đây có lẽ là lần đầu tiên ông lên tiếng và cũng là lần cuối cùng, Pháp Luân Vương cũng xuất linh, hoà cùng linh hồn của U Minh Diêm La Vương thành một thể, huyễn hoá ra thần kiếm linh hồn, chém vào thần hải của Cửu U Ma Quân.A…!Cửu U Ma Quân ôm đầu thét gào, khuôn mặt và cơ thể đều nhăn nhó vặn vẹo, linh hồn bị Pháp Luân Vương và U Minh Diêm La Vương hoá thành từng lá phù văn rồi cuốn lấy, thoáng chốc nổ tung, linh hồn bản mệnh của ông ta cũng bị tiêu diệt.Lại là một ma quân vô song nữa, thật xứng với cái danh hiệu Cửu U của ông ta, lần này ông ta thật sự đã xuống Cửu U Hoàng Tuyền.Đến lúc này, chư vương các đời ở Đại Sở đều đã toàn bộ tử trận.Họ từng là những vị vương khí thế áp đảo bát hoang, từng tranh giành thiên hạ với hoàng đế Đại Sở. Nhưng trời cao bất công khiến họ để lại nuối tiếc hết đời này qua đời khác.Năm tháng trôi qua, bao nhiêu thăng trầm, họ đã quên cả thời gian, bỏ đi sự kiêu ngạo của bậc đế vương, sống như một con chó, chỉ vì tu vi chí cao đáng thương kia.Họ mệt rồi, cuối cùng cũng được giải thoát, tất cả không cam và nuối tiếc, tất cả phẫn hận và thù oán đều đã hoá thành gió mây theo thời gian, trở thành từng câu chuyện thần thoại thê lương, tàn khốc.Sư tôn, đồ nhi tới rồi!Chung Giang và Chung Quy hét lên, họ cũng giống như các vị vương, huyết tế linh hồn để đổi lấy sức chiến đấu đỉnh phong nhất từ khi tu đạo đến nay.Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng vậy, coi cái chết như chốn về, họ cười vui vẻ sảng khoái, toàn thân hừng hực lửa cháy, sấm sét bao quanh cơ thể, hợp sức cùng Chung Giang và Chung Quy giam giữ Phong Ma Quân, sau đó tất cả đều hoá thành sức mạnh khi họ tự nổ cơ thể.Không….!Phong Ma Quân gầm thét, máu tươi đầm đìa, điên cuồng xông ra nhưng cũng không thoát khỏi kiếp nạn, hoá thành tro bay theo sự tự nổ của phía Chung Giang.

Phệ Hồn Vương cười lớn, vẻ mặt có phần dữ tợn, đôi mắt già nua đục ngầu mang theo ánh nhìn như được giải thoát kèm theo chút không cam long, chút buồn bã với thế gian và một chút oán hận trời xanh.

Ông tự cho nổ cơ thể, kéo Thị Huyết Ma Quân cùng xuống Hoàng Tuyền.

Kiếp này không thẹn với trời đất!

Advertisement

Sau đó lại có tiếng cười lớn vang vọng khắp trời đêm tối tăm.

Ma Vương Quỳ Vũ Cương và Yêu Vương cũng đồng loạt tự nổ cơ thể, vị vương khí thế cao ngạo áp đảo bát hoang cười hào hùng phóng khoáng, liều chết với Lôi Ma Quân.

Đại Sở nhất định phải thắng!

Sau Ma Vương và Yêu Vương, Vu Chú Vương và Quỷ Vương toàn thân đẫm máu cũng liều mình, thiêu đốt linh hồn bản mệnh và thọ nguyên còn lại, một người ôm cơ thể Viêm Ma Quân, một người ôm hai chân Viêm Ma Quân.

Hai vị vương cái thế cực cận thăng hoa, liều hết chút sức cuối cùng rồi cũng tự nổ cơ thể.

Không…!

Viêm Ma Quân gào thét, muốn chạy trốn nhưng bàn tay tử thần vẫn bao trùm lấy ông ta, Viêm Ma Quân cao ngạo từng chút từng chút hoá thành tro bay trong tiếng thét gào, lơ lửng giữa đất trời.

Hồn tế!

U Minh Diêm La Vương hô lên, linh hồn bay ra khỏi cơ thể.

Đây có lẽ là lần đầu tiên ông lên tiếng và cũng là lần cuối cùng, Pháp Luân Vương cũng xuất linh, hoà cùng linh hồn của U Minh Diêm La Vương thành một thể, huyễn hoá ra thần kiếm linh hồn, chém vào thần hải của Cửu U Ma Quân.

A…!

Cửu U Ma Quân ôm đầu thét gào, khuôn mặt và cơ thể đều nhăn nhó vặn vẹo, linh hồn bị Pháp Luân Vương và U Minh Diêm La Vương hoá thành từng lá phù văn rồi cuốn lấy, thoáng chốc nổ tung, linh hồn bản mệnh của ông ta cũng bị tiêu diệt.

Lại là một ma quân vô song nữa, thật xứng với cái danh hiệu Cửu U của ông ta, lần này ông ta thật sự đã xuống Cửu U Hoàng Tuyền.

Đến lúc này, chư vương các đời ở Đại Sở đều đã toàn bộ tử trận.

Họ từng là những vị vương khí thế áp đảo bát hoang, từng tranh giành thiên hạ với hoàng đế Đại Sở. Nhưng trời cao bất công khiến họ để lại nuối tiếc hết đời này qua đời khác.

Năm tháng trôi qua, bao nhiêu thăng trầm, họ đã quên cả thời gian, bỏ đi sự kiêu ngạo của bậc đế vương, sống như một con chó, chỉ vì tu vi chí cao đáng thương kia.

Họ mệt rồi, cuối cùng cũng được giải thoát, tất cả không cam và nuối tiếc, tất cả phẫn hận và thù oán đều đã hoá thành gió mây theo thời gian, trở thành từng câu chuyện thần thoại thê lương, tàn khốc.

Sư tôn, đồ nhi tới rồi!

Chung Giang và Chung Quy hét lên, họ cũng giống như các vị vương, huyết tế linh hồn để đổi lấy sức chiến đấu đỉnh phong nhất từ khi tu đạo đến nay.

Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng vậy, coi cái chết như chốn về, họ cười vui vẻ sảng khoái, toàn thân hừng hực lửa cháy, sấm sét bao quanh cơ thể, hợp sức cùng Chung Giang và Chung Quy giam giữ Phong Ma Quân, sau đó tất cả đều hoá thành sức mạnh khi họ tự nổ cơ thể.

Không….!

Phong Ma Quân gầm thét, máu tươi đầm đìa, điên cuồng xông ra nhưng cũng không thoát khỏi kiếp nạn, hoá thành tro bay theo sự tự nổ của phía Chung Giang.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phệ Hồn Vương cười lớn, vẻ mặt có phần dữ tợn, đôi mắt già nua đục ngầu mang theo ánh nhìn như được giải thoát kèm theo chút không cam long, chút buồn bã với thế gian và một chút oán hận trời xanh.Ông tự cho nổ cơ thể, kéo Thị Huyết Ma Quân cùng xuống Hoàng Tuyền.Kiếp này không thẹn với trời đất!AdvertisementSau đó lại có tiếng cười lớn vang vọng khắp trời đêm tối tăm.Ma Vương Quỳ Vũ Cương và Yêu Vương cũng đồng loạt tự nổ cơ thể, vị vương khí thế cao ngạo áp đảo bát hoang cười hào hùng phóng khoáng, liều chết với Lôi Ma Quân.Đại Sở nhất định phải thắng!Sau Ma Vương và Yêu Vương, Vu Chú Vương và Quỷ Vương toàn thân đẫm máu cũng liều mình, thiêu đốt linh hồn bản mệnh và thọ nguyên còn lại, một người ôm cơ thể Viêm Ma Quân, một người ôm hai chân Viêm Ma Quân.Hai vị vương cái thế cực cận thăng hoa, liều hết chút sức cuối cùng rồi cũng tự nổ cơ thể.Không…!Viêm Ma Quân gào thét, muốn chạy trốn nhưng bàn tay tử thần vẫn bao trùm lấy ông ta, Viêm Ma Quân cao ngạo từng chút từng chút hoá thành tro bay trong tiếng thét gào, lơ lửng giữa đất trời.Hồn tế!U Minh Diêm La Vương hô lên, linh hồn bay ra khỏi cơ thể.Đây có lẽ là lần đầu tiên ông lên tiếng và cũng là lần cuối cùng, Pháp Luân Vương cũng xuất linh, hoà cùng linh hồn của U Minh Diêm La Vương thành một thể, huyễn hoá ra thần kiếm linh hồn, chém vào thần hải của Cửu U Ma Quân.A…!Cửu U Ma Quân ôm đầu thét gào, khuôn mặt và cơ thể đều nhăn nhó vặn vẹo, linh hồn bị Pháp Luân Vương và U Minh Diêm La Vương hoá thành từng lá phù văn rồi cuốn lấy, thoáng chốc nổ tung, linh hồn bản mệnh của ông ta cũng bị tiêu diệt.Lại là một ma quân vô song nữa, thật xứng với cái danh hiệu Cửu U của ông ta, lần này ông ta thật sự đã xuống Cửu U Hoàng Tuyền.Đến lúc này, chư vương các đời ở Đại Sở đều đã toàn bộ tử trận.Họ từng là những vị vương khí thế áp đảo bát hoang, từng tranh giành thiên hạ với hoàng đế Đại Sở. Nhưng trời cao bất công khiến họ để lại nuối tiếc hết đời này qua đời khác.Năm tháng trôi qua, bao nhiêu thăng trầm, họ đã quên cả thời gian, bỏ đi sự kiêu ngạo của bậc đế vương, sống như một con chó, chỉ vì tu vi chí cao đáng thương kia.Họ mệt rồi, cuối cùng cũng được giải thoát, tất cả không cam và nuối tiếc, tất cả phẫn hận và thù oán đều đã hoá thành gió mây theo thời gian, trở thành từng câu chuyện thần thoại thê lương, tàn khốc.Sư tôn, đồ nhi tới rồi!Chung Giang và Chung Quy hét lên, họ cũng giống như các vị vương, huyết tế linh hồn để đổi lấy sức chiến đấu đỉnh phong nhất từ khi tu đạo đến nay.Thiên Tông Lão Tổ và Độc Cô Ngạo cũng vậy, coi cái chết như chốn về, họ cười vui vẻ sảng khoái, toàn thân hừng hực lửa cháy, sấm sét bao quanh cơ thể, hợp sức cùng Chung Giang và Chung Quy giam giữ Phong Ma Quân, sau đó tất cả đều hoá thành sức mạnh khi họ tự nổ cơ thể.Không….!Phong Ma Quân gầm thét, máu tươi đầm đìa, điên cuồng xông ra nhưng cũng không thoát khỏi kiếp nạn, hoá thành tro bay theo sự tự nổ của phía Chung Giang.

Chương 2533: Đại Sở nhất định phải thắng!