Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2575: chỉ có thể liều đánh đến chết.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tên này gào thét muốn mở cấm cố nhưng lại bị nhất chỉ của Cơ Tuyết Băng điểm vào thần hải, đến cả linh hồn bản mệnh cũng bị trảm diệt.Thấy vậy, sắc mặt một tên ma tướng lạnh hẳn lại, hắn lập tức ngự động tuyệt sát trận, quét ra một đạo thần mang đánh tan Cửu Thiên Huyền Linh Kính.AdvertisementNgay sau đó, Cơ Tuyết Băng lập tức bay đi, đợi tới khi đáp đất thì chỉ còn thấy vũng máu tươi choán mắt.Giết cho ta!Đám ma tướng chợt hét lớn, vung kiếm chỉ vào Cơ Tuyết Băng.Cuối cùng chúng cũng nhìn ra được người như Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, dù có bị thương nặng đến đâu cũng đều không dễ bị trảm diệt.Vì vậy chúng đã trở nên thông minh hơn, không dám tiến lên đấu một mình mà phái quân Thiên Ma tới làm tiêu hao sức chiến đấu của Cơ Tuyết Băng trước, chờ đến khi cô hấp hối rồi chúng sẽ ra tay cướp đi huyết mạch Huyền Linh.Không thể làm trái lệnh của ma tướng, tuy đám ma binh sợ hãi nhưng vẫn điên cuồng lao lên.Cơ Tuyết Băng lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt lãnh đạm nhưng vô cùng kiên định.Bây giờ Đan Thành đã bị phá, toàn bộ luyện đan sư đều đã tử trận, cô là lá chắn bảo vệ cuối cùng phía trước Diệp Thành, cô không có đường lui, chỉ có thể liều đánh đến chết.Giết!Đám Thiên Ma binh leo lên bậc thang đá, vung sát kiếm lên.Cơ Tuyết Băng thiêu đốt số thọ nguyên còn lại, vung kiếm giết cả một đám, lại trở tay tung ra một chưởng giết thêm một đám nữa.Nhưng số lượng Thiên Ma binh quá đông, cô giết bao nhiêu, giây tiếp theo sẽ lại có Thiên Ma xông lên nữa. Đứng trước Thiên Ma, cô chỉ như giọt nước giữa đại dương, không chỉ một lần bị nhấn chìm rồi lại không chỉ một lần dấy lên sóng gió.Phụt! Phụt! Phụt!Máu văng khắp trời, từng Thiên Ma lần lượt ngã xuống, từng vũng máu chảy dài trên bậc đá.Không biết qua bao lâu tiếng hô giết mới chợt im bặt.Thiên Ma binh không dám tiến lên nữa, sợ hãi nhìn Cơ Tuyết Băng, bàn tay cầm kiếm không khỏi run lên, mới bao lâu mà số lượng người bị cô giết ít nhất đã lên đến mấy chục nghìn.Lại nhìn đến Cơ Tuyết Băng, lúc này cô cũng đã thế suy sức yếu, cơ thể loạng choạng, đứng còn không vững.Đột nhiên cô khẽ quay đầu lại, tầm mắt mờ mịt nhìn về Địa Cung, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành đang ngồi xếp bằng trong Hoa Thiên Trì, cô đã dùng hết sức lực cuối cùng rồi, không còn sức để chiến đấu nữa.Chết đi!Một ma tướng giương cung lên, vẻ mặt hung tợn.Keng!Sát kiếm đen kịt lướt qua hư thiên, sấm sét quấn quanh mang theo uy lực đủ để xuyên thủng mọi thứ.

Tên này gào thét muốn mở cấm cố nhưng lại bị nhất chỉ của Cơ Tuyết Băng điểm vào thần hải, đến cả linh hồn bản mệnh cũng bị trảm diệt.

Thấy vậy, sắc mặt một tên ma tướng lạnh hẳn lại, hắn lập tức ngự động tuyệt sát trận, quét ra một đạo thần mang đánh tan Cửu Thiên Huyền Linh Kính.

Advertisement

Ngay sau đó, Cơ Tuyết Băng lập tức bay đi, đợi tới khi đáp đất thì chỉ còn thấy vũng máu tươi choán mắt.

Giết cho ta!

Đám ma tướng chợt hét lớn, vung kiếm chỉ vào Cơ Tuyết Băng.

Cuối cùng chúng cũng nhìn ra được người như Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, dù có bị thương nặng đến đâu cũng đều không dễ bị trảm diệt.

Vì vậy chúng đã trở nên thông minh hơn, không dám tiến lên đấu một mình mà phái quân Thiên Ma tới làm tiêu hao sức chiến đấu của Cơ Tuyết Băng trước, chờ đến khi cô hấp hối rồi chúng sẽ ra tay cướp đi huyết mạch Huyền Linh.

Không thể làm trái lệnh của ma tướng, tuy đám ma binh sợ hãi nhưng vẫn điên cuồng lao lên.

Cơ Tuyết Băng lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt lãnh đạm nhưng vô cùng kiên định.

Bây giờ Đan Thành đã bị phá, toàn bộ luyện đan sư đều đã tử trận, cô là lá chắn bảo vệ cuối cùng phía trước Diệp Thành, cô không có đường lui, chỉ có thể liều đánh đến chết.

Giết!

Đám Thiên Ma binh leo lên bậc thang đá, vung sát kiếm lên.

Cơ Tuyết Băng thiêu đốt số thọ nguyên còn lại, vung kiếm giết cả một đám, lại trở tay tung ra một chưởng giết thêm một đám nữa.

Nhưng số lượng Thiên Ma binh quá đông, cô giết bao nhiêu, giây tiếp theo sẽ lại có Thiên Ma xông lên nữa. Đứng trước Thiên Ma, cô chỉ như giọt nước giữa đại dương, không chỉ một lần bị nhấn chìm rồi lại không chỉ một lần dấy lên sóng gió.

Phụt! Phụt! Phụt!

Máu văng khắp trời, từng Thiên Ma lần lượt ngã xuống, từng vũng máu chảy dài trên bậc đá.

Không biết qua bao lâu tiếng hô giết mới chợt im bặt.

Thiên Ma binh không dám tiến lên nữa, sợ hãi nhìn Cơ Tuyết Băng, bàn tay cầm kiếm không khỏi run lên, mới bao lâu mà số lượng người bị cô giết ít nhất đã lên đến mấy chục nghìn.

Lại nhìn đến Cơ Tuyết Băng, lúc này cô cũng đã thế suy sức yếu, cơ thể loạng choạng, đứng còn không vững.

Đột nhiên cô khẽ quay đầu lại, tầm mắt mờ mịt nhìn về Địa Cung, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành đang ngồi xếp bằng trong Hoa Thiên Trì, cô đã dùng hết sức lực cuối cùng rồi, không còn sức để chiến đấu nữa.

Chết đi!

Một ma tướng giương cung lên, vẻ mặt hung tợn.

Keng!

Sát kiếm đen kịt lướt qua hư thiên, sấm sét quấn quanh mang theo uy lực đủ để xuyên thủng mọi thứ.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tên này gào thét muốn mở cấm cố nhưng lại bị nhất chỉ của Cơ Tuyết Băng điểm vào thần hải, đến cả linh hồn bản mệnh cũng bị trảm diệt.Thấy vậy, sắc mặt một tên ma tướng lạnh hẳn lại, hắn lập tức ngự động tuyệt sát trận, quét ra một đạo thần mang đánh tan Cửu Thiên Huyền Linh Kính.AdvertisementNgay sau đó, Cơ Tuyết Băng lập tức bay đi, đợi tới khi đáp đất thì chỉ còn thấy vũng máu tươi choán mắt.Giết cho ta!Đám ma tướng chợt hét lớn, vung kiếm chỉ vào Cơ Tuyết Băng.Cuối cùng chúng cũng nhìn ra được người như Diệp Thành và Cơ Tuyết Băng, dù có bị thương nặng đến đâu cũng đều không dễ bị trảm diệt.Vì vậy chúng đã trở nên thông minh hơn, không dám tiến lên đấu một mình mà phái quân Thiên Ma tới làm tiêu hao sức chiến đấu của Cơ Tuyết Băng trước, chờ đến khi cô hấp hối rồi chúng sẽ ra tay cướp đi huyết mạch Huyền Linh.Không thể làm trái lệnh của ma tướng, tuy đám ma binh sợ hãi nhưng vẫn điên cuồng lao lên.Cơ Tuyết Băng lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt lãnh đạm nhưng vô cùng kiên định.Bây giờ Đan Thành đã bị phá, toàn bộ luyện đan sư đều đã tử trận, cô là lá chắn bảo vệ cuối cùng phía trước Diệp Thành, cô không có đường lui, chỉ có thể liều đánh đến chết.Giết!Đám Thiên Ma binh leo lên bậc thang đá, vung sát kiếm lên.Cơ Tuyết Băng thiêu đốt số thọ nguyên còn lại, vung kiếm giết cả một đám, lại trở tay tung ra một chưởng giết thêm một đám nữa.Nhưng số lượng Thiên Ma binh quá đông, cô giết bao nhiêu, giây tiếp theo sẽ lại có Thiên Ma xông lên nữa. Đứng trước Thiên Ma, cô chỉ như giọt nước giữa đại dương, không chỉ một lần bị nhấn chìm rồi lại không chỉ một lần dấy lên sóng gió.Phụt! Phụt! Phụt!Máu văng khắp trời, từng Thiên Ma lần lượt ngã xuống, từng vũng máu chảy dài trên bậc đá.Không biết qua bao lâu tiếng hô giết mới chợt im bặt.Thiên Ma binh không dám tiến lên nữa, sợ hãi nhìn Cơ Tuyết Băng, bàn tay cầm kiếm không khỏi run lên, mới bao lâu mà số lượng người bị cô giết ít nhất đã lên đến mấy chục nghìn.Lại nhìn đến Cơ Tuyết Băng, lúc này cô cũng đã thế suy sức yếu, cơ thể loạng choạng, đứng còn không vững.Đột nhiên cô khẽ quay đầu lại, tầm mắt mờ mịt nhìn về Địa Cung, dường như có thể nhìn thấy Diệp Thành đang ngồi xếp bằng trong Hoa Thiên Trì, cô đã dùng hết sức lực cuối cùng rồi, không còn sức để chiến đấu nữa.Chết đi!Một ma tướng giương cung lên, vẻ mặt hung tợn.Keng!Sát kiếm đen kịt lướt qua hư thiên, sấm sét quấn quanh mang theo uy lực đủ để xuyên thủng mọi thứ.

Chương 2575: chỉ có thể liều đánh đến chết.