“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2576: “Sao lại ngốc như vậy?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt!Máu bắn tung toé, Cơ Tuyết Băng đứng trước đại điện bị mũi tên đó bắn trúng.AdvertisementHuyết phong thổi qua, cơ thể lảo đảo của cô cuối cùng cũng ngã xuống, trong mắt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.Huyết mạch Huyền Linh là của ta!Thấy Cơ Tuyết Băng ngã xuống, một ma tướng nóng lòng muốn vươn bàn tay to ra đỡ lấy Cơ Tuyết Băng.Nhưng đúng lúc này, đại điện nổ tung, một luồng uy áp kinh thế khiến đất trời đều phải run sợ chợt xuất hiện.Phụt!Tên ma tướng đang muốn bắt lấy Cơ Tuyết Băng lập tức bị hất văng, khi văng ra cơ thể ông ta chợt hoá thành huyết vụ.Đại… Đại Đế?Binh tướng Thiên Ma kinh hãi nhìn lối ra Địa Cung, thân thể run lên, trong lòng sợ hãi, chúng không kìm được muốn nằm bò xuống.Diệp Thành bước ra, ôm Cơ Tuyết Băng vào lòng, trút Thánh thể tinh nguyên dồi dào vào cơ thể cô.“Xin… Xin lỗi”, Cơ Tuyết Băng nhìn Diệp Thành, khó nhọc giơ bàn tay đẫm máu lên, v**t v* khuôn mặt mệt mỏi tang thương của hắn, một câu xin lỗi không thể nói hết sự áy náy năm xưa.“Sao lại ngốc như vậy?”, giọng Diệp Thành khàn khàn, hắn vẫn đang truyền tinh nguyên nhưng cũng không ngăn được sinh lực đang không ngừng tiêu tán của cô, cô đã dốc hết sức mình, dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được cô.“Diệp Thành, nếu… nếu có kiếp sau, huynh có thể cho ta… một đời tình duyên không?”, cô cười trong nước mắt, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đó giống như thời họ vẫn còn là người thương của nhau, cô muốn giúp hắn gạt đi mọi muộn phiền.Sự kiêu ngạo năm xưa đã huỷ hoại tình yêu một đời vốn thuộc về cô, cô biết mình sai rồi, kiếp này không thể cứu vãn, hy vọng kiếp sau trời cao thương xót cho cô được nắm tay hắn, cùng hắn đi đến già.Diệp Thành không nói gì, không từ chối cũng không đồng ý, ân oán năm xưa đã tan thành mây khói từ lâu.Đôi mắt đẹp mông lung của Cơ Tuyết Băng dần mất đi ánh sáng, bàn tay đang giơ lên cuối cùng cũng yếu ớt trượt xuống.Đến lúc chết cô cũng không có được lời hứa kiếp sau của Diệp Thành, nhưng lúc nhắm mắt lại, cô nhìn thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hắn, hai hàng lệ đó có lẽ là rơi xuống vì cô.Gió nhẹ thổi qua, lại chôn đi một mối tình duyên, vùi lấp một đời tang thương.Cơ Tuyết Băng hoá thành mây khói theo làn gió nhẹ, một vầng sáng màu vàng chói lọi từ trên đầu Diệp Thành phóng thẳng lên trời, đánh bật mây mù hỗn độn che lấp bầu trời tạo ra một cái hố lớn.Ngay sau đó, xung quanh Diệp Thành, một vầng hào quang màu vàng hình thành rồi lan ra không giới hạn, quét qua Đan Thành, bao phủ toàn bộ Đại Sở.Điều bá đạo là hễ nơi nào vầng hào quang màu vàng này đi qua, Thiên Ma đều bị quét sạch toàn bộ, dù là ma binh hay ma tướng, chỉ cần vầng hào quang ấy chạm đến thì đều hoá thành tro bay ngay lập tức.
Phụt!
Máu bắn tung toé, Cơ Tuyết Băng đứng trước đại điện bị mũi tên đó bắn trúng.
Advertisement
Huyết phong thổi qua, cơ thể lảo đảo của cô cuối cùng cũng ngã xuống, trong mắt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.
Huyết mạch Huyền Linh là của ta!
Thấy Cơ Tuyết Băng ngã xuống, một ma tướng nóng lòng muốn vươn bàn tay to ra đỡ lấy Cơ Tuyết Băng.
Nhưng đúng lúc này, đại điện nổ tung, một luồng uy áp kinh thế khiến đất trời đều phải run sợ chợt xuất hiện.
Phụt!
Tên ma tướng đang muốn bắt lấy Cơ Tuyết Băng lập tức bị hất văng, khi văng ra cơ thể ông ta chợt hoá thành huyết vụ.
Đại… Đại Đế?
Binh tướng Thiên Ma kinh hãi nhìn lối ra Địa Cung, thân thể run lên, trong lòng sợ hãi, chúng không kìm được muốn nằm bò xuống.
Diệp Thành bước ra, ôm Cơ Tuyết Băng vào lòng, trút Thánh thể tinh nguyên dồi dào vào cơ thể cô.
“Xin… Xin lỗi”, Cơ Tuyết Băng nhìn Diệp Thành, khó nhọc giơ bàn tay đẫm máu lên, v**t v* khuôn mặt mệt mỏi tang thương của hắn, một câu xin lỗi không thể nói hết sự áy náy năm xưa.
“Sao lại ngốc như vậy?”, giọng Diệp Thành khàn khàn, hắn vẫn đang truyền tinh nguyên nhưng cũng không ngăn được sinh lực đang không ngừng tiêu tán của cô, cô đã dốc hết sức mình, dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được cô.
“Diệp Thành, nếu… nếu có kiếp sau, huynh có thể cho ta… một đời tình duyên không?”, cô cười trong nước mắt, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đó giống như thời họ vẫn còn là người thương của nhau, cô muốn giúp hắn gạt đi mọi muộn phiền.
Sự kiêu ngạo năm xưa đã huỷ hoại tình yêu một đời vốn thuộc về cô, cô biết mình sai rồi, kiếp này không thể cứu vãn, hy vọng kiếp sau trời cao thương xót cho cô được nắm tay hắn, cùng hắn đi đến già.
Diệp Thành không nói gì, không từ chối cũng không đồng ý, ân oán năm xưa đã tan thành mây khói từ lâu.
Đôi mắt đẹp mông lung của Cơ Tuyết Băng dần mất đi ánh sáng, bàn tay đang giơ lên cuối cùng cũng yếu ớt trượt xuống.
Đến lúc chết cô cũng không có được lời hứa kiếp sau của Diệp Thành, nhưng lúc nhắm mắt lại, cô nhìn thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hắn, hai hàng lệ đó có lẽ là rơi xuống vì cô.
Gió nhẹ thổi qua, lại chôn đi một mối tình duyên, vùi lấp một đời tang thương.
Cơ Tuyết Băng hoá thành mây khói theo làn gió nhẹ, một vầng sáng màu vàng chói lọi từ trên đầu Diệp Thành phóng thẳng lên trời, đánh bật mây mù hỗn độn che lấp bầu trời tạo ra một cái hố lớn.
Ngay sau đó, xung quanh Diệp Thành, một vầng hào quang màu vàng hình thành rồi lan ra không giới hạn, quét qua Đan Thành, bao phủ toàn bộ Đại Sở.
Điều bá đạo là hễ nơi nào vầng hào quang màu vàng này đi qua, Thiên Ma đều bị quét sạch toàn bộ, dù là ma binh hay ma tướng, chỉ cần vầng hào quang ấy chạm đến thì đều hoá thành tro bay ngay lập tức.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phụt!Máu bắn tung toé, Cơ Tuyết Băng đứng trước đại điện bị mũi tên đó bắn trúng.AdvertisementHuyết phong thổi qua, cơ thể lảo đảo của cô cuối cùng cũng ngã xuống, trong mắt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.Huyết mạch Huyền Linh là của ta!Thấy Cơ Tuyết Băng ngã xuống, một ma tướng nóng lòng muốn vươn bàn tay to ra đỡ lấy Cơ Tuyết Băng.Nhưng đúng lúc này, đại điện nổ tung, một luồng uy áp kinh thế khiến đất trời đều phải run sợ chợt xuất hiện.Phụt!Tên ma tướng đang muốn bắt lấy Cơ Tuyết Băng lập tức bị hất văng, khi văng ra cơ thể ông ta chợt hoá thành huyết vụ.Đại… Đại Đế?Binh tướng Thiên Ma kinh hãi nhìn lối ra Địa Cung, thân thể run lên, trong lòng sợ hãi, chúng không kìm được muốn nằm bò xuống.Diệp Thành bước ra, ôm Cơ Tuyết Băng vào lòng, trút Thánh thể tinh nguyên dồi dào vào cơ thể cô.“Xin… Xin lỗi”, Cơ Tuyết Băng nhìn Diệp Thành, khó nhọc giơ bàn tay đẫm máu lên, v**t v* khuôn mặt mệt mỏi tang thương của hắn, một câu xin lỗi không thể nói hết sự áy náy năm xưa.“Sao lại ngốc như vậy?”, giọng Diệp Thành khàn khàn, hắn vẫn đang truyền tinh nguyên nhưng cũng không ngăn được sinh lực đang không ngừng tiêu tán của cô, cô đã dốc hết sức mình, dù Đại La Kim Tiên còn sống cũng không cứu được cô.“Diệp Thành, nếu… nếu có kiếp sau, huynh có thể cho ta… một đời tình duyên không?”, cô cười trong nước mắt, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đó giống như thời họ vẫn còn là người thương của nhau, cô muốn giúp hắn gạt đi mọi muộn phiền.Sự kiêu ngạo năm xưa đã huỷ hoại tình yêu một đời vốn thuộc về cô, cô biết mình sai rồi, kiếp này không thể cứu vãn, hy vọng kiếp sau trời cao thương xót cho cô được nắm tay hắn, cùng hắn đi đến già.Diệp Thành không nói gì, không từ chối cũng không đồng ý, ân oán năm xưa đã tan thành mây khói từ lâu.Đôi mắt đẹp mông lung của Cơ Tuyết Băng dần mất đi ánh sáng, bàn tay đang giơ lên cuối cùng cũng yếu ớt trượt xuống.Đến lúc chết cô cũng không có được lời hứa kiếp sau của Diệp Thành, nhưng lúc nhắm mắt lại, cô nhìn thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hắn, hai hàng lệ đó có lẽ là rơi xuống vì cô.Gió nhẹ thổi qua, lại chôn đi một mối tình duyên, vùi lấp một đời tang thương.Cơ Tuyết Băng hoá thành mây khói theo làn gió nhẹ, một vầng sáng màu vàng chói lọi từ trên đầu Diệp Thành phóng thẳng lên trời, đánh bật mây mù hỗn độn che lấp bầu trời tạo ra một cái hố lớn.Ngay sau đó, xung quanh Diệp Thành, một vầng hào quang màu vàng hình thành rồi lan ra không giới hạn, quét qua Đan Thành, bao phủ toàn bộ Đại Sở.Điều bá đạo là hễ nơi nào vầng hào quang màu vàng này đi qua, Thiên Ma đều bị quét sạch toàn bộ, dù là ma binh hay ma tướng, chỉ cần vầng hào quang ấy chạm đến thì đều hoá thành tro bay ngay lập tức.