“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2577: Hoang Cổ Thánh Thể, ta chờ ngươi ở đây!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chuẩn Thiên viên mãn, Thánh thể đại thành!Trong Thiên Huyền Môn vang lên tiếng hô phấn khích, người thanh niên đó đã làm được, đột phá được gông cùm xiềng xích vào thời khắc cuối cùng.AdvertisementThật sự khiến ta bất ngờ đấy!Trên hư thiên Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi, Thiên Ma Đại Đế đang nhàn nhã nằm trên vương toạ ngồi thẳng người lên một chút, khoé miệng hơi nhếch lên, trong mắt còn loé lên u quang, đó là u quang hưng phấn, vì cuối cùng Đại Sở cũng có một cao thủ đáng để ông ta ra tay, trận huyết chiến kinh thế này cuối cùng cũng không còn vô vị nữa.Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!Mặt đất Nam Sở phát ra tiếng vang ruỳnh ruỳnh, chậm rãi mà nhịp nhàng.Nghe kỹ thì thấy là tiếng bước chân đi lại, có lẽ là thân thể nặng như núi nên mỗi bước đi đều khiến đất trời xao động, sông biển cuộn trào.Diệp Thành từng bước từng bước lên trời, mỗi bước đi, Thánh quang trên người lại sáng hơn một chút giống như vầng mặt trời chiếu sáng cả thiên địa, tựa như chiến thần Bát Hoang chinh phạt vạn vực cho linh hồn những anh hùng đã khuất.Giờ phút này, những tu sĩ còn chưa tử trận của Đại Sở đều ngửa mặt lên nhìn bóng dáng vàng rực ấy, khoé mắt mọi người đều ươn ướt, Đại Sở chiến đấu thê thảm như vậy cuối cùng cũng chờ được ánh sáng rực rỡ.Diệp Thành đứng trên hư thiên biên giới Nam Sở, yên lặng nhìn về phương Bắc.Bên ngoài Nam Sở, đại quân Thiên Ma vẫn đông nghịt như biển lớn, thi thoảng lại dậy lên sóng gió.Nhưng đại quân hàng chục triệu người lúc này lại đang lùi bước, dù ma binh hay ma tướng thì đều hoảng sợ nhìn Diệp Thành, không dám nhìn thẳng, vì chúng cảm nhận được áp lực giống như Thiên Ma Đại Đế từ người Diệp Thành.Hoang Cổ Thánh Thể, ta chờ ngươi ở đây!Thiên Ma Đại Đế ở Bắc Chấn Thương Nguyên cười nhạt, lời nói mang theo uy nghiêm của bậc Đại Đế, vang vọng vô tận giữa đất trời.Diệp Thành không nói gì, một lớp áo giáp hiện lên trên người hắn với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Đó là Hỗn Thiên Chiến Giáp, món quà Sở Linh tặng hắn năm xưa, nó đã được truyền Thánh thể bản nguyên, bây giờ lại thêm đạo tắc gia trì nên mỗi mảnh giáp trên bộ áo giáp chiến thần này đều nở rộ thần huy rực rỡ.Ù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, lơ lửng trên đầu hắn.Tiếp nữa, dưới chân hắn xuất hiện một dải tinh hà, hoà cùng huyết hải ác sát mang theo uy lực diệt thế.Hắn khẽ nâng lòng bàn tay lên, hướng về phía Thập Vạn Đại Sơn.Sau đó, một cây chiến kích cắm trên bức tường đá ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn rung lên.
Chuẩn Thiên viên mãn, Thánh thể đại thành!
Trong Thiên Huyền Môn vang lên tiếng hô phấn khích, người thanh niên đó đã làm được, đột phá được gông cùm xiềng xích vào thời khắc cuối cùng.
Advertisement
Thật sự khiến ta bất ngờ đấy!
Trên hư thiên Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi, Thiên Ma Đại Đế đang nhàn nhã nằm trên vương toạ ngồi thẳng người lên một chút, khoé miệng hơi nhếch lên, trong mắt còn loé lên u quang, đó là u quang hưng phấn, vì cuối cùng Đại Sở cũng có một cao thủ đáng để ông ta ra tay, trận huyết chiến kinh thế này cuối cùng cũng không còn vô vị nữa.
Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!
Mặt đất Nam Sở phát ra tiếng vang ruỳnh ruỳnh, chậm rãi mà nhịp nhàng.
Nghe kỹ thì thấy là tiếng bước chân đi lại, có lẽ là thân thể nặng như núi nên mỗi bước đi đều khiến đất trời xao động, sông biển cuộn trào.
Diệp Thành từng bước từng bước lên trời, mỗi bước đi, Thánh quang trên người lại sáng hơn một chút giống như vầng mặt trời chiếu sáng cả thiên địa, tựa như chiến thần Bát Hoang chinh phạt vạn vực cho linh hồn những anh hùng đã khuất.
Giờ phút này, những tu sĩ còn chưa tử trận của Đại Sở đều ngửa mặt lên nhìn bóng dáng vàng rực ấy, khoé mắt mọi người đều ươn ướt, Đại Sở chiến đấu thê thảm như vậy cuối cùng cũng chờ được ánh sáng rực rỡ.
Diệp Thành đứng trên hư thiên biên giới Nam Sở, yên lặng nhìn về phương Bắc.
Bên ngoài Nam Sở, đại quân Thiên Ma vẫn đông nghịt như biển lớn, thi thoảng lại dậy lên sóng gió.
Nhưng đại quân hàng chục triệu người lúc này lại đang lùi bước, dù ma binh hay ma tướng thì đều hoảng sợ nhìn Diệp Thành, không dám nhìn thẳng, vì chúng cảm nhận được áp lực giống như Thiên Ma Đại Đế từ người Diệp Thành.
Hoang Cổ Thánh Thể, ta chờ ngươi ở đây!
Thiên Ma Đại Đế ở Bắc Chấn Thương Nguyên cười nhạt, lời nói mang theo uy nghiêm của bậc Đại Đế, vang vọng vô tận giữa đất trời.
Diệp Thành không nói gì, một lớp áo giáp hiện lên trên người hắn với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đó là Hỗn Thiên Chiến Giáp, món quà Sở Linh tặng hắn năm xưa, nó đã được truyền Thánh thể bản nguyên, bây giờ lại thêm đạo tắc gia trì nên mỗi mảnh giáp trên bộ áo giáp chiến thần này đều nở rộ thần huy rực rỡ.
Ù!
Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, lơ lửng trên đầu hắn.
Tiếp nữa, dưới chân hắn xuất hiện một dải tinh hà, hoà cùng huyết hải ác sát mang theo uy lực diệt thế.
Hắn khẽ nâng lòng bàn tay lên, hướng về phía Thập Vạn Đại Sơn.
Sau đó, một cây chiến kích cắm trên bức tường đá ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn rung lên.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chuẩn Thiên viên mãn, Thánh thể đại thành!Trong Thiên Huyền Môn vang lên tiếng hô phấn khích, người thanh niên đó đã làm được, đột phá được gông cùm xiềng xích vào thời khắc cuối cùng.AdvertisementThật sự khiến ta bất ngờ đấy!Trên hư thiên Bắc Chấn Thương Nguyên xa xôi, Thiên Ma Đại Đế đang nhàn nhã nằm trên vương toạ ngồi thẳng người lên một chút, khoé miệng hơi nhếch lên, trong mắt còn loé lên u quang, đó là u quang hưng phấn, vì cuối cùng Đại Sở cũng có một cao thủ đáng để ông ta ra tay, trận huyết chiến kinh thế này cuối cùng cũng không còn vô vị nữa.Ruỳnh! Ruỳnh! Ruỳnh!Mặt đất Nam Sở phát ra tiếng vang ruỳnh ruỳnh, chậm rãi mà nhịp nhàng.Nghe kỹ thì thấy là tiếng bước chân đi lại, có lẽ là thân thể nặng như núi nên mỗi bước đi đều khiến đất trời xao động, sông biển cuộn trào.Diệp Thành từng bước từng bước lên trời, mỗi bước đi, Thánh quang trên người lại sáng hơn một chút giống như vầng mặt trời chiếu sáng cả thiên địa, tựa như chiến thần Bát Hoang chinh phạt vạn vực cho linh hồn những anh hùng đã khuất.Giờ phút này, những tu sĩ còn chưa tử trận của Đại Sở đều ngửa mặt lên nhìn bóng dáng vàng rực ấy, khoé mắt mọi người đều ươn ướt, Đại Sở chiến đấu thê thảm như vậy cuối cùng cũng chờ được ánh sáng rực rỡ.Diệp Thành đứng trên hư thiên biên giới Nam Sở, yên lặng nhìn về phương Bắc.Bên ngoài Nam Sở, đại quân Thiên Ma vẫn đông nghịt như biển lớn, thi thoảng lại dậy lên sóng gió.Nhưng đại quân hàng chục triệu người lúc này lại đang lùi bước, dù ma binh hay ma tướng thì đều hoảng sợ nhìn Diệp Thành, không dám nhìn thẳng, vì chúng cảm nhận được áp lực giống như Thiên Ma Đại Đế từ người Diệp Thành.Hoang Cổ Thánh Thể, ta chờ ngươi ở đây!Thiên Ma Đại Đế ở Bắc Chấn Thương Nguyên cười nhạt, lời nói mang theo uy nghiêm của bậc Đại Đế, vang vọng vô tận giữa đất trời.Diệp Thành không nói gì, một lớp áo giáp hiện lên trên người hắn với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Đó là Hỗn Thiên Chiến Giáp, món quà Sở Linh tặng hắn năm xưa, nó đã được truyền Thánh thể bản nguyên, bây giờ lại thêm đạo tắc gia trì nên mỗi mảnh giáp trên bộ áo giáp chiến thần này đều nở rộ thần huy rực rỡ.Ù!Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, lơ lửng trên đầu hắn.Tiếp nữa, dưới chân hắn xuất hiện một dải tinh hà, hoà cùng huyết hải ác sát mang theo uy lực diệt thế.Hắn khẽ nâng lòng bàn tay lên, hướng về phía Thập Vạn Đại Sơn.Sau đó, một cây chiến kích cắm trên bức tường đá ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn rung lên.