Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2611: Khí huyết lúc này lại trông vô cùng yếu ớt.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thiên phú của tiểu tử này thật sự khiến ta run sợ”, với khả năng đoán định của Đông Hoàng Thái Tâm, nhìn thấy từng đạo thân ấy cũng không khỏi sửng sốt, đó là đạo thân, không phải phân thân!Chém!Khi hai người đang chấn động thì nghe thấy Diệp Thành khẽ hô một tiếng.AdvertisementSau đó, một sức mạnh vô hình trong cơ thể hắn hoá thành một thanh thần kiếm vô hình, chém chín nhát đao vào người hắn, mà chín đạo thân do hắn hoá ra cũng đã trở thành người tự do.“Tiểu tử này điên rồi à?!”, Phục Nhai thật sự bị sốc, không khỏi mắng hắn.“Ngươi biết cái gì”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến Chư Thiên Vạn Vực, đi trong hố đen không gian bất cứ lúc nào cũng có thể lạc đường, hắn đang tự tạo đường lui cho mình, nếu hắn không về được thì còn có chín đạo thân thay hắn kéo dài hy vọng”.“Vậy… Vậy cũng không cần tàn nhẫn thế chứ?”, Phục Nhai lại líu lưỡi, nếu là lão ta, chắc chắn sẽ không có sự quyết đoán như Diệp Thành.“Nếu hắn đến Chư Thiên Vạn Vực, nhất định sẽ viết nên câu chuyện thần thoại về mình”.Trên đỉnh núi, Diệp Thành mở đôi mắt ra.Sắc mặt của hắn tái nhợt, đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết lúc này lại trông vô cùng yếu ớt.Dù vậy thì Diệp Thành cũng không để ý mà lại tỏ ra vui mừng khi nhìn bảy đạo thân trước mặt: Kim Chi Đạo Thân, Mộc Chi Đạo Thân, Thuỷ Chi Đạo Thân, Thổ Chi Đạo Thân, Phong Chi Đạo Thân, Âm Chi Đạo Thân, Dương Chi Đạo Thân.Hiện giờ nếu thêm cả Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Lôi Chi Đạo Thân (Thiên Lôi Đạo Thân) thì hắn có tổng cộng chín đạo thân tất cả.Đúng như Phục Nhai nói, mỗi một đạo thân của hắn đều đại diện cho một sức mạnh của thiên địa: Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, phong, tuyết, âm, dương lúc này đang đóng vai trò đoạt thiên địa tạo hoá.Cũng đúng như Đông Hoàng Thái Tâm nói, Diệp Thành đang để lại cho mình con đường lùi.Hố đen không gian là nơi thế nào hắn rõ hơn ai hết, nơi đó đầy rẫy những nguy hiểm rình rập.Đó là chặng đường rất dài, bất cứ lúc nào cũng có thể đi lạc, vĩnh viễn không có lối ra, vĩnh viễn không thể trở về, chỉ có thể như ngọn đèn dầu hắt hiu đợi ngày tắt lịm trong bóng tối vô bờ bến.Cho nên hắn phải nghịch thiên ngộ đạo, hoá giải chín loại sức mạnh căn nguyên của thiên địa, mỗi một loại sức mạnh đều ngưng tụ thành đạo thân, hắn cho họ sự tự do để kéo dài hi vọng cho mình.Ở bầu trời phía xa có hai bóng hình lướt qua chính là Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Thiên Lôi Đạo Thân (Lôi Chi Đạo Thân).Bọn họ và bảy đạo thân mới đều nhìn Diệp Thành với vẻ mặt lo âu, mặc dù bọn họ đã tự do nhưng dù sao Diệp Thành cũng là bản tôn của bọn họ, bọn họ biết Diệp Thành tự trảm chín đao thì sẽ bị thương tới mức nào.Diệp Kim Thần, Diệp Mộc Thần, Diệp Thuỷ Thần, Diệp Viêm Thần, Diệp Thổ Thần, Diệp Phong Thần, Diệp Lôi Thần, Diệp Âm Thần, Diệp Dương Thần.Diệp Thành mỉm cười nhìn chín đạo thân của mình, hắn đặt tên cho mỗi người.Đi đi!

“Thiên phú của tiểu tử này thật sự khiến ta run sợ”, với khả năng đoán định của Đông Hoàng Thái Tâm, nhìn thấy từng đạo thân ấy cũng không khỏi sửng sốt, đó là đạo thân, không phải phân thân!

Chém!

Khi hai người đang chấn động thì nghe thấy Diệp Thành khẽ hô một tiếng.

Advertisement

Sau đó, một sức mạnh vô hình trong cơ thể hắn hoá thành một thanh thần kiếm vô hình, chém chín nhát đao vào người hắn, mà chín đạo thân do hắn hoá ra cũng đã trở thành người tự do.

“Tiểu tử này điên rồi à?!”, Phục Nhai thật sự bị sốc, không khỏi mắng hắn.

“Ngươi biết cái gì”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến Chư Thiên Vạn Vực, đi trong hố đen không gian bất cứ lúc nào cũng có thể lạc đường, hắn đang tự tạo đường lui cho mình, nếu hắn không về được thì còn có chín đạo thân thay hắn kéo dài hy vọng”.

“Vậy… Vậy cũng không cần tàn nhẫn thế chứ?”, Phục Nhai lại líu lưỡi, nếu là lão ta, chắc chắn sẽ không có sự quyết đoán như Diệp Thành.

“Nếu hắn đến Chư Thiên Vạn Vực, nhất định sẽ viết nên câu chuyện thần thoại về mình”.

Trên đỉnh núi, Diệp Thành mở đôi mắt ra.

Sắc mặt của hắn tái nhợt, đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết lúc này lại trông vô cùng yếu ớt.

Dù vậy thì Diệp Thành cũng không để ý mà lại tỏ ra vui mừng khi nhìn bảy đạo thân trước mặt: Kim Chi Đạo Thân, Mộc Chi Đạo Thân, Thuỷ Chi Đạo Thân, Thổ Chi Đạo Thân, Phong Chi Đạo Thân, Âm Chi Đạo Thân, Dương Chi Đạo Thân.

Hiện giờ nếu thêm cả Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Lôi Chi Đạo Thân (Thiên Lôi Đạo Thân) thì hắn có tổng cộng chín đạo thân tất cả.

Đúng như Phục Nhai nói, mỗi một đạo thân của hắn đều đại diện cho một sức mạnh của thiên địa: Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, phong, tuyết, âm, dương lúc này đang đóng vai trò đoạt thiên địa tạo hoá.

Cũng đúng như Đông Hoàng Thái Tâm nói, Diệp Thành đang để lại cho mình con đường lùi.

Hố đen không gian là nơi thế nào hắn rõ hơn ai hết, nơi đó đầy rẫy những nguy hiểm rình rập.

Đó là chặng đường rất dài, bất cứ lúc nào cũng có thể đi lạc, vĩnh viễn không có lối ra, vĩnh viễn không thể trở về, chỉ có thể như ngọn đèn dầu hắt hiu đợi ngày tắt lịm trong bóng tối vô bờ bến.

Cho nên hắn phải nghịch thiên ngộ đạo, hoá giải chín loại sức mạnh căn nguyên của thiên địa, mỗi một loại sức mạnh đều ngưng tụ thành đạo thân, hắn cho họ sự tự do để kéo dài hi vọng cho mình.

Ở bầu trời phía xa có hai bóng hình lướt qua chính là Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Thiên Lôi Đạo Thân (Lôi Chi Đạo Thân).

Bọn họ và bảy đạo thân mới đều nhìn Diệp Thành với vẻ mặt lo âu, mặc dù bọn họ đã tự do nhưng dù sao Diệp Thành cũng là bản tôn của bọn họ, bọn họ biết Diệp Thành tự trảm chín đao thì sẽ bị thương tới mức nào.

Diệp Kim Thần, Diệp Mộc Thần, Diệp Thuỷ Thần, Diệp Viêm Thần, Diệp Thổ Thần, Diệp Phong Thần, Diệp Lôi Thần, Diệp Âm Thần, Diệp Dương Thần.

Diệp Thành mỉm cười nhìn chín đạo thân của mình, hắn đặt tên cho mỗi người.

Đi đi!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Thiên phú của tiểu tử này thật sự khiến ta run sợ”, với khả năng đoán định của Đông Hoàng Thái Tâm, nhìn thấy từng đạo thân ấy cũng không khỏi sửng sốt, đó là đạo thân, không phải phân thân!Chém!Khi hai người đang chấn động thì nghe thấy Diệp Thành khẽ hô một tiếng.AdvertisementSau đó, một sức mạnh vô hình trong cơ thể hắn hoá thành một thanh thần kiếm vô hình, chém chín nhát đao vào người hắn, mà chín đạo thân do hắn hoá ra cũng đã trở thành người tự do.“Tiểu tử này điên rồi à?!”, Phục Nhai thật sự bị sốc, không khỏi mắng hắn.“Ngươi biết cái gì”, Đông Hoàng Thái Tâm hít sâu một hơi: “Sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến Chư Thiên Vạn Vực, đi trong hố đen không gian bất cứ lúc nào cũng có thể lạc đường, hắn đang tự tạo đường lui cho mình, nếu hắn không về được thì còn có chín đạo thân thay hắn kéo dài hy vọng”.“Vậy… Vậy cũng không cần tàn nhẫn thế chứ?”, Phục Nhai lại líu lưỡi, nếu là lão ta, chắc chắn sẽ không có sự quyết đoán như Diệp Thành.“Nếu hắn đến Chư Thiên Vạn Vực, nhất định sẽ viết nên câu chuyện thần thoại về mình”.Trên đỉnh núi, Diệp Thành mở đôi mắt ra.Sắc mặt của hắn tái nhợt, đường đường là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết lúc này lại trông vô cùng yếu ớt.Dù vậy thì Diệp Thành cũng không để ý mà lại tỏ ra vui mừng khi nhìn bảy đạo thân trước mặt: Kim Chi Đạo Thân, Mộc Chi Đạo Thân, Thuỷ Chi Đạo Thân, Thổ Chi Đạo Thân, Phong Chi Đạo Thân, Âm Chi Đạo Thân, Dương Chi Đạo Thân.Hiện giờ nếu thêm cả Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Lôi Chi Đạo Thân (Thiên Lôi Đạo Thân) thì hắn có tổng cộng chín đạo thân tất cả.Đúng như Phục Nhai nói, mỗi một đạo thân của hắn đều đại diện cho một sức mạnh của thiên địa: Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, phong, tuyết, âm, dương lúc này đang đóng vai trò đoạt thiên địa tạo hoá.Cũng đúng như Đông Hoàng Thái Tâm nói, Diệp Thành đang để lại cho mình con đường lùi.Hố đen không gian là nơi thế nào hắn rõ hơn ai hết, nơi đó đầy rẫy những nguy hiểm rình rập.Đó là chặng đường rất dài, bất cứ lúc nào cũng có thể đi lạc, vĩnh viễn không có lối ra, vĩnh viễn không thể trở về, chỉ có thể như ngọn đèn dầu hắt hiu đợi ngày tắt lịm trong bóng tối vô bờ bến.Cho nên hắn phải nghịch thiên ngộ đạo, hoá giải chín loại sức mạnh căn nguyên của thiên địa, mỗi một loại sức mạnh đều ngưng tụ thành đạo thân, hắn cho họ sự tự do để kéo dài hi vọng cho mình.Ở bầu trời phía xa có hai bóng hình lướt qua chính là Viêm Chi Đạo Thân (Tiên Hoả Đạo Thân) và Thiên Lôi Đạo Thân (Lôi Chi Đạo Thân).Bọn họ và bảy đạo thân mới đều nhìn Diệp Thành với vẻ mặt lo âu, mặc dù bọn họ đã tự do nhưng dù sao Diệp Thành cũng là bản tôn của bọn họ, bọn họ biết Diệp Thành tự trảm chín đao thì sẽ bị thương tới mức nào.Diệp Kim Thần, Diệp Mộc Thần, Diệp Thuỷ Thần, Diệp Viêm Thần, Diệp Thổ Thần, Diệp Phong Thần, Diệp Lôi Thần, Diệp Âm Thần, Diệp Dương Thần.Diệp Thành mỉm cười nhìn chín đạo thân của mình, hắn đặt tên cho mỗi người.Đi đi!

Chương 2611: Khí huyết lúc này lại trông vô cùng yếu ớt.