Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2612: Cảnh tượng này khiến Phục Nhai thẫn thờ.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lại lần nữa mỉm cười rồi khoát tay một cách mỏi mệt.Chín đạo thân định nói gì đó nhưng lại thôi.Trong chốc lát, chín người lần lượt đứng dậy bước vào hư thiên rồi bay về chín hướng khác nhau giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.AdvertisementSau khi bọn họ rời đi khoé miệng Diệp Thành trào máu.Đại Sở hiện giờ ngoại trừ Thiên Huyền Môn ra thì không ai có thể khiến hắn bị thương, cũng chỉ có hắn mới có thể khiến mình bị thương.Tự trảm chín đao, thương thế thế nào không cần nghĩ cũng biết, phách lực của hắn không ai có thể bì, nếu như Thái Hư Cổ Long còn sống thì nhất định cũng sẽ mắng chửi hắn bị điên như Phục Nhai, nên biết rằng tự trảm chín đao thì hắn rất có khả năng không thể đạt được tu vi Chuẩn Thiên cho tới hết kiếp.Cơn gió khẽ thổi tới, Diệp Thành ngồi khoanh chân trên mặt đất.Hắn cứ thế ngồi chín ngày trời.Vào tối ngày thứ mười sắc mặt tái nhợt của hắn chợt đỏ gay lên, khí huyết yếu ớt lại lần nữa dồi dào như biển cả.Hiện!Sau tiếng hô khẽ, trong cơ thể Diệp Thành phân ra hai luồng khói xanh hoá thành hai đạo thân.Tiếp đó, hai đạo thân lại lần nữa hoá thành phân thân, một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành tám, hai đạo phân thân nhanh chóng biến thành ba nghìn phân thân, đây chính là giới hạn của Diệp Thành.Cảnh tượng này khiến Phục Nhai thẫn thờ.Hoang Cổ Thánh Thể người nào cũng là một sự tồn tại khủng khiếp. Ba nghìn hoá thân, như vậy phải cần khí huyết dồi dào tới mức nào mới có thể trụ được?Đi tìm!Diệp Thành lập tức hạ lệnh.Thế rồi ba nghìn hoá thân của hắn di chuyển về các hướng khác nhau, người nào người nấy mang theo bí pháp Chu Thiên Diễn Hoá giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.Lần này khí tức của Diệp Thành yếu ớt vô cùng.Ba nghìn hoá thân dùng toàn bộ khí huyết của bản thể, đây là sự tiêu hao khủng khiếp, phải tán thưởng khí huyết của Hoang Cổ Thánh Thể dồi dào, nếu như đổi lại là tu sĩ bình thường khác thì đã cạn kiệt sinh khí mà mất mạng từ lâu rồi.Có điều Diệp Thành lại khác.Chỉ dựa vào sức một mình mà muốn tìm người chuyển kiếp của Đại Sở thì cần bao nhiêu thời gian chứ.Diệp Thành không thể đợi nổi, hắn cần tìm người chuyển kiếp của Đại Sở trong thời gian ngắn nhất sau đó tới Chư Thiên Vạn Vực, đó là nơi còn nguy hiểm muôn trùng hơn cả Đại Sở, tới đó muộn thì những người chuyển kiếp kia sẽ gặp nguy hiểm.Cho nên Diệp Thành cần người giúp đỡ, ba nghìn hoá thân, chín đạo thân sẽ là sự trợ giúp đắc lực cho hắn.Trời gần sáng, Diệp Thành vừa hồi phục được chút sức lực lại lần nữa ôm lấy Nhược Hi bước lên hành trình mới.Ở một đô thành ở thế giới người phàm, Diệp Thành tìm thấy Hạo Thiên Thi Tuyết và Hạo Thiên Thi Vũ chuyển kiếp.

Diệp Thành lại lần nữa mỉm cười rồi khoát tay một cách mỏi mệt.

Chín đạo thân định nói gì đó nhưng lại thôi.

Trong chốc lát, chín người lần lượt đứng dậy bước vào hư thiên rồi bay về chín hướng khác nhau giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.

Advertisement

Sau khi bọn họ rời đi khoé miệng Diệp Thành trào máu.

Đại Sở hiện giờ ngoại trừ Thiên Huyền Môn ra thì không ai có thể khiến hắn bị thương, cũng chỉ có hắn mới có thể khiến mình bị thương.

Tự trảm chín đao, thương thế thế nào không cần nghĩ cũng biết, phách lực của hắn không ai có thể bì, nếu như Thái Hư Cổ Long còn sống thì nhất định cũng sẽ mắng chửi hắn bị điên như Phục Nhai, nên biết rằng tự trảm chín đao thì hắn rất có khả năng không thể đạt được tu vi Chuẩn Thiên cho tới hết kiếp.

Cơn gió khẽ thổi tới, Diệp Thành ngồi khoanh chân trên mặt đất.

Hắn cứ thế ngồi chín ngày trời.

Vào tối ngày thứ mười sắc mặt tái nhợt của hắn chợt đỏ gay lên, khí huyết yếu ớt lại lần nữa dồi dào như biển cả.

Hiện!

Sau tiếng hô khẽ, trong cơ thể Diệp Thành phân ra hai luồng khói xanh hoá thành hai đạo thân.

Tiếp đó, hai đạo thân lại lần nữa hoá thành phân thân, một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành tám, hai đạo phân thân nhanh chóng biến thành ba nghìn phân thân, đây chính là giới hạn của Diệp Thành.

Cảnh tượng này khiến Phục Nhai thẫn thờ.

Hoang Cổ Thánh Thể người nào cũng là một sự tồn tại khủng khiếp. Ba nghìn hoá thân, như vậy phải cần khí huyết dồi dào tới mức nào mới có thể trụ được?

Đi tìm!

Diệp Thành lập tức hạ lệnh.

Thế rồi ba nghìn hoá thân của hắn di chuyển về các hướng khác nhau, người nào người nấy mang theo bí pháp Chu Thiên Diễn Hoá giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.

Lần này khí tức của Diệp Thành yếu ớt vô cùng.

Ba nghìn hoá thân dùng toàn bộ khí huyết của bản thể, đây là sự tiêu hao khủng khiếp, phải tán thưởng khí huyết của Hoang Cổ Thánh Thể dồi dào, nếu như đổi lại là tu sĩ bình thường khác thì đã cạn kiệt sinh khí mà mất mạng từ lâu rồi.

Có điều Diệp Thành lại khác.

Chỉ dựa vào sức một mình mà muốn tìm người chuyển kiếp của Đại Sở thì cần bao nhiêu thời gian chứ.

Diệp Thành không thể đợi nổi, hắn cần tìm người chuyển kiếp của Đại Sở trong thời gian ngắn nhất sau đó tới Chư Thiên Vạn Vực, đó là nơi còn nguy hiểm muôn trùng hơn cả Đại Sở, tới đó muộn thì những người chuyển kiếp kia sẽ gặp nguy hiểm.

Cho nên Diệp Thành cần người giúp đỡ, ba nghìn hoá thân, chín đạo thân sẽ là sự trợ giúp đắc lực cho hắn.

Trời gần sáng, Diệp Thành vừa hồi phục được chút sức lực lại lần nữa ôm lấy Nhược Hi bước lên hành trình mới.

Ở một đô thành ở thế giới người phàm, Diệp Thành tìm thấy Hạo Thiên Thi Tuyết và Hạo Thiên Thi Vũ chuyển kiếp.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lại lần nữa mỉm cười rồi khoát tay một cách mỏi mệt.Chín đạo thân định nói gì đó nhưng lại thôi.Trong chốc lát, chín người lần lượt đứng dậy bước vào hư thiên rồi bay về chín hướng khác nhau giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.AdvertisementSau khi bọn họ rời đi khoé miệng Diệp Thành trào máu.Đại Sở hiện giờ ngoại trừ Thiên Huyền Môn ra thì không ai có thể khiến hắn bị thương, cũng chỉ có hắn mới có thể khiến mình bị thương.Tự trảm chín đao, thương thế thế nào không cần nghĩ cũng biết, phách lực của hắn không ai có thể bì, nếu như Thái Hư Cổ Long còn sống thì nhất định cũng sẽ mắng chửi hắn bị điên như Phục Nhai, nên biết rằng tự trảm chín đao thì hắn rất có khả năng không thể đạt được tu vi Chuẩn Thiên cho tới hết kiếp.Cơn gió khẽ thổi tới, Diệp Thành ngồi khoanh chân trên mặt đất.Hắn cứ thế ngồi chín ngày trời.Vào tối ngày thứ mười sắc mặt tái nhợt của hắn chợt đỏ gay lên, khí huyết yếu ớt lại lần nữa dồi dào như biển cả.Hiện!Sau tiếng hô khẽ, trong cơ thể Diệp Thành phân ra hai luồng khói xanh hoá thành hai đạo thân.Tiếp đó, hai đạo thân lại lần nữa hoá thành phân thân, một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành tám, hai đạo phân thân nhanh chóng biến thành ba nghìn phân thân, đây chính là giới hạn của Diệp Thành.Cảnh tượng này khiến Phục Nhai thẫn thờ.Hoang Cổ Thánh Thể người nào cũng là một sự tồn tại khủng khiếp. Ba nghìn hoá thân, như vậy phải cần khí huyết dồi dào tới mức nào mới có thể trụ được?Đi tìm!Diệp Thành lập tức hạ lệnh.Thế rồi ba nghìn hoá thân của hắn di chuyển về các hướng khác nhau, người nào người nấy mang theo bí pháp Chu Thiên Diễn Hoá giúp Diệp Thành tìm người chuyển kiếp.Lần này khí tức của Diệp Thành yếu ớt vô cùng.Ba nghìn hoá thân dùng toàn bộ khí huyết của bản thể, đây là sự tiêu hao khủng khiếp, phải tán thưởng khí huyết của Hoang Cổ Thánh Thể dồi dào, nếu như đổi lại là tu sĩ bình thường khác thì đã cạn kiệt sinh khí mà mất mạng từ lâu rồi.Có điều Diệp Thành lại khác.Chỉ dựa vào sức một mình mà muốn tìm người chuyển kiếp của Đại Sở thì cần bao nhiêu thời gian chứ.Diệp Thành không thể đợi nổi, hắn cần tìm người chuyển kiếp của Đại Sở trong thời gian ngắn nhất sau đó tới Chư Thiên Vạn Vực, đó là nơi còn nguy hiểm muôn trùng hơn cả Đại Sở, tới đó muộn thì những người chuyển kiếp kia sẽ gặp nguy hiểm.Cho nên Diệp Thành cần người giúp đỡ, ba nghìn hoá thân, chín đạo thân sẽ là sự trợ giúp đắc lực cho hắn.Trời gần sáng, Diệp Thành vừa hồi phục được chút sức lực lại lần nữa ôm lấy Nhược Hi bước lên hành trình mới.Ở một đô thành ở thế giới người phàm, Diệp Thành tìm thấy Hạo Thiên Thi Tuyết và Hạo Thiên Thi Vũ chuyển kiếp.

Chương 2612: Cảnh tượng này khiến Phục Nhai thẫn thờ.