Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2620: Đại Sở lại có sinh khí như thuở xưa.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thất Tịch Cung tới, cung chủ Thất Tịch dẫn đầu nhưng không thấy Từ Nặc Nghiên đâu.Tinh Nguyệt Cung tới, đi đầu là cung chủ nhưng không hề có bóng dáng thánh nữ Tinh Nguyệt.AdvertisementHậu duệ các Hoàng Đế tới, đi đầu là thần tướng dưới trướng các vị Hoàng Đế năm xưa, tuy nhiên lại không có bóng dáng của Mặc Uyên, Đại Sở Hoàng Huyền và Thái Ất Chân Nhân, còn Đại Sở Hoàng Yên, Nam Minh Ngọc Thu, Thiên Thương Nguyệt, Đế Phạn, Long Đằng, Chu Thiên Dật, Tiêu Thần thì không có mặt trong số đó.Hậu duệ của liệt đại chư Vương tới, đi đầu là thần tướng, trong số đó không có mặt Đan Ma, cũng không thấy Thần Vương, Ma Vương, Quỷ Vương, Phệ Hồn Vương, Huyết Vương, Pháp Luân Vương, Yêu Vương, Vu Chú Vương và U Minh Diêm La Vương.Vạn Hoa Cốc cũng có hai ba đệ tử tới nhưng lại khnog có Đao Hoàng, Gia Cát Vũ, Độc Cô Ngạo, Phục Linh, Bích Du và Tần Vũ.Các tán tu cũng tới rất đông, có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc nhưng lại có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc chưa tới.Người tới đây càng lúc càng đông, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, cảnh tượng chuyển kiếp trùng sinh hiện lên vừa bi thương lại vừa hân hoan vui mừng, người ta vui mừng vì được trùng phùng, bi thương vì còn có quá nhiều người chưa hề xuất hiện.Trên đại địa của Đại Sở rợp bóng người.Những Người chuyển kiếp đã quay lại, số lượng lại đông đảo, đó là công lao của Diệp Thành cùng đạo thân và phân thân của hắn trong suốt mười năm trời tìm kiếm không ngừng nghỉ.Đây là một buổi yến tiệc vô cùng hoành tráng kéo dài chín ngày chín đêm, người nào người nấy nước mắt giàn giụa, niềm vui khi được trùng sinh, sự cảm khái khi được trùng phùng khiến bọn họ không thể nào nói hết được biết bao nỗi niềm trong suốt mười năm nay, cũng như bao khổ đau trong kiếp trước.Vào ngày thứ mười, bóng người rợp trời tới phía trước bia mộ anh hùng ở chính giữa Đại Sở.Đứng dưới tấm bia mộ chọc trời, tất cả mọi người đều lấy rượu ra rắc đầy mặt đất, trên tấm bia mộ cũng có tên của bọn họ, không phải tất cả những người được khắc tên trên này đều đang đứng ở đây, bọn họ cũng từng hy sinh vì vùng đất này nhưng lại chưa thể trùng sinh.Sau đó các thế lực tứ phương cùng bái rồi tản về tứ Phương.Sau khi Thiên Ma huỷ diệt, chỉ còn lại chín mươi ba người phía Diệp Thành, mặc dù trong phòng mười năm số lượng tu sĩ đã tăng lên tới gần mười nghìn người nhưng Đại Sở rộng lớn này vẫn còn vô cùng trống trải.Hiện giờ người chuyển thế đã trùng sinh, mặc dù người ở thế lực các phương vẫn còn thiếu rất nhiều nhưng về cơ bản mỗi một thể lực đều có người của mình, các thế lực đã quy vị rồi thì đương nhiên cần về cố hương gây dựng gia viên.Mười năm trôi qua, Đại Sở lại có sinh khí như thuở xưa.Điều đáng nói là cho dù ở Nam Sở hay Bắc Sở, cho dù là thế lực phương nào thì đều dùng phòng hiệu của Thiên Đình.Vùng đất này mười năm trước và mười năm sau thực sự đã đón một luồng sinh khí mới.Mặc dù những người chuyển kiếp đã quay về nhưng tu vi của bọn họ không còn như trước, bọn họ cần nghỉ ngơi dưỡng sinh để quay lại trạng thái Đỉnh Phong, hiện giờ về cơ bản bọn họ mới chỉ chừng mười tuổi.Rất nhiều ngày sau đó Đại Sở đều trải qua bầu không khí yên bình, mọi thứ đều được diễn ra có tuần tự.Không biết mất bao lâu mới có tiếng động vang vọng khắp Đại Sở.

Thất Tịch Cung tới, cung chủ Thất Tịch dẫn đầu nhưng không thấy Từ Nặc Nghiên đâu.

Tinh Nguyệt Cung tới, đi đầu là cung chủ nhưng không hề có bóng dáng thánh nữ Tinh Nguyệt.

Advertisement

Hậu duệ các Hoàng Đế tới, đi đầu là thần tướng dưới trướng các vị Hoàng Đế năm xưa, tuy nhiên lại không có bóng dáng của Mặc Uyên, Đại Sở Hoàng Huyền và Thái Ất Chân Nhân, còn Đại Sở Hoàng Yên, Nam Minh Ngọc Thu, Thiên Thương Nguyệt, Đế Phạn, Long Đằng, Chu Thiên Dật, Tiêu Thần thì không có mặt trong số đó.

Hậu duệ của liệt đại chư Vương tới, đi đầu là thần tướng, trong số đó không có mặt Đan Ma, cũng không thấy Thần Vương, Ma Vương, Quỷ Vương, Phệ Hồn Vương, Huyết Vương, Pháp Luân Vương, Yêu Vương, Vu Chú Vương và U Minh Diêm La Vương.

Vạn Hoa Cốc cũng có hai ba đệ tử tới nhưng lại khnog có Đao Hoàng, Gia Cát Vũ, Độc Cô Ngạo, Phục Linh, Bích Du và Tần Vũ.

Các tán tu cũng tới rất đông, có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc nhưng lại có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc chưa tới.

Người tới đây càng lúc càng đông, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, cảnh tượng chuyển kiếp trùng sinh hiện lên vừa bi thương lại vừa hân hoan vui mừng, người ta vui mừng vì được trùng phùng, bi thương vì còn có quá nhiều người chưa hề xuất hiện.

Trên đại địa của Đại Sở rợp bóng người.

Những Người chuyển kiếp đã quay lại, số lượng lại đông đảo, đó là công lao của Diệp Thành cùng đạo thân và phân thân của hắn trong suốt mười năm trời tìm kiếm không ngừng nghỉ.

Đây là một buổi yến tiệc vô cùng hoành tráng kéo dài chín ngày chín đêm, người nào người nấy nước mắt giàn giụa, niềm vui khi được trùng sinh, sự cảm khái khi được trùng phùng khiến bọn họ không thể nào nói hết được biết bao nỗi niềm trong suốt mười năm nay, cũng như bao khổ đau trong kiếp trước.

Vào ngày thứ mười, bóng người rợp trời tới phía trước bia mộ anh hùng ở chính giữa Đại Sở.

Đứng dưới tấm bia mộ chọc trời, tất cả mọi người đều lấy rượu ra rắc đầy mặt đất, trên tấm bia mộ cũng có tên của bọn họ, không phải tất cả những người được khắc tên trên này đều đang đứng ở đây, bọn họ cũng từng hy sinh vì vùng đất này nhưng lại chưa thể trùng sinh.

Sau đó các thế lực tứ phương cùng bái rồi tản về tứ Phương.

Sau khi Thiên Ma huỷ diệt, chỉ còn lại chín mươi ba người phía Diệp Thành, mặc dù trong phòng mười năm số lượng tu sĩ đã tăng lên tới gần mười nghìn người nhưng Đại Sở rộng lớn này vẫn còn vô cùng trống trải.

Hiện giờ người chuyển thế đã trùng sinh, mặc dù người ở thế lực các phương vẫn còn thiếu rất nhiều nhưng về cơ bản mỗi một thể lực đều có người của mình, các thế lực đã quy vị rồi thì đương nhiên cần về cố hương gây dựng gia viên.

Mười năm trôi qua, Đại Sở lại có sinh khí như thuở xưa.

Điều đáng nói là cho dù ở Nam Sở hay Bắc Sở, cho dù là thế lực phương nào thì đều dùng phòng hiệu của Thiên Đình.

Vùng đất này mười năm trước và mười năm sau thực sự đã đón một luồng sinh khí mới.

Mặc dù những người chuyển kiếp đã quay về nhưng tu vi của bọn họ không còn như trước, bọn họ cần nghỉ ngơi dưỡng sinh để quay lại trạng thái Đỉnh Phong, hiện giờ về cơ bản bọn họ mới chỉ chừng mười tuổi.

Rất nhiều ngày sau đó Đại Sở đều trải qua bầu không khí yên bình, mọi thứ đều được diễn ra có tuần tự.

Không biết mất bao lâu mới có tiếng động vang vọng khắp Đại Sở.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thất Tịch Cung tới, cung chủ Thất Tịch dẫn đầu nhưng không thấy Từ Nặc Nghiên đâu.Tinh Nguyệt Cung tới, đi đầu là cung chủ nhưng không hề có bóng dáng thánh nữ Tinh Nguyệt.AdvertisementHậu duệ các Hoàng Đế tới, đi đầu là thần tướng dưới trướng các vị Hoàng Đế năm xưa, tuy nhiên lại không có bóng dáng của Mặc Uyên, Đại Sở Hoàng Huyền và Thái Ất Chân Nhân, còn Đại Sở Hoàng Yên, Nam Minh Ngọc Thu, Thiên Thương Nguyệt, Đế Phạn, Long Đằng, Chu Thiên Dật, Tiêu Thần thì không có mặt trong số đó.Hậu duệ của liệt đại chư Vương tới, đi đầu là thần tướng, trong số đó không có mặt Đan Ma, cũng không thấy Thần Vương, Ma Vương, Quỷ Vương, Phệ Hồn Vương, Huyết Vương, Pháp Luân Vương, Yêu Vương, Vu Chú Vương và U Minh Diêm La Vương.Vạn Hoa Cốc cũng có hai ba đệ tử tới nhưng lại khnog có Đao Hoàng, Gia Cát Vũ, Độc Cô Ngạo, Phục Linh, Bích Du và Tần Vũ.Các tán tu cũng tới rất đông, có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc nhưng lại có rất nhiều khuôn mặt quen thuộc chưa tới.Người tới đây càng lúc càng đông, choán lấp cả bầu trời và mặt đất, cảnh tượng chuyển kiếp trùng sinh hiện lên vừa bi thương lại vừa hân hoan vui mừng, người ta vui mừng vì được trùng phùng, bi thương vì còn có quá nhiều người chưa hề xuất hiện.Trên đại địa của Đại Sở rợp bóng người.Những Người chuyển kiếp đã quay lại, số lượng lại đông đảo, đó là công lao của Diệp Thành cùng đạo thân và phân thân của hắn trong suốt mười năm trời tìm kiếm không ngừng nghỉ.Đây là một buổi yến tiệc vô cùng hoành tráng kéo dài chín ngày chín đêm, người nào người nấy nước mắt giàn giụa, niềm vui khi được trùng sinh, sự cảm khái khi được trùng phùng khiến bọn họ không thể nào nói hết được biết bao nỗi niềm trong suốt mười năm nay, cũng như bao khổ đau trong kiếp trước.Vào ngày thứ mười, bóng người rợp trời tới phía trước bia mộ anh hùng ở chính giữa Đại Sở.Đứng dưới tấm bia mộ chọc trời, tất cả mọi người đều lấy rượu ra rắc đầy mặt đất, trên tấm bia mộ cũng có tên của bọn họ, không phải tất cả những người được khắc tên trên này đều đang đứng ở đây, bọn họ cũng từng hy sinh vì vùng đất này nhưng lại chưa thể trùng sinh.Sau đó các thế lực tứ phương cùng bái rồi tản về tứ Phương.Sau khi Thiên Ma huỷ diệt, chỉ còn lại chín mươi ba người phía Diệp Thành, mặc dù trong phòng mười năm số lượng tu sĩ đã tăng lên tới gần mười nghìn người nhưng Đại Sở rộng lớn này vẫn còn vô cùng trống trải.Hiện giờ người chuyển thế đã trùng sinh, mặc dù người ở thế lực các phương vẫn còn thiếu rất nhiều nhưng về cơ bản mỗi một thể lực đều có người của mình, các thế lực đã quy vị rồi thì đương nhiên cần về cố hương gây dựng gia viên.Mười năm trôi qua, Đại Sở lại có sinh khí như thuở xưa.Điều đáng nói là cho dù ở Nam Sở hay Bắc Sở, cho dù là thế lực phương nào thì đều dùng phòng hiệu của Thiên Đình.Vùng đất này mười năm trước và mười năm sau thực sự đã đón một luồng sinh khí mới.Mặc dù những người chuyển kiếp đã quay về nhưng tu vi của bọn họ không còn như trước, bọn họ cần nghỉ ngơi dưỡng sinh để quay lại trạng thái Đỉnh Phong, hiện giờ về cơ bản bọn họ mới chỉ chừng mười tuổi.Rất nhiều ngày sau đó Đại Sở đều trải qua bầu không khí yên bình, mọi thứ đều được diễn ra có tuần tự.Không biết mất bao lâu mới có tiếng động vang vọng khắp Đại Sở.

Chương 2620: Đại Sở lại có sinh khí như thuở xưa.