“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2621: “Vậy thì lại nghịch thiên quá rồi”,
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này, tất cả mọi cặp mắt đều nhìn về một hướng, có vẻ như dù cách rất xa bọn họ vẫn có thể nhìn thấy một bóng người lóe lên kim quang, người này đứng sừng sững giữa hư thiên, bóng hình vững chãi như núi vĩnh viễn không bao giờ sụp đổ.Rầm!AdvertisementSau tiếng sấm rền, thiên địa của Đại Sở rung chuyển.Tiếp đó, thiên địa chìm vào bóng tối, từng đám mây và sương đều bị che lấp, trong thời gian này còn có lôi chớp xoẹt qua, một luồng áp lực bao trùm khắp Đại Sở, đó là sự uy nghiêm thuộc cảnh giới Thiên.Dưới bầu trời, cho dù là tu sĩ hay người phàm thì chỉ cần là vật sống đều quỳ xuống đất, hướng ánh mắt đầy cung kính nhìn hư thiên, nhìn bóng hình như vị chiến thần đó.Ôi trời!Ở hướng Thiên Huyền Môn có người lên tiếng.Nếu nghe kĩ thì chính là Phục Nhai, nhìn màn nước Huyễn Thiên, nhìn Diệp Thành trong khung cảnh với ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Sao ông ta có thể không nhìn ra Diệp Thành sắp đột phá để ổn định tu vi ở cảnh giới Thiên.Ông ta thực sự rất kinh ngạc.Nên biết rằng Thần Hoàng qua đời mới chỉ ba nghìn năm, lạc ấn về đạo thuộc cảnh giới Thiên của ông ta vẫn tồn tại và là sự áp chế cực mạnh ở Đại Sở, theo như quỹ dạo lịch sử và cấm chế trước kia của Đại Sở thì cần qua hơn sáu nghìn năm mới có người trở thành Hoàng Đế.Có điều Diệp Thành lại có thể đột phá cấm chế từ vạn cổ, nghịch thiên thành Hoàng Đế.“Thần Nữ, là vì chư thiên luân hồi chìm vào hỗn loạn nên mới khiến hắn có cơ hội đột phá sao?”, Đan Nhất gãi đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm ở bên.“Chư thiên luân hồi hỗn loạn, cấm chế trước kia vẫn còn”.“Vậy thì lại nghịch thiên quá rồi”, Phục Nhai chép miệng.“Hắn đi trên con đường nghịch thiên”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ cười: “Có thể tàn sát Đại Đế, mở ra Huyết Tiếp Hạn Giới, đây đều là những việc nghịch thiên mà hắn làm, hắn có thể phá được cấm cố của Đại Sở cũng không phải là điều bất ngờ với ta”.“Đột phá rồi, Thánh Chủ Thiên Đình đột phá rồi”, dưới bầu trời liên tục vang lên những tiếng hò reo kích động.“Trời cao thương người, cuối cùng chúng ta cũng có thể thấy được vị Hoàng thứ mười của Đại Sở rồi”.“Diệp Thành quả là nghịch thiên”, có những lão bối sau khi chuyển kiếp vô cùng kích động, “Thần Hoàng rời khỏi nơi này mới ba nghìn năm mà hắn đã có thể phá được cấm cố, đây là tài năng thế nào chứ?”“Các vị Vương à, nếu các vị có thể thấy cảnh này thì sẽ cảm thấy thế nào?”, những tu sĩ dưới trướng liệt đại chư vương đều nheo mắt, vị Vương trong lòng bọn họ đã mai phục không biết bao nhiêu năm tháng vẫn không thể phong Hoàng nhưng một hậu thế như Diệp Thành lại nghịch thiên, nếu liệt đại chư Vương tại thế thì nhất định sẽ rất kích động.Rầm! Đoàng!Trong tiếng bàn tán xôn xao, lôi chớp giữa đất trời vẫn xoẹt qua, ngưng tụ thành biển lôi cả hàng trăm nghìn trượng.Toàn thân Diệp Thành có thần huy màu vàng chói lọi bao quanh, hắn giống như vì sao sáng chiếu rọi khắp vùng đất này, khí huyết dồi dào như biển cả, mỗi một luồng khí huyết đều nặng tựa núi non.Hắn thành công rồi, mười năm trời tích luỹ, cả chặng đường phong trần ngộ đạo cuối cùng cũng tìm được thời cơ đột phá.Trong biển lôi, chín đạo thân lần lượt xuất hiện, đó là lạc ấn về đạoc ủa chínv ị Hoàng của Đại Sở, vào thời khắc Diệp Thành tiến giới tới cảnh giới Chuẩn Thiên cũng từng đón chín thần kiếp tới, hắn suýt chút nữa thì bị tịch diệt.
Lúc này, tất cả mọi cặp mắt đều nhìn về một hướng, có vẻ như dù cách rất xa bọn họ vẫn có thể nhìn thấy một bóng người lóe lên kim quang, người này đứng sừng sững giữa hư thiên, bóng hình vững chãi như núi vĩnh viễn không bao giờ sụp đổ.
Rầm!
Advertisement
Sau tiếng sấm rền, thiên địa của Đại Sở rung chuyển.
Tiếp đó, thiên địa chìm vào bóng tối, từng đám mây và sương đều bị che lấp, trong thời gian này còn có lôi chớp xoẹt qua, một luồng áp lực bao trùm khắp Đại Sở, đó là sự uy nghiêm thuộc cảnh giới Thiên.
Dưới bầu trời, cho dù là tu sĩ hay người phàm thì chỉ cần là vật sống đều quỳ xuống đất, hướng ánh mắt đầy cung kính nhìn hư thiên, nhìn bóng hình như vị chiến thần đó.
Ôi trời!
Ở hướng Thiên Huyền Môn có người lên tiếng.
Nếu nghe kĩ thì chính là Phục Nhai, nhìn màn nước Huyễn Thiên, nhìn Diệp Thành trong khung cảnh với ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Sao ông ta có thể không nhìn ra Diệp Thành sắp đột phá để ổn định tu vi ở cảnh giới Thiên.
Ông ta thực sự rất kinh ngạc.
Nên biết rằng Thần Hoàng qua đời mới chỉ ba nghìn năm, lạc ấn về đạo thuộc cảnh giới Thiên của ông ta vẫn tồn tại và là sự áp chế cực mạnh ở Đại Sở, theo như quỹ dạo lịch sử và cấm chế trước kia của Đại Sở thì cần qua hơn sáu nghìn năm mới có người trở thành Hoàng Đế.
Có điều Diệp Thành lại có thể đột phá cấm chế từ vạn cổ, nghịch thiên thành Hoàng Đế.
“Thần Nữ, là vì chư thiên luân hồi chìm vào hỗn loạn nên mới khiến hắn có cơ hội đột phá sao?”, Đan Nhất gãi đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm ở bên.
“Chư thiên luân hồi hỗn loạn, cấm chế trước kia vẫn còn”.
“Vậy thì lại nghịch thiên quá rồi”, Phục Nhai chép miệng.
“Hắn đi trên con đường nghịch thiên”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ cười: “Có thể tàn sát Đại Đế, mở ra Huyết Tiếp Hạn Giới, đây đều là những việc nghịch thiên mà hắn làm, hắn có thể phá được cấm cố của Đại Sở cũng không phải là điều bất ngờ với ta”.
“Đột phá rồi, Thánh Chủ Thiên Đình đột phá rồi”, dưới bầu trời liên tục vang lên những tiếng hò reo kích động.
“Trời cao thương người, cuối cùng chúng ta cũng có thể thấy được vị Hoàng thứ mười của Đại Sở rồi”.
“Diệp Thành quả là nghịch thiên”, có những lão bối sau khi chuyển kiếp vô cùng kích động, “Thần Hoàng rời khỏi nơi này mới ba nghìn năm mà hắn đã có thể phá được cấm cố, đây là tài năng thế nào chứ?”
“Các vị Vương à, nếu các vị có thể thấy cảnh này thì sẽ cảm thấy thế nào?”, những tu sĩ dưới trướng liệt đại chư vương đều nheo mắt, vị Vương trong lòng bọn họ đã mai phục không biết bao nhiêu năm tháng vẫn không thể phong Hoàng nhưng một hậu thế như Diệp Thành lại nghịch thiên, nếu liệt đại chư Vương tại thế thì nhất định sẽ rất kích động.
Rầm! Đoàng!
Trong tiếng bàn tán xôn xao, lôi chớp giữa đất trời vẫn xoẹt qua, ngưng tụ thành biển lôi cả hàng trăm nghìn trượng.
Toàn thân Diệp Thành có thần huy màu vàng chói lọi bao quanh, hắn giống như vì sao sáng chiếu rọi khắp vùng đất này, khí huyết dồi dào như biển cả, mỗi một luồng khí huyết đều nặng tựa núi non.
Hắn thành công rồi, mười năm trời tích luỹ, cả chặng đường phong trần ngộ đạo cuối cùng cũng tìm được thời cơ đột phá.
Trong biển lôi, chín đạo thân lần lượt xuất hiện, đó là lạc ấn về đạoc ủa chínv ị Hoàng của Đại Sở, vào thời khắc Diệp Thành tiến giới tới cảnh giới Chuẩn Thiên cũng từng đón chín thần kiếp tới, hắn suýt chút nữa thì bị tịch diệt.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lúc này, tất cả mọi cặp mắt đều nhìn về một hướng, có vẻ như dù cách rất xa bọn họ vẫn có thể nhìn thấy một bóng người lóe lên kim quang, người này đứng sừng sững giữa hư thiên, bóng hình vững chãi như núi vĩnh viễn không bao giờ sụp đổ.Rầm!AdvertisementSau tiếng sấm rền, thiên địa của Đại Sở rung chuyển.Tiếp đó, thiên địa chìm vào bóng tối, từng đám mây và sương đều bị che lấp, trong thời gian này còn có lôi chớp xoẹt qua, một luồng áp lực bao trùm khắp Đại Sở, đó là sự uy nghiêm thuộc cảnh giới Thiên.Dưới bầu trời, cho dù là tu sĩ hay người phàm thì chỉ cần là vật sống đều quỳ xuống đất, hướng ánh mắt đầy cung kính nhìn hư thiên, nhìn bóng hình như vị chiến thần đó.Ôi trời!Ở hướng Thiên Huyền Môn có người lên tiếng.Nếu nghe kĩ thì chính là Phục Nhai, nhìn màn nước Huyễn Thiên, nhìn Diệp Thành trong khung cảnh với ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Sao ông ta có thể không nhìn ra Diệp Thành sắp đột phá để ổn định tu vi ở cảnh giới Thiên.Ông ta thực sự rất kinh ngạc.Nên biết rằng Thần Hoàng qua đời mới chỉ ba nghìn năm, lạc ấn về đạo thuộc cảnh giới Thiên của ông ta vẫn tồn tại và là sự áp chế cực mạnh ở Đại Sở, theo như quỹ dạo lịch sử và cấm chế trước kia của Đại Sở thì cần qua hơn sáu nghìn năm mới có người trở thành Hoàng Đế.Có điều Diệp Thành lại có thể đột phá cấm chế từ vạn cổ, nghịch thiên thành Hoàng Đế.“Thần Nữ, là vì chư thiên luân hồi chìm vào hỗn loạn nên mới khiến hắn có cơ hội đột phá sao?”, Đan Nhất gãi đầu nhìn Đông Hoàng Thái Tâm ở bên.“Chư thiên luân hồi hỗn loạn, cấm chế trước kia vẫn còn”.“Vậy thì lại nghịch thiên quá rồi”, Phục Nhai chép miệng.“Hắn đi trên con đường nghịch thiên”, Đông Hoàng Thái Tâm khẽ cười: “Có thể tàn sát Đại Đế, mở ra Huyết Tiếp Hạn Giới, đây đều là những việc nghịch thiên mà hắn làm, hắn có thể phá được cấm cố của Đại Sở cũng không phải là điều bất ngờ với ta”.“Đột phá rồi, Thánh Chủ Thiên Đình đột phá rồi”, dưới bầu trời liên tục vang lên những tiếng hò reo kích động.“Trời cao thương người, cuối cùng chúng ta cũng có thể thấy được vị Hoàng thứ mười của Đại Sở rồi”.“Diệp Thành quả là nghịch thiên”, có những lão bối sau khi chuyển kiếp vô cùng kích động, “Thần Hoàng rời khỏi nơi này mới ba nghìn năm mà hắn đã có thể phá được cấm cố, đây là tài năng thế nào chứ?”“Các vị Vương à, nếu các vị có thể thấy cảnh này thì sẽ cảm thấy thế nào?”, những tu sĩ dưới trướng liệt đại chư vương đều nheo mắt, vị Vương trong lòng bọn họ đã mai phục không biết bao nhiêu năm tháng vẫn không thể phong Hoàng nhưng một hậu thế như Diệp Thành lại nghịch thiên, nếu liệt đại chư Vương tại thế thì nhất định sẽ rất kích động.Rầm! Đoàng!Trong tiếng bàn tán xôn xao, lôi chớp giữa đất trời vẫn xoẹt qua, ngưng tụ thành biển lôi cả hàng trăm nghìn trượng.Toàn thân Diệp Thành có thần huy màu vàng chói lọi bao quanh, hắn giống như vì sao sáng chiếu rọi khắp vùng đất này, khí huyết dồi dào như biển cả, mỗi một luồng khí huyết đều nặng tựa núi non.Hắn thành công rồi, mười năm trời tích luỹ, cả chặng đường phong trần ngộ đạo cuối cùng cũng tìm được thời cơ đột phá.Trong biển lôi, chín đạo thân lần lượt xuất hiện, đó là lạc ấn về đạoc ủa chínv ị Hoàng của Đại Sở, vào thời khắc Diệp Thành tiến giới tới cảnh giới Chuẩn Thiên cũng từng đón chín thần kiếp tới, hắn suýt chút nữa thì bị tịch diệt.