Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2638: Năm nay hắn đã bốn mươi lăm tuổi.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chín năm, hắn vẫn như xưa, cứ cách một khoảng thời gian lại thi triển Tiên Luân Thiên Đạo nhưng không một lần nào thành công.Chín năm, phản phệ của Tiên Luân Thiên Đạo đã ảnh hưởng tới căn cơ của hắn, cho dù là Hoang Cổ Thánh Thể thì cũng không chịu nổi phản phệ của năm tháng, linh hồn bản mệnh của hắn đã bị thương.Đây quả là một hành trình đơn độc, mười mấy năm trời không hề có ai nói với hắn lời nào.AdvertisementHắn không biết phải đi bao xa, chặng đường này quá mơ hồ.Diệp Thành nhiều lần ngoảnh đầu lại như thể có thể trông thấy bóng tối vô bờ bến, nhìn thấy sơn hà rộng lớn và cũng như nhìn thấy năm tháng dài đằng đẵng, nhìn thấy từng bóng hình quen thuộc, lạ lẫm.Năm nay hắn đã bốn mươi lăm tuổi.Có lẽ đối với hắn thì đã không còn định nghĩa nữa, trong thế giới tăm tối mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.Diệp Thành mỉm cười mỏi mệt, hắn lại quay người bước vào bóng tối không thấy điểm dừng, bóng hình hắn cô liêu, hắn giống như một du khách cô đơn đang tiến về phía trước, như thể cho tới khi hao kiệt tới giọt máu cuối cùng mới thôi.Chín năm rồi lại chín năm, hắn đã năm mươi tư tuổi, mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc.Bóng tối vô định vẫn choán lấp không gian phía trước, Diệp Thành lê thánh thể mỏi mệt trong hố đen không gian, nơi này có chứa rất nhiều sự tồn tại đáng sợ, đối với chúng mà nói thì Diệp Thành chỉ như con kiến, mỗi một bước đi hắn đều hết sức thận trọng.Diệp Thành lại dừng chân ở phía trước rồi tĩnh lặng nhìn xa xăm.Nơi sâu thẳm của hố đen không gian lại có một vật chắn đường hắn, đó là một cái quan tài.Đúng, nói chính xác là một cỗ quan tài, bên trên còn khắc chữ “Điện” cổ xưa, điều dị thường là chuỗi phù văn bị tàn phá trên cỗ quan tài kia như thể người bên trong quan tài kiếp trước là kẻ vô cùng độc ác, nên cho dù chết rồi cũng bị nhốt lại.Vù!Khi Diệp Thành nhìn thì cỗ quan tài rung lên.Tiếp đó, một đạo phù văn huyết sắc hữu hình hiển hiện rồi kéo dài tới vô tận.Thấy vậy Diệp Thành lập tức lùi về sau nâng cao phòng ngự tới mức cao nhất, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chắn trước người hắn.Bang! Bang! Bang!Phù văn huyết sắc liên tiếp va chạm với Hỗn Độn Thần Đỉnh khiến Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên liên hồi.Diệp Thành nôn ra máu, hắn bị thương nghiêm trọng, thánh thể cũng vì vậy mà nứt ra, máu tươi màu vàng kim b*n r* ngoài trông hết sức chói mắt giữa bóng đen, mỗi một giọt máu như những vì sao vậy.Ở cách đó mười nghìn trượng Diệp Thành dừng chân lại, miệng trào máu.Thiên Ma!Hắn nheo mắt lại nhìn cỗ quan tài kia.Hắn đã quá quen với khí tức Thiên Ma, Diệp Thành không ngờ rằng bên trong cỗ quan tài kia lại là một tên Thiên Ma, vả lại còn là tên Thiên Ma mạnh dị thường, chí ít cũng phải ở cấp bậc Thánh Nhân.

Chín năm, hắn vẫn như xưa, cứ cách một khoảng thời gian lại thi triển Tiên Luân Thiên Đạo nhưng không một lần nào thành công.

Chín năm, phản phệ của Tiên Luân Thiên Đạo đã ảnh hưởng tới căn cơ của hắn, cho dù là Hoang Cổ Thánh Thể thì cũng không chịu nổi phản phệ của năm tháng, linh hồn bản mệnh của hắn đã bị thương.

Đây quả là một hành trình đơn độc, mười mấy năm trời không hề có ai nói với hắn lời nào.

Advertisement

Hắn không biết phải đi bao xa, chặng đường này quá mơ hồ.

Diệp Thành nhiều lần ngoảnh đầu lại như thể có thể trông thấy bóng tối vô bờ bến, nhìn thấy sơn hà rộng lớn và cũng như nhìn thấy năm tháng dài đằng đẵng, nhìn thấy từng bóng hình quen thuộc, lạ lẫm.

Năm nay hắn đã bốn mươi lăm tuổi.

Có lẽ đối với hắn thì đã không còn định nghĩa nữa, trong thế giới tăm tối mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Diệp Thành mỉm cười mỏi mệt, hắn lại quay người bước vào bóng tối không thấy điểm dừng, bóng hình hắn cô liêu, hắn giống như một du khách cô đơn đang tiến về phía trước, như thể cho tới khi hao kiệt tới giọt máu cuối cùng mới thôi.

Chín năm rồi lại chín năm, hắn đã năm mươi tư tuổi, mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc.

Bóng tối vô định vẫn choán lấp không gian phía trước, Diệp Thành lê thánh thể mỏi mệt trong hố đen không gian, nơi này có chứa rất nhiều sự tồn tại đáng sợ, đối với chúng mà nói thì Diệp Thành chỉ như con kiến, mỗi một bước đi hắn đều hết sức thận trọng.

Diệp Thành lại dừng chân ở phía trước rồi tĩnh lặng nhìn xa xăm.

Nơi sâu thẳm của hố đen không gian lại có một vật chắn đường hắn, đó là một cái quan tài.

Đúng, nói chính xác là một cỗ quan tài, bên trên còn khắc chữ “Điện” cổ xưa, điều dị thường là chuỗi phù văn bị tàn phá trên cỗ quan tài kia như thể người bên trong quan tài kiếp trước là kẻ vô cùng độc ác, nên cho dù chết rồi cũng bị nhốt lại.

Vù!

Khi Diệp Thành nhìn thì cỗ quan tài rung lên.

Tiếp đó, một đạo phù văn huyết sắc hữu hình hiển hiện rồi kéo dài tới vô tận.

Thấy vậy Diệp Thành lập tức lùi về sau nâng cao phòng ngự tới mức cao nhất, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chắn trước người hắn.

Bang! Bang! Bang!

Phù văn huyết sắc liên tiếp va chạm với Hỗn Độn Thần Đỉnh khiến Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên liên hồi.

Diệp Thành nôn ra máu, hắn bị thương nghiêm trọng, thánh thể cũng vì vậy mà nứt ra, máu tươi màu vàng kim b*n r* ngoài trông hết sức chói mắt giữa bóng đen, mỗi một giọt máu như những vì sao vậy.

Ở cách đó mười nghìn trượng Diệp Thành dừng chân lại, miệng trào máu.

Thiên Ma!

Hắn nheo mắt lại nhìn cỗ quan tài kia.

Hắn đã quá quen với khí tức Thiên Ma, Diệp Thành không ngờ rằng bên trong cỗ quan tài kia lại là một tên Thiên Ma, vả lại còn là tên Thiên Ma mạnh dị thường, chí ít cũng phải ở cấp bậc Thánh Nhân.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chín năm, hắn vẫn như xưa, cứ cách một khoảng thời gian lại thi triển Tiên Luân Thiên Đạo nhưng không một lần nào thành công.Chín năm, phản phệ của Tiên Luân Thiên Đạo đã ảnh hưởng tới căn cơ của hắn, cho dù là Hoang Cổ Thánh Thể thì cũng không chịu nổi phản phệ của năm tháng, linh hồn bản mệnh của hắn đã bị thương.Đây quả là một hành trình đơn độc, mười mấy năm trời không hề có ai nói với hắn lời nào.AdvertisementHắn không biết phải đi bao xa, chặng đường này quá mơ hồ.Diệp Thành nhiều lần ngoảnh đầu lại như thể có thể trông thấy bóng tối vô bờ bến, nhìn thấy sơn hà rộng lớn và cũng như nhìn thấy năm tháng dài đằng đẵng, nhìn thấy từng bóng hình quen thuộc, lạ lẫm.Năm nay hắn đã bốn mươi lăm tuổi.Có lẽ đối với hắn thì đã không còn định nghĩa nữa, trong thế giới tăm tối mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.Diệp Thành mỉm cười mỏi mệt, hắn lại quay người bước vào bóng tối không thấy điểm dừng, bóng hình hắn cô liêu, hắn giống như một du khách cô đơn đang tiến về phía trước, như thể cho tới khi hao kiệt tới giọt máu cuối cùng mới thôi.Chín năm rồi lại chín năm, hắn đã năm mươi tư tuổi, mái tóc đen đã điểm vài sợi bạc.Bóng tối vô định vẫn choán lấp không gian phía trước, Diệp Thành lê thánh thể mỏi mệt trong hố đen không gian, nơi này có chứa rất nhiều sự tồn tại đáng sợ, đối với chúng mà nói thì Diệp Thành chỉ như con kiến, mỗi một bước đi hắn đều hết sức thận trọng.Diệp Thành lại dừng chân ở phía trước rồi tĩnh lặng nhìn xa xăm.Nơi sâu thẳm của hố đen không gian lại có một vật chắn đường hắn, đó là một cái quan tài.Đúng, nói chính xác là một cỗ quan tài, bên trên còn khắc chữ “Điện” cổ xưa, điều dị thường là chuỗi phù văn bị tàn phá trên cỗ quan tài kia như thể người bên trong quan tài kiếp trước là kẻ vô cùng độc ác, nên cho dù chết rồi cũng bị nhốt lại.Vù!Khi Diệp Thành nhìn thì cỗ quan tài rung lên.Tiếp đó, một đạo phù văn huyết sắc hữu hình hiển hiện rồi kéo dài tới vô tận.Thấy vậy Diệp Thành lập tức lùi về sau nâng cao phòng ngự tới mức cao nhất, Hỗn Độn Thần Đỉnh cũng chắn trước người hắn.Bang! Bang! Bang!Phù văn huyết sắc liên tiếp va chạm với Hỗn Độn Thần Đỉnh khiến Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên liên hồi.Diệp Thành nôn ra máu, hắn bị thương nghiêm trọng, thánh thể cũng vì vậy mà nứt ra, máu tươi màu vàng kim b*n r* ngoài trông hết sức chói mắt giữa bóng đen, mỗi một giọt máu như những vì sao vậy.Ở cách đó mười nghìn trượng Diệp Thành dừng chân lại, miệng trào máu.Thiên Ma!Hắn nheo mắt lại nhìn cỗ quan tài kia.Hắn đã quá quen với khí tức Thiên Ma, Diệp Thành không ngờ rằng bên trong cỗ quan tài kia lại là một tên Thiên Ma, vả lại còn là tên Thiên Ma mạnh dị thường, chí ít cũng phải ở cấp bậc Thánh Nhân.

Chương 2638: Năm nay hắn đã bốn mươi lăm tuổi.