Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2639: Thái Hư Long Cấm

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đây không phải là Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể trảm Đại Đế nhưng trong hố đen không gian không có sự áp chế về sức mạnh, đừng nói là Đại Đế mà mà đến cả tu sĩ ở cảnh giơi Hoàng thôi cũng đã có thể giết hắn rồi, huống hồ đây là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân.Diệp Thành vừa lướt qua cỗ quan tài thì cỗ quan tài đó đột nhiên nổ tung.AdvertisementTiếp đó, một người thâm mặc chiến giáp đen xì tay cầm chiến thương cổ xưa đứng sừng sững giữa hố đen không gian.Đúng như Diệp Thành nghĩ, tên Thiên Ma kia biến thành một thi thể, trên người có rất nhiều chỗ đã mục nát, để lộ ra xương cốt nhuốm máu, đặc biệt là phần đầu của hắn vừa có máu có thịt vừa là đầu lâu trông hết sức kinh người.Sau khi thi thể Thiên Ma bước ra thì liền vặn cái cổ cứng ngắc, đôi mắt vô hồn nhìn Diệp Thành loé lên u quang.Diệp Thành chỉ cảm thấy nguyên thần run sợ, mặc dù không phải là thánh nhân hoàn chỉnh nhưng lại là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân, với khả năng chiến đấu và tu vi hiện tại của Diệp Thành thì đủ để nhận cái chết thê thảm rồi.Vù!Khi Diệp Thành cảm thấy run sợ thì thi thể Thiên Ma kia đã bắt đầu vung chiến thương, hơn mười nghìn trượng nhưng vẫn có thể tạo ra cả tinh hà huyết sắc.Tiên Thiên Canh Khí, mở!Thái Hư Long Cấm, mở!Ma Đạo, mở!Ngoại Đạo Pháp Tướng, mở!Trong chốc lát Diệp Thành thi triển rất nhiều thần thông, hàng nghìn linh khí được gọi ra, lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh, Huyết Linh Thần Đao và Cửu Châu Thần Đồ làm trung tâm lần lượt xếp thành hàng bảo vệ xung quanh hắn.Đi lâu như vậy rồi, mang theo bao hi vọng của Đại Sở nên hắn đương nhiên không thể chịu khuất phục trước thi thể trước mặt.Rầm!Thi thể Thiên Ma vung ra một mâu với uy lực bá đạo, Cửu Châu Thần Đồ nứt ra, Huyết Linh Thần Đao vỡ tan, thần quang của Hỗn Độn Thần Đỉnh tắt ngúm, còn những binh khí khác thì cũng hoá thành tàn tro.Tiên Thiên Canh Khí, Thái Hư Long Cấm, Ngoại Đạo Pháp Tướng đều bị huỷ hoại cùng lúc, một nửa thánh thể của hắn nát tan, suýt chút nữa bị một mâu của thi thể Thiên Ma kia đánh thành huyết vụ.Cũng may ở khoảng cách xa, cũng may Diệp Thành không phải là tu sĩ ở cảnh giới Thiên bình thường, cũng may hắn có Hỗn Độn Thần Đỉnh bảo vệ và may là thi thể kia không phải là Thánh Nhân hoàn chỉnh nếu không thì Diệp Thành đã bị huỷ diệt rồi.Thấy Diệp Thành vẫn chưa chết, khuôn mặt thi thể kia rõ vẻ bất ngờ.Tên này tiếp tục vung chiến mâu.Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, sao hắn có thể cho thi thể kia cơ hội thứ hai được, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra và lập tức dùng thiên chiếu.Đột nhiên trên cơ thể thi thể kia thiêu đốt hoả diệm đen kịt.Trong chốc lát, chiến mâu mà tên này cầm trong tay khựng lại giữa hư không, hắn vặn cái cổ cứng ngắc nhìn hoả diệm màu đen đang bùng cháy trên người mình, đôi mắt trống rỗng chợt nheo lại và không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Đây không phải là Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể trảm Đại Đế nhưng trong hố đen không gian không có sự áp chế về sức mạnh, đừng nói là Đại Đế mà mà đến cả tu sĩ ở cảnh giơi Hoàng thôi cũng đã có thể giết hắn rồi, huống hồ đây là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân.

Diệp Thành vừa lướt qua cỗ quan tài thì cỗ quan tài đó đột nhiên nổ tung.

Advertisement

Tiếp đó, một người thâm mặc chiến giáp đen xì tay cầm chiến thương cổ xưa đứng sừng sững giữa hố đen không gian.

Đúng như Diệp Thành nghĩ, tên Thiên Ma kia biến thành một thi thể, trên người có rất nhiều chỗ đã mục nát, để lộ ra xương cốt nhuốm máu, đặc biệt là phần đầu của hắn vừa có máu có thịt vừa là đầu lâu trông hết sức kinh người.

Sau khi thi thể Thiên Ma bước ra thì liền vặn cái cổ cứng ngắc, đôi mắt vô hồn nhìn Diệp Thành loé lên u quang.

Diệp Thành chỉ cảm thấy nguyên thần run sợ, mặc dù không phải là thánh nhân hoàn chỉnh nhưng lại là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân, với khả năng chiến đấu và tu vi hiện tại của Diệp Thành thì đủ để nhận cái chết thê thảm rồi.

Vù!

Khi Diệp Thành cảm thấy run sợ thì thi thể Thiên Ma kia đã bắt đầu vung chiến thương, hơn mười nghìn trượng nhưng vẫn có thể tạo ra cả tinh hà huyết sắc.

Tiên Thiên Canh Khí, mở!

Thái Hư Long Cấm, mở!

Ma Đạo, mở!

Ngoại Đạo Pháp Tướng, mở!

Trong chốc lát Diệp Thành thi triển rất nhiều thần thông, hàng nghìn linh khí được gọi ra, lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh, Huyết Linh Thần Đao và Cửu Châu Thần Đồ làm trung tâm lần lượt xếp thành hàng bảo vệ xung quanh hắn.

Đi lâu như vậy rồi, mang theo bao hi vọng của Đại Sở nên hắn đương nhiên không thể chịu khuất phục trước thi thể trước mặt.

Rầm!

Thi thể Thiên Ma vung ra một mâu với uy lực bá đạo, Cửu Châu Thần Đồ nứt ra, Huyết Linh Thần Đao vỡ tan, thần quang của Hỗn Độn Thần Đỉnh tắt ngúm, còn những binh khí khác thì cũng hoá thành tàn tro.

Tiên Thiên Canh Khí, Thái Hư Long Cấm, Ngoại Đạo Pháp Tướng đều bị huỷ hoại cùng lúc, một nửa thánh thể của hắn nát tan, suýt chút nữa bị một mâu của thi thể Thiên Ma kia đánh thành huyết vụ.

Cũng may ở khoảng cách xa, cũng may Diệp Thành không phải là tu sĩ ở cảnh giới Thiên bình thường, cũng may hắn có Hỗn Độn Thần Đỉnh bảo vệ và may là thi thể kia không phải là Thánh Nhân hoàn chỉnh nếu không thì Diệp Thành đã bị huỷ diệt rồi.

Thấy Diệp Thành vẫn chưa chết, khuôn mặt thi thể kia rõ vẻ bất ngờ.

Tên này tiếp tục vung chiến mâu.

Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, sao hắn có thể cho thi thể kia cơ hội thứ hai được, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra và lập tức dùng thiên chiếu.

Đột nhiên trên cơ thể thi thể kia thiêu đốt hoả diệm đen kịt.

Trong chốc lát, chiến mâu mà tên này cầm trong tay khựng lại giữa hư không, hắn vặn cái cổ cứng ngắc nhìn hoả diệm màu đen đang bùng cháy trên người mình, đôi mắt trống rỗng chợt nheo lại và không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đây không phải là Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể trảm Đại Đế nhưng trong hố đen không gian không có sự áp chế về sức mạnh, đừng nói là Đại Đế mà mà đến cả tu sĩ ở cảnh giơi Hoàng thôi cũng đã có thể giết hắn rồi, huống hồ đây là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân.Diệp Thành vừa lướt qua cỗ quan tài thì cỗ quan tài đó đột nhiên nổ tung.AdvertisementTiếp đó, một người thâm mặc chiến giáp đen xì tay cầm chiến thương cổ xưa đứng sừng sững giữa hố đen không gian.Đúng như Diệp Thành nghĩ, tên Thiên Ma kia biến thành một thi thể, trên người có rất nhiều chỗ đã mục nát, để lộ ra xương cốt nhuốm máu, đặc biệt là phần đầu của hắn vừa có máu có thịt vừa là đầu lâu trông hết sức kinh người.Sau khi thi thể Thiên Ma bước ra thì liền vặn cái cổ cứng ngắc, đôi mắt vô hồn nhìn Diệp Thành loé lên u quang.Diệp Thành chỉ cảm thấy nguyên thần run sợ, mặc dù không phải là thánh nhân hoàn chỉnh nhưng lại là một thi thể ở cấp bậc Thánh Nhân, với khả năng chiến đấu và tu vi hiện tại của Diệp Thành thì đủ để nhận cái chết thê thảm rồi.Vù!Khi Diệp Thành cảm thấy run sợ thì thi thể Thiên Ma kia đã bắt đầu vung chiến thương, hơn mười nghìn trượng nhưng vẫn có thể tạo ra cả tinh hà huyết sắc.Tiên Thiên Canh Khí, mở!Thái Hư Long Cấm, mở!Ma Đạo, mở!Ngoại Đạo Pháp Tướng, mở!Trong chốc lát Diệp Thành thi triển rất nhiều thần thông, hàng nghìn linh khí được gọi ra, lấy Hỗn Độn Thần Đỉnh, Huyết Linh Thần Đao và Cửu Châu Thần Đồ làm trung tâm lần lượt xếp thành hàng bảo vệ xung quanh hắn.Đi lâu như vậy rồi, mang theo bao hi vọng của Đại Sở nên hắn đương nhiên không thể chịu khuất phục trước thi thể trước mặt.Rầm!Thi thể Thiên Ma vung ra một mâu với uy lực bá đạo, Cửu Châu Thần Đồ nứt ra, Huyết Linh Thần Đao vỡ tan, thần quang của Hỗn Độn Thần Đỉnh tắt ngúm, còn những binh khí khác thì cũng hoá thành tàn tro.Tiên Thiên Canh Khí, Thái Hư Long Cấm, Ngoại Đạo Pháp Tướng đều bị huỷ hoại cùng lúc, một nửa thánh thể của hắn nát tan, suýt chút nữa bị một mâu của thi thể Thiên Ma kia đánh thành huyết vụ.Cũng may ở khoảng cách xa, cũng may Diệp Thành không phải là tu sĩ ở cảnh giới Thiên bình thường, cũng may hắn có Hỗn Độn Thần Đỉnh bảo vệ và may là thi thể kia không phải là Thánh Nhân hoàn chỉnh nếu không thì Diệp Thành đã bị huỷ diệt rồi.Thấy Diệp Thành vẫn chưa chết, khuôn mặt thi thể kia rõ vẻ bất ngờ.Tên này tiếp tục vung chiến mâu.Đôi mắt Diệp Thành đỏ ngầu, sao hắn có thể cho thi thể kia cơ hội thứ hai được, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái mở ra và lập tức dùng thiên chiếu.Đột nhiên trên cơ thể thi thể kia thiêu đốt hoả diệm đen kịt.Trong chốc lát, chiến mâu mà tên này cầm trong tay khựng lại giữa hư không, hắn vặn cái cổ cứng ngắc nhìn hoả diệm màu đen đang bùng cháy trên người mình, đôi mắt trống rỗng chợt nheo lại và không giấu nổi vẻ sợ hãi.

Chương 2639: Thái Hư Long Cấm