“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2662: Súc Địa Thành Thốn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành ước lượng một chút, nếu sử dụng thì chắc chắn ám thương của hắn có thể lành lại rất nhiều.Làm thôi!Diệp Thành hít sâu một hơi, dời mắt khỏi dòng suối, lại lần nữa nhìn về trận chiến giữa Xích Diệm Hùng Sư và chin tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng.AdvertisementXích Diệm Hùng Sư vẫn hung hãn như vậy, một mình đấu với chin tu sĩ Chuẩn Hoàng mà vẫn rất dũng mãnh, mỗi lần phun ngọn lửa màu đỏ ra đều có thể khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng bị thương, mà cơ thể dày dặn vững chắc của nó càng khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng tức điên, đánh thế nào cũng không phá được lớp phòng ngự.Không ngờ lại là huyết mạch kỳ lân!Mắt Diệp Thành loé lên, hắn đã nhìn ra manh mối, sở dĩ Xích Diệm Hùng Sư cường hãn như vậy là do trong cơ thể có huyết mạch kỳ lân, chẳng trách chín Chuẩn Hoàng cũng không phải đối thủ của nó.Hắn lại dời mắt, lặng lẽ đi về phía trước trong không gian hư vô, tới gần dòng suối.Cũng may đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố, nếu đây là Đại Sở thì khi đám người này đánh nhau, mỗi lần va chạm chắc chắn sẽ khiến không gian sụp đổ, và hắn cũng sẽ bị ép ra khỏi không gian hư vô.Đây chính là ưu điểm của hắn, Hư Không Huyễn Diệt của Thiên Tông thế gia không chỉ thiên về tuyệt sát mà còn có thể khống chế không gian.Xích Diệm Hùng Sư và chín Đại Chuẩn Hoàng đang chiến đấu ác liệt, có ai ngờ rằng một tiểu tu sĩ cảnh giới Thiên lại dám chui vào miệng cọp trộm thức ăn, mục đích của bọn họ rất đơn giản, đó là hợp lực hạ gục Xích Diệm Hùng Sư, giải quyết được nó thì những chuyện còn lại đều dễ xử lý, và đương nhiên linh nhũ Tiên Liên cũng sẽ chia đều.Bên này, Diệp Thành đã rón rén đi tới chỗ dòng suối.Xích Diệm Hùng Sư không ngốc, nó đã đặt cấm chế bí mật trong dòng suối, không biết chín tu sĩ Chuẩn Hoàng kia tìm được bằng cách nào.Tiếp theo, Diệp Thành không khách sáo nữa, hung hãn phá bỏ cấm chế, đổ toàn bộ linh nhũ Tiên Liên dưới đáy dòng suối vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, một giọt cũng không thiếu.Ù!Linh nhũ Tiên Liên bị cướp, dòng suối rung lên rồi ầm ầm nứt ra.Ngay lập tức, Xích Diệm Hùng Sư đang thi triển thần uy chợt dừng lại, nhìn về phía này, thấy bảo vật đã bị cướp thì nổi trận lôi đình.Khốn kiếp!Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng tức giận, lúc trước bọn họ không để ý, không phát hiện có người trộm bảo vật ngay trước mắt mình.Grừ!Xích Diệm Hùng Sư căm tức rống lên rồi nhào tới, móng vuốt sư tử khổng lồ ập xuống.Khoảng không gian lập tức nổ tung.Diệp Thành rên lên một tiếng, bị đẩy ra ngoài rồi phun ra một ngụm máu, trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt. Hắn đã đánh giá quá thấp Xích Diệm Hùng Sư, không ngờ nó lại có thể dễ dàng nhìn thấu Hư Không Huyễn Diệt, tìm được vị trí của hắn một cách chuẩn xác.Chết đi!Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng đang nổi đoá cũng xông tới, hoặc là sát khí, hoặc là thần thông, tất cả đều bắn về phía Diệp Thành không có ngoại lệ.Súc Địa Thành Thốn!Đương nhiên Diệp Thành sẽ không ngốc nghếch đứng lại chịu đòn, vào lúc chín tu sĩ Chuẩn Hoàng ra tay, hắn đã thi triển Thúc Địa Thành Thốn, trốn tới nơi cách đó hơn năm trăm trượng.
Diệp Thành ước lượng một chút, nếu sử dụng thì chắc chắn ám thương của hắn có thể lành lại rất nhiều.
Làm thôi!
Diệp Thành hít sâu một hơi, dời mắt khỏi dòng suối, lại lần nữa nhìn về trận chiến giữa Xích Diệm Hùng Sư và chin tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng.
Advertisement
Xích Diệm Hùng Sư vẫn hung hãn như vậy, một mình đấu với chin tu sĩ Chuẩn Hoàng mà vẫn rất dũng mãnh, mỗi lần phun ngọn lửa màu đỏ ra đều có thể khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng bị thương, mà cơ thể dày dặn vững chắc của nó càng khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng tức điên, đánh thế nào cũng không phá được lớp phòng ngự.
Không ngờ lại là huyết mạch kỳ lân!
Mắt Diệp Thành loé lên, hắn đã nhìn ra manh mối, sở dĩ Xích Diệm Hùng Sư cường hãn như vậy là do trong cơ thể có huyết mạch kỳ lân, chẳng trách chín Chuẩn Hoàng cũng không phải đối thủ của nó.
Hắn lại dời mắt, lặng lẽ đi về phía trước trong không gian hư vô, tới gần dòng suối.
Cũng may đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố, nếu đây là Đại Sở thì khi đám người này đánh nhau, mỗi lần va chạm chắc chắn sẽ khiến không gian sụp đổ, và hắn cũng sẽ bị ép ra khỏi không gian hư vô.
Đây chính là ưu điểm của hắn, Hư Không Huyễn Diệt của Thiên Tông thế gia không chỉ thiên về tuyệt sát mà còn có thể khống chế không gian.
Xích Diệm Hùng Sư và chín Đại Chuẩn Hoàng đang chiến đấu ác liệt, có ai ngờ rằng một tiểu tu sĩ cảnh giới Thiên lại dám chui vào miệng cọp trộm thức ăn, mục đích của bọn họ rất đơn giản, đó là hợp lực hạ gục Xích Diệm Hùng Sư, giải quyết được nó thì những chuyện còn lại đều dễ xử lý, và đương nhiên linh nhũ Tiên Liên cũng sẽ chia đều.
Bên này, Diệp Thành đã rón rén đi tới chỗ dòng suối.
Xích Diệm Hùng Sư không ngốc, nó đã đặt cấm chế bí mật trong dòng suối, không biết chín tu sĩ Chuẩn Hoàng kia tìm được bằng cách nào.
Tiếp theo, Diệp Thành không khách sáo nữa, hung hãn phá bỏ cấm chế, đổ toàn bộ linh nhũ Tiên Liên dưới đáy dòng suối vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, một giọt cũng không thiếu.
Ù!
Linh nhũ Tiên Liên bị cướp, dòng suối rung lên rồi ầm ầm nứt ra.
Ngay lập tức, Xích Diệm Hùng Sư đang thi triển thần uy chợt dừng lại, nhìn về phía này, thấy bảo vật đã bị cướp thì nổi trận lôi đình.
Khốn kiếp!
Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng tức giận, lúc trước bọn họ không để ý, không phát hiện có người trộm bảo vật ngay trước mắt mình.
Grừ!
Xích Diệm Hùng Sư căm tức rống lên rồi nhào tới, móng vuốt sư tử khổng lồ ập xuống.
Khoảng không gian lập tức nổ tung.
Diệp Thành rên lên một tiếng, bị đẩy ra ngoài rồi phun ra một ngụm máu, trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt. Hắn đã đánh giá quá thấp Xích Diệm Hùng Sư, không ngờ nó lại có thể dễ dàng nhìn thấu Hư Không Huyễn Diệt, tìm được vị trí của hắn một cách chuẩn xác.
Chết đi!
Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng đang nổi đoá cũng xông tới, hoặc là sát khí, hoặc là thần thông, tất cả đều bắn về phía Diệp Thành không có ngoại lệ.
Súc Địa Thành Thốn!
Đương nhiên Diệp Thành sẽ không ngốc nghếch đứng lại chịu đòn, vào lúc chín tu sĩ Chuẩn Hoàng ra tay, hắn đã thi triển Thúc Địa Thành Thốn, trốn tới nơi cách đó hơn năm trăm trượng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành ước lượng một chút, nếu sử dụng thì chắc chắn ám thương của hắn có thể lành lại rất nhiều.Làm thôi!Diệp Thành hít sâu một hơi, dời mắt khỏi dòng suối, lại lần nữa nhìn về trận chiến giữa Xích Diệm Hùng Sư và chin tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng.AdvertisementXích Diệm Hùng Sư vẫn hung hãn như vậy, một mình đấu với chin tu sĩ Chuẩn Hoàng mà vẫn rất dũng mãnh, mỗi lần phun ngọn lửa màu đỏ ra đều có thể khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng bị thương, mà cơ thể dày dặn vững chắc của nó càng khiến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng tức điên, đánh thế nào cũng không phá được lớp phòng ngự.Không ngờ lại là huyết mạch kỳ lân!Mắt Diệp Thành loé lên, hắn đã nhìn ra manh mối, sở dĩ Xích Diệm Hùng Sư cường hãn như vậy là do trong cơ thể có huyết mạch kỳ lân, chẳng trách chín Chuẩn Hoàng cũng không phải đối thủ của nó.Hắn lại dời mắt, lặng lẽ đi về phía trước trong không gian hư vô, tới gần dòng suối.Cũng may đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố, nếu đây là Đại Sở thì khi đám người này đánh nhau, mỗi lần va chạm chắc chắn sẽ khiến không gian sụp đổ, và hắn cũng sẽ bị ép ra khỏi không gian hư vô.Đây chính là ưu điểm của hắn, Hư Không Huyễn Diệt của Thiên Tông thế gia không chỉ thiên về tuyệt sát mà còn có thể khống chế không gian.Xích Diệm Hùng Sư và chín Đại Chuẩn Hoàng đang chiến đấu ác liệt, có ai ngờ rằng một tiểu tu sĩ cảnh giới Thiên lại dám chui vào miệng cọp trộm thức ăn, mục đích của bọn họ rất đơn giản, đó là hợp lực hạ gục Xích Diệm Hùng Sư, giải quyết được nó thì những chuyện còn lại đều dễ xử lý, và đương nhiên linh nhũ Tiên Liên cũng sẽ chia đều.Bên này, Diệp Thành đã rón rén đi tới chỗ dòng suối.Xích Diệm Hùng Sư không ngốc, nó đã đặt cấm chế bí mật trong dòng suối, không biết chín tu sĩ Chuẩn Hoàng kia tìm được bằng cách nào.Tiếp theo, Diệp Thành không khách sáo nữa, hung hãn phá bỏ cấm chế, đổ toàn bộ linh nhũ Tiên Liên dưới đáy dòng suối vào Hỗn Độn Thần Đỉnh, một giọt cũng không thiếu.Ù!Linh nhũ Tiên Liên bị cướp, dòng suối rung lên rồi ầm ầm nứt ra.Ngay lập tức, Xích Diệm Hùng Sư đang thi triển thần uy chợt dừng lại, nhìn về phía này, thấy bảo vật đã bị cướp thì nổi trận lôi đình.Khốn kiếp!Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng tức giận, lúc trước bọn họ không để ý, không phát hiện có người trộm bảo vật ngay trước mắt mình.Grừ!Xích Diệm Hùng Sư căm tức rống lên rồi nhào tới, móng vuốt sư tử khổng lồ ập xuống.Khoảng không gian lập tức nổ tung.Diệp Thành rên lên một tiếng, bị đẩy ra ngoài rồi phun ra một ngụm máu, trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt. Hắn đã đánh giá quá thấp Xích Diệm Hùng Sư, không ngờ nó lại có thể dễ dàng nhìn thấu Hư Không Huyễn Diệt, tìm được vị trí của hắn một cách chuẩn xác.Chết đi!Chín tu sĩ Chuẩn Hoàng đang nổi đoá cũng xông tới, hoặc là sát khí, hoặc là thần thông, tất cả đều bắn về phía Diệp Thành không có ngoại lệ.Súc Địa Thành Thốn!Đương nhiên Diệp Thành sẽ không ngốc nghếch đứng lại chịu đòn, vào lúc chín tu sĩ Chuẩn Hoàng ra tay, hắn đã thi triển Thúc Địa Thành Thốn, trốn tới nơi cách đó hơn năm trăm trượng.