Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2663: Cảnh…cảnh giới Thiên?  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hơn năm trăm trượng đã là cực hạn của hắn, vẫn là lý lẽ đó, nơi đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố hơn Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể thi triển Thúc Địa Thành Thốn cả mười nghìn trượng, nhưng ở đây hắn chỉ di chuyển được năm trăm trượng.Nhưng năm trăm trượng cũng đủ để hắn tránh đòn tuyệt sát của chín tu sĩ Chuẩn Hoàng rồi.Đứng lại!AdvertisementMột ông lão áo bào tím hừ lạnh, bước một bước tới nơi, bàn tay to khổng lồ giáng xuống.Dịch Thiên Hoán Địa!Diệp Thành thầm niệm pháp môn trong lòng, hoán đổi vị trí với đá ngầm cách đó ba trăm trượng, bí pháp biến đổi không gian này hắn cũng đã lĩnh ngộ rất kỹ, một trăm năm trong hố đen không gian không phải hắn không cố gắng làm một việc gì, tuy chưa được thuần thục bằng Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên nhưng cũng coi như đã ngộ ra chan đế.Ầm!Sau một tiếng nổ lớn, đá ngầm mà Diệp Thành dịch chuyển tới bị một chưởng của ông lão áo tím phá vỡ.Chết tiệt!Ông lão áo tím tức điên, ngự thiên đuổi theo, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng khác cũng nổi cơn tam bành, ai nấy đều cầm vũ khí đuổi theo Diệp Thành.Grào!Xích Diệm Hùng Sư cũng lao nhanh tới, tốc độ còn nhanh hơn chín Đại Chuẩn Hoàng, hư thiên liên tục nổ tung, nó là kẻ tức giận nhất, bảo vệ linh nhũ Tiên Liên hơn mười năm, cuối cùng lại bị một kẻ tu sĩ loài người cướp mất, sao nó có thể không tức giận?!Đùng! Đoàng!Rừng rậm yêu thú trở nên hỗn loạn, liên tục vang lên tiếng nổ đùng đoàng.Diệp Thành điên cuồng bỏ chạy phía trước, không ngừng thi triển Thúc Địa Thành Thốn và Dịch Thiên Hoán Địa, né trách được rất nhiều lần truy sát.Phía sau là Xích Diệm Hùng Sư, nó cưỡi mây đạp gió, phun lửa, biển lửa màu đỏ bao phủ khắp trời.Sau nữa mới đến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng, mặt mũi ai cũng tối sầm, căm hận nghiến răng ken két, bọn họ đã không còn mong muốn xa vời là cướp được linh nhũ Tiên Liên nữa, bây giờ bọn họ chỉ muốn bắt được Diệp Thành rồi đạp chết hắn.Rầm! Rầm! Đoàng!Trong rừng yêu thú, tiếng gầm phẫn nộ đan xen với tiếng nổ đùng đoàng chấn động đất trời.Bên ngoài khu rừng yêu thú, những tu sĩ chạy ra ngoài mặt mày ngơ ngác nhìn khu rừng mà không biết bên trong đang có chuyện gì xảy ra, bọn họ thầm mắng chửi không biết là tên chết dẫm nào kinh động đến Xích Diệm Hùng Sư hại bọn họ suýt chút nữa thì mất mạng, đến nhiệm vụ cũng không thể hoàn thành.Nhìn kìa, có người ra ngoài rồi!Không biết là ai hô lên kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người về hư thiên.Ở đó Diệp Thành vừa bò vừa chạy, mặc dù thân hình nhếch nhác thảm hại nhưng hắn chạy rất nhanh khiến các tu sĩ ở bên dưới đều thẫn thờ.Cảnh…cảnh giới Thiên?Các tu sĩ ở bên dưới nhất thời chưa kịp phản ứng lại, một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên lại có thể làm loạn cả khu rừng yêu thú?Grừ!

Hơn năm trăm trượng đã là cực hạn của hắn, vẫn là lý lẽ đó, nơi đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố hơn Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể thi triển Thúc Địa Thành Thốn cả mười nghìn trượng, nhưng ở đây hắn chỉ di chuyển được năm trăm trượng.

Nhưng năm trăm trượng cũng đủ để hắn tránh đòn tuyệt sát của chín tu sĩ Chuẩn Hoàng rồi.

Đứng lại!

Advertisement

Một ông lão áo bào tím hừ lạnh, bước một bước tới nơi, bàn tay to khổng lồ giáng xuống.

Dịch Thiên Hoán Địa!

Diệp Thành thầm niệm pháp môn trong lòng, hoán đổi vị trí với đá ngầm cách đó ba trăm trượng, bí pháp biến đổi không gian này hắn cũng đã lĩnh ngộ rất kỹ, một trăm năm trong hố đen không gian không phải hắn không cố gắng làm một việc gì, tuy chưa được thuần thục bằng Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên nhưng cũng coi như đã ngộ ra chan đế.

Ầm!

Sau một tiếng nổ lớn, đá ngầm mà Diệp Thành dịch chuyển tới bị một chưởng của ông lão áo tím phá vỡ.

Chết tiệt!

Ông lão áo tím tức điên, ngự thiên đuổi theo, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng khác cũng nổi cơn tam bành, ai nấy đều cầm vũ khí đuổi theo Diệp Thành.

Grào!

Xích Diệm Hùng Sư cũng lao nhanh tới, tốc độ còn nhanh hơn chín Đại Chuẩn Hoàng, hư thiên liên tục nổ tung, nó là kẻ tức giận nhất, bảo vệ linh nhũ Tiên Liên hơn mười năm, cuối cùng lại bị một kẻ tu sĩ loài người cướp mất, sao nó có thể không tức giận?!

Đùng! Đoàng!

Rừng rậm yêu thú trở nên hỗn loạn, liên tục vang lên tiếng nổ đùng đoàng.

Diệp Thành điên cuồng bỏ chạy phía trước, không ngừng thi triển Thúc Địa Thành Thốn và Dịch Thiên Hoán Địa, né trách được rất nhiều lần truy sát.

Phía sau là Xích Diệm Hùng Sư, nó cưỡi mây đạp gió, phun lửa, biển lửa màu đỏ bao phủ khắp trời.

Sau nữa mới đến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng, mặt mũi ai cũng tối sầm, căm hận nghiến răng ken két, bọn họ đã không còn mong muốn xa vời là cướp được linh nhũ Tiên Liên nữa, bây giờ bọn họ chỉ muốn bắt được Diệp Thành rồi đạp chết hắn.

Rầm! Rầm! Đoàng!

Trong rừng yêu thú, tiếng gầm phẫn nộ đan xen với tiếng nổ đùng đoàng chấn động đất trời.

Bên ngoài khu rừng yêu thú, những tu sĩ chạy ra ngoài mặt mày ngơ ngác nhìn khu rừng mà không biết bên trong đang có chuyện gì xảy ra, bọn họ thầm mắng chửi không biết là tên chết dẫm nào kinh động đến Xích Diệm Hùng Sư hại bọn họ suýt chút nữa thì mất mạng, đến nhiệm vụ cũng không thể hoàn thành.

Nhìn kìa, có người ra ngoài rồi!

Không biết là ai hô lên kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người về hư thiên.

Ở đó Diệp Thành vừa bò vừa chạy, mặc dù thân hình nhếch nhác thảm hại nhưng hắn chạy rất nhanh khiến các tu sĩ ở bên dưới đều thẫn thờ.

Cảnh…cảnh giới Thiên?

Các tu sĩ ở bên dưới nhất thời chưa kịp phản ứng lại, một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên lại có thể làm loạn cả khu rừng yêu thú?

Grừ!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hơn năm trăm trượng đã là cực hạn của hắn, vẫn là lý lẽ đó, nơi đây là Chư Thiên Vạn Vực, không gian kiên cố hơn Đại Sở, ở Đại Sở hắn có thể thi triển Thúc Địa Thành Thốn cả mười nghìn trượng, nhưng ở đây hắn chỉ di chuyển được năm trăm trượng.Nhưng năm trăm trượng cũng đủ để hắn tránh đòn tuyệt sát của chín tu sĩ Chuẩn Hoàng rồi.Đứng lại!AdvertisementMột ông lão áo bào tím hừ lạnh, bước một bước tới nơi, bàn tay to khổng lồ giáng xuống.Dịch Thiên Hoán Địa!Diệp Thành thầm niệm pháp môn trong lòng, hoán đổi vị trí với đá ngầm cách đó ba trăm trượng, bí pháp biến đổi không gian này hắn cũng đã lĩnh ngộ rất kỹ, một trăm năm trong hố đen không gian không phải hắn không cố gắng làm một việc gì, tuy chưa được thuần thục bằng Thái Hư Cổ Long và Tử Huyên nhưng cũng coi như đã ngộ ra chan đế.Ầm!Sau một tiếng nổ lớn, đá ngầm mà Diệp Thành dịch chuyển tới bị một chưởng của ông lão áo tím phá vỡ.Chết tiệt!Ông lão áo tím tức điên, ngự thiên đuổi theo, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng khác cũng nổi cơn tam bành, ai nấy đều cầm vũ khí đuổi theo Diệp Thành.Grào!Xích Diệm Hùng Sư cũng lao nhanh tới, tốc độ còn nhanh hơn chín Đại Chuẩn Hoàng, hư thiên liên tục nổ tung, nó là kẻ tức giận nhất, bảo vệ linh nhũ Tiên Liên hơn mười năm, cuối cùng lại bị một kẻ tu sĩ loài người cướp mất, sao nó có thể không tức giận?!Đùng! Đoàng!Rừng rậm yêu thú trở nên hỗn loạn, liên tục vang lên tiếng nổ đùng đoàng.Diệp Thành điên cuồng bỏ chạy phía trước, không ngừng thi triển Thúc Địa Thành Thốn và Dịch Thiên Hoán Địa, né trách được rất nhiều lần truy sát.Phía sau là Xích Diệm Hùng Sư, nó cưỡi mây đạp gió, phun lửa, biển lửa màu đỏ bao phủ khắp trời.Sau nữa mới đến chín tu sĩ Chuẩn Hoàng, mặt mũi ai cũng tối sầm, căm hận nghiến răng ken két, bọn họ đã không còn mong muốn xa vời là cướp được linh nhũ Tiên Liên nữa, bây giờ bọn họ chỉ muốn bắt được Diệp Thành rồi đạp chết hắn.Rầm! Rầm! Đoàng!Trong rừng yêu thú, tiếng gầm phẫn nộ đan xen với tiếng nổ đùng đoàng chấn động đất trời.Bên ngoài khu rừng yêu thú, những tu sĩ chạy ra ngoài mặt mày ngơ ngác nhìn khu rừng mà không biết bên trong đang có chuyện gì xảy ra, bọn họ thầm mắng chửi không biết là tên chết dẫm nào kinh động đến Xích Diệm Hùng Sư hại bọn họ suýt chút nữa thì mất mạng, đến nhiệm vụ cũng không thể hoàn thành.Nhìn kìa, có người ra ngoài rồi!Không biết là ai hô lên kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người về hư thiên.Ở đó Diệp Thành vừa bò vừa chạy, mặc dù thân hình nhếch nhác thảm hại nhưng hắn chạy rất nhanh khiến các tu sĩ ở bên dưới đều thẫn thờ.Cảnh…cảnh giới Thiên?Các tu sĩ ở bên dưới nhất thời chưa kịp phản ứng lại, một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên lại có thể làm loạn cả khu rừng yêu thú?Grừ!

Chương 2663: Cảnh…cảnh giới Thiên?