“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2664: Vùng đất này trở nên không hề yên bình.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau tiếng gầm gừ phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hư thiên, Xích Diệm Hùng Sư sát phạt ra phun ra hoả diệm, tiếng gằn chấn động thiên địa, đôi mắt nó đỏ ngầu, nó sát phạt ra ngoài là vì truy sát Diệp Thành.Xích…Xích Diệm Hùng Sư!AdvertisementCác tu sĩ bên dưới thấy vậy thì toàn thân đều run rẩy, đó là yêu thú ở cảnh giới Hoàng, nếu đánh một một thì dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng còn kém nó xa, uy lực mạnh mẽ của nó khiến bọn họ phải run sợ.Cho tới bây giờ bọn họ mới hiểu vì sao Diệp Thành lại thảm hại như vậy, phía sau có một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng truy sát không chạy mới lạ.Có điều mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây, khi tất cả mọi người đang hít vào hơi khí lạnh thì chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng sát phạt ra ngoài, nhưng rõ ràng không phải là truy sát Xích Diệm Hùng Sư mà là truy sát Diệp Thành khiến ai nấy hồi lâu không thể ngậm miệng.“Ta…ta không nhìn nhầm chứ?”, có người kinh ngạc nhìn vào thiên tiêu, “một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng, chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng truy sát một tu sĩ ở cảnh giới Thiên?”“Đây…đây là cục diện gì?”“Tám phần là tên tiểu tử kia cướp bảo bối của Xích Diệm Hùng Sư”, có người vuốt râu, “nhìn từng khuôn mặt tối sầm của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng kia thì nhất định cũng là đi cướp bảo bối, xem ra là bị tên tiểu tử cảnh giới Thiên này vơ vét sạch nên mới gây ra cục diện này”.“Tên tiểu tử này lá gan cũng không vừa mà”, ai nấy đều tặc lưỡi.“Chẳng…chẳng trách mà hắn dám đi sâu vào trong”, lúc này người có vẻ mặt đặc sắc nhất chính là lão tu sĩ trước đó nhắc Diệp Thành, thấy thân pháp bỏ trốn của hắn như vậy thì có thừa sức bỏ xa lão ta.Gừ!Khi nghe thấy tiếng tặc lưỡi bên dưới, Xích Diệm Hùng Sư lại gằn lên phẫn nộ khiến hư thiên rung chuyển, các tu sĩ bên dưới cũng run rẩy.Phía sau, từng cặp mắt của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng đều đỏ ngầu, người nào người nấy liều mình tung đại chiêu chí mạng, Tiên Liên Linh Nhũ có hay không không quan trọng nữa, bọn họ phải bắt tay g**t ch*t Diệp Thành.Phía trước, Diệp Thành không dám lơ là cảnh giác, công phu chạy trốn không phải tầm thường.Hắn cũng muốn thông qua Tiên Luân Thiên Đạo để thoát thân nhưng nó lại hao tổn quá lớn, tước khi ám thương được giải trừ, khi chưa tới lúc bất khả kháng thì hắn sẽ không dùng tới Tiên Luân Thiên Đạo, phản phệ của nó thực sự quá đáng sợ.Cũng may hắn mang theo mặt nạ Quỷ Minh nếu không mà bị người khác nhận ra thì lại là gặp cảnh phong ba không đáng có.Vùng đất này trở nên không hề yên bình.Thông tin ở đây giống như được chắp thêm đôi cánh lan truyền khắp tứ phương, đến cả những tu sĩ ở U Đô cũng phải nhướng mày.Một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy khiến quá nhiều người không thể nào tin nổi, có rất nhiều người vươn vai bước ra khỏi U Đô, có nhóm ba người có nhóm năm người chạy ra trông rất náo nhiệt.Tên tiểu tử thú vị!Trên Cửu Thiên Tiên Các của U Đô, một nữ tử với dung nhan tuyệt thế khẽ cười nhìn vào màn nước trước mặt, bên trong màn nước đó hiện lên cảnh tượng Diệp Thành đang bị truy sát.Nữ tử này không hề đơn giản, đây chính là lão tổ của gia tộc Chu Tước, cũng chính là tu sĩ Chuẩn Thánh duy nhất ở Chu Tước Tinh: Nhược Thiên Chu Tước.Nhưng nói về Nhược Thiên thì bà ta lại mang họ kép, năm xưa Hiên Viên Đại Đế ban tặng họ cho lão tổ gia tộc Chu Tước, dù gia tộc Chu Tước tàn suy nhưng vẫn tiếp tục sử dụng họ này, cũng chính bởi họ này nên mới khiến các Cổ Tinh xung quanh thậm chí là các đại tinh vực của Chư Thiên Vạn Vực nể mặt phần nào.
Sau tiếng gầm gừ phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hư thiên, Xích Diệm Hùng Sư sát phạt ra phun ra hoả diệm, tiếng gằn chấn động thiên địa, đôi mắt nó đỏ ngầu, nó sát phạt ra ngoài là vì truy sát Diệp Thành.
Xích…Xích Diệm Hùng Sư!
Advertisement
Các tu sĩ bên dưới thấy vậy thì toàn thân đều run rẩy, đó là yêu thú ở cảnh giới Hoàng, nếu đánh một một thì dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng còn kém nó xa, uy lực mạnh mẽ của nó khiến bọn họ phải run sợ.
Cho tới bây giờ bọn họ mới hiểu vì sao Diệp Thành lại thảm hại như vậy, phía sau có một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng truy sát không chạy mới lạ.
Có điều mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây, khi tất cả mọi người đang hít vào hơi khí lạnh thì chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng sát phạt ra ngoài, nhưng rõ ràng không phải là truy sát Xích Diệm Hùng Sư mà là truy sát Diệp Thành khiến ai nấy hồi lâu không thể ngậm miệng.
“Ta…ta không nhìn nhầm chứ?”, có người kinh ngạc nhìn vào thiên tiêu, “một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng, chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng truy sát một tu sĩ ở cảnh giới Thiên?”
“Đây…đây là cục diện gì?”
“Tám phần là tên tiểu tử kia cướp bảo bối của Xích Diệm Hùng Sư”, có người vuốt râu, “nhìn từng khuôn mặt tối sầm của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng kia thì nhất định cũng là đi cướp bảo bối, xem ra là bị tên tiểu tử cảnh giới Thiên này vơ vét sạch nên mới gây ra cục diện này”.
“Tên tiểu tử này lá gan cũng không vừa mà”, ai nấy đều tặc lưỡi.
“Chẳng…chẳng trách mà hắn dám đi sâu vào trong”, lúc này người có vẻ mặt đặc sắc nhất chính là lão tu sĩ trước đó nhắc Diệp Thành, thấy thân pháp bỏ trốn của hắn như vậy thì có thừa sức bỏ xa lão ta.
Gừ!
Khi nghe thấy tiếng tặc lưỡi bên dưới, Xích Diệm Hùng Sư lại gằn lên phẫn nộ khiến hư thiên rung chuyển, các tu sĩ bên dưới cũng run rẩy.
Phía sau, từng cặp mắt của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng đều đỏ ngầu, người nào người nấy liều mình tung đại chiêu chí mạng, Tiên Liên Linh Nhũ có hay không không quan trọng nữa, bọn họ phải bắt tay g**t ch*t Diệp Thành.
Phía trước, Diệp Thành không dám lơ là cảnh giác, công phu chạy trốn không phải tầm thường.
Hắn cũng muốn thông qua Tiên Luân Thiên Đạo để thoát thân nhưng nó lại hao tổn quá lớn, tước khi ám thương được giải trừ, khi chưa tới lúc bất khả kháng thì hắn sẽ không dùng tới Tiên Luân Thiên Đạo, phản phệ của nó thực sự quá đáng sợ.
Cũng may hắn mang theo mặt nạ Quỷ Minh nếu không mà bị người khác nhận ra thì lại là gặp cảnh phong ba không đáng có.
Vùng đất này trở nên không hề yên bình.
Thông tin ở đây giống như được chắp thêm đôi cánh lan truyền khắp tứ phương, đến cả những tu sĩ ở U Đô cũng phải nhướng mày.
Một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy khiến quá nhiều người không thể nào tin nổi, có rất nhiều người vươn vai bước ra khỏi U Đô, có nhóm ba người có nhóm năm người chạy ra trông rất náo nhiệt.
Tên tiểu tử thú vị!
Trên Cửu Thiên Tiên Các của U Đô, một nữ tử với dung nhan tuyệt thế khẽ cười nhìn vào màn nước trước mặt, bên trong màn nước đó hiện lên cảnh tượng Diệp Thành đang bị truy sát.
Nữ tử này không hề đơn giản, đây chính là lão tổ của gia tộc Chu Tước, cũng chính là tu sĩ Chuẩn Thánh duy nhất ở Chu Tước Tinh: Nhược Thiên Chu Tước.
Nhưng nói về Nhược Thiên thì bà ta lại mang họ kép, năm xưa Hiên Viên Đại Đế ban tặng họ cho lão tổ gia tộc Chu Tước, dù gia tộc Chu Tước tàn suy nhưng vẫn tiếp tục sử dụng họ này, cũng chính bởi họ này nên mới khiến các Cổ Tinh xung quanh thậm chí là các đại tinh vực của Chư Thiên Vạn Vực nể mặt phần nào.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau tiếng gầm gừ phá vỡ bầu không khí im lặng giữa hư thiên, Xích Diệm Hùng Sư sát phạt ra phun ra hoả diệm, tiếng gằn chấn động thiên địa, đôi mắt nó đỏ ngầu, nó sát phạt ra ngoài là vì truy sát Diệp Thành.Xích…Xích Diệm Hùng Sư!AdvertisementCác tu sĩ bên dưới thấy vậy thì toàn thân đều run rẩy, đó là yêu thú ở cảnh giới Hoàng, nếu đánh một một thì dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng còn kém nó xa, uy lực mạnh mẽ của nó khiến bọn họ phải run sợ.Cho tới bây giờ bọn họ mới hiểu vì sao Diệp Thành lại thảm hại như vậy, phía sau có một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng truy sát không chạy mới lạ.Có điều mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây, khi tất cả mọi người đang hít vào hơi khí lạnh thì chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng sát phạt ra ngoài, nhưng rõ ràng không phải là truy sát Xích Diệm Hùng Sư mà là truy sát Diệp Thành khiến ai nấy hồi lâu không thể ngậm miệng.“Ta…ta không nhìn nhầm chứ?”, có người kinh ngạc nhìn vào thiên tiêu, “một con yêu thú ở cảnh giới Hoàng, chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng truy sát một tu sĩ ở cảnh giới Thiên?”“Đây…đây là cục diện gì?”“Tám phần là tên tiểu tử kia cướp bảo bối của Xích Diệm Hùng Sư”, có người vuốt râu, “nhìn từng khuôn mặt tối sầm của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng kia thì nhất định cũng là đi cướp bảo bối, xem ra là bị tên tiểu tử cảnh giới Thiên này vơ vét sạch nên mới gây ra cục diện này”.“Tên tiểu tử này lá gan cũng không vừa mà”, ai nấy đều tặc lưỡi.“Chẳng…chẳng trách mà hắn dám đi sâu vào trong”, lúc này người có vẻ mặt đặc sắc nhất chính là lão tu sĩ trước đó nhắc Diệp Thành, thấy thân pháp bỏ trốn của hắn như vậy thì có thừa sức bỏ xa lão ta.Gừ!Khi nghe thấy tiếng tặc lưỡi bên dưới, Xích Diệm Hùng Sư lại gằn lên phẫn nộ khiến hư thiên rung chuyển, các tu sĩ bên dưới cũng run rẩy.Phía sau, từng cặp mắt của chín tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng đều đỏ ngầu, người nào người nấy liều mình tung đại chiêu chí mạng, Tiên Liên Linh Nhũ có hay không không quan trọng nữa, bọn họ phải bắt tay g**t ch*t Diệp Thành.Phía trước, Diệp Thành không dám lơ là cảnh giác, công phu chạy trốn không phải tầm thường.Hắn cũng muốn thông qua Tiên Luân Thiên Đạo để thoát thân nhưng nó lại hao tổn quá lớn, tước khi ám thương được giải trừ, khi chưa tới lúc bất khả kháng thì hắn sẽ không dùng tới Tiên Luân Thiên Đạo, phản phệ của nó thực sự quá đáng sợ.Cũng may hắn mang theo mặt nạ Quỷ Minh nếu không mà bị người khác nhận ra thì lại là gặp cảnh phong ba không đáng có.Vùng đất này trở nên không hề yên bình.Thông tin ở đây giống như được chắp thêm đôi cánh lan truyền khắp tứ phương, đến cả những tu sĩ ở U Đô cũng phải nhướng mày.Một tên tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy khiến quá nhiều người không thể nào tin nổi, có rất nhiều người vươn vai bước ra khỏi U Đô, có nhóm ba người có nhóm năm người chạy ra trông rất náo nhiệt.Tên tiểu tử thú vị!Trên Cửu Thiên Tiên Các của U Đô, một nữ tử với dung nhan tuyệt thế khẽ cười nhìn vào màn nước trước mặt, bên trong màn nước đó hiện lên cảnh tượng Diệp Thành đang bị truy sát.Nữ tử này không hề đơn giản, đây chính là lão tổ của gia tộc Chu Tước, cũng chính là tu sĩ Chuẩn Thánh duy nhất ở Chu Tước Tinh: Nhược Thiên Chu Tước.Nhưng nói về Nhược Thiên thì bà ta lại mang họ kép, năm xưa Hiên Viên Đại Đế ban tặng họ cho lão tổ gia tộc Chu Tước, dù gia tộc Chu Tước tàn suy nhưng vẫn tiếp tục sử dụng họ này, cũng chính bởi họ này nên mới khiến các Cổ Tinh xung quanh thậm chí là các đại tinh vực của Chư Thiên Vạn Vực nể mặt phần nào.