Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2680: Lại thành kẻ nghèo kiết xác rồi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành rất nghi ngờ rằng căn nhà này không phải chỉ có tám người ở, lẽ ra phải là chín người mới đúng, mà người thứ chín đó đã bị Xích Diệm Hùng Sư g**t ch*t nên mới còn lại tám người bọn họ.Điều khiến Diệp Thành thở phào là tám người này không nhận ra hắn.Nhưng điều khiến hắn đau đầu là quanh hắn toàn hàng xóm gì thế này! Bên trái là lão già thô bỉ không đứng đắn, bên phải là nữ tử quyến rũ tu luyện thuật mê hoặc, phía sau là tám tu sĩ Chuẩn Hoàng có khuynh hướng bạo lực.AdvertisementSao hắn lại thấy không an toàn thế nhỉ?Buổi tối phải khoá cửa cẩn thận mới được, Diệp Thành thầm nghĩ, hơn nữa còn phải đề cao cảnh giác.Ồn ào!Tám tu sĩ Chuẩn Hoàng lạnh lùng nhìn phía Diệp Thành, sắc mặt đều rất khó coi.Tám người bị Xích Diệm Hùng Sư đánh cho tơi tả, ai nấy đều rất thảm hại, đang trốn trong nhà yên tĩnh dưỡng thương thì bị đám Diệp Thành quấy rầy, lại thêm bị lừa nên trong lòng cũng tức, bọn họ đang bực vì không có chỗ trút đây.Mấy người nói chuyện đi!Diệp Thành ho khan, lấy lệnh bài tài sản ra, phất tay một cái, cánh cổng đá rung lên rồi mở ra, hắn nhấc chân đi vào.Sau khi hắn đi, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng lần lượt quay về, trước khi đi còn không quên lườm nữ tử quyến rũ và lão già giảo hoạt.Không cần để ý bọn họ đâu!Phạm Thống cười hì hì, xoa xoa tay nhìn nữ tử kia.Cút!Nữ tử quyến rũ mắng rồi quay người đi về.Wow! Thật cuốn hút!Phạm Thống mãn nguyện ngửi mùi hương còn vương lại trong không khí, vẻ mặt không thể giảo hoạt hơn được nữa.Trong tấm bia đá, Diệp Thành bỏ hành lý xuống, quan sát căn nhà mình bỏ ra hơn một trăm nghìn nguyên thạch để mua.Không gian của căn nhà đúng là chỉ có mười trượng, không hơn không kém, trồng vài loài hoa cỏ không quý giá mang tính tượng trưng, ngoài ra chỉ có một chiếc bàn đá và hai ghế đá.Đúng là lỗ vốn!Diệp Thành cười khẩy, trong lòng cảm thấy kỳ quái.Không hiểu sao trong đầu hắn lại hiện lên một hình ảnh kỳ lạ, bên đó cũng là nơi tối tăm, gió thổi mịt mù, từng tấm bia đá giống như bia mộ, từng người từng người đi ra từ bên trong trông rất ám ảnh, quỷ dị.Nhưng nghĩ một lúc hắn cũng bình thường lại.Đây là U Đô, linh lực dồi dào, quan trọng nhất là an toàn nên không cần phải sợ hãi như ở ngoài.So với hắn, Tiểu Ưng vui vẻ hơn nhiều, hoá thân thành chim sẻ nhỏ ở trong không gian mười trượng thì mới chứa đủ, cũng may nó hoá thành chim sẻ nhỏ chứ nếu biến trở lại hình dáng ban đầu thì nơi này không thể chứa được thân hình khổng lồ ấy.

Diệp Thành rất nghi ngờ rằng căn nhà này không phải chỉ có tám người ở, lẽ ra phải là chín người mới đúng, mà người thứ chín đó đã bị Xích Diệm Hùng Sư g**t ch*t nên mới còn lại tám người bọn họ.

Điều khiến Diệp Thành thở phào là tám người này không nhận ra hắn.

Nhưng điều khiến hắn đau đầu là quanh hắn toàn hàng xóm gì thế này! Bên trái là lão già thô bỉ không đứng đắn, bên phải là nữ tử quyến rũ tu luyện thuật mê hoặc, phía sau là tám tu sĩ Chuẩn Hoàng có khuynh hướng bạo lực.

Advertisement

Sao hắn lại thấy không an toàn thế nhỉ?

Buổi tối phải khoá cửa cẩn thận mới được, Diệp Thành thầm nghĩ, hơn nữa còn phải đề cao cảnh giác.

Ồn ào!

Tám tu sĩ Chuẩn Hoàng lạnh lùng nhìn phía Diệp Thành, sắc mặt đều rất khó coi.

Tám người bị Xích Diệm Hùng Sư đánh cho tơi tả, ai nấy đều rất thảm hại, đang trốn trong nhà yên tĩnh dưỡng thương thì bị đám Diệp Thành quấy rầy, lại thêm bị lừa nên trong lòng cũng tức, bọn họ đang bực vì không có chỗ trút đây.

Mấy người nói chuyện đi!

Diệp Thành ho khan, lấy lệnh bài tài sản ra, phất tay một cái, cánh cổng đá rung lên rồi mở ra, hắn nhấc chân đi vào.

Sau khi hắn đi, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng lần lượt quay về, trước khi đi còn không quên lườm nữ tử quyến rũ và lão già giảo hoạt.

Không cần để ý bọn họ đâu!

Phạm Thống cười hì hì, xoa xoa tay nhìn nữ tử kia.

Cút!

Nữ tử quyến rũ mắng rồi quay người đi về.

Wow! Thật cuốn hút!

Phạm Thống mãn nguyện ngửi mùi hương còn vương lại trong không khí, vẻ mặt không thể giảo hoạt hơn được nữa.

Trong tấm bia đá, Diệp Thành bỏ hành lý xuống, quan sát căn nhà mình bỏ ra hơn một trăm nghìn nguyên thạch để mua.

Không gian của căn nhà đúng là chỉ có mười trượng, không hơn không kém, trồng vài loài hoa cỏ không quý giá mang tính tượng trưng, ngoài ra chỉ có một chiếc bàn đá và hai ghế đá.

Đúng là lỗ vốn!

Diệp Thành cười khẩy, trong lòng cảm thấy kỳ quái.

Không hiểu sao trong đầu hắn lại hiện lên một hình ảnh kỳ lạ, bên đó cũng là nơi tối tăm, gió thổi mịt mù, từng tấm bia đá giống như bia mộ, từng người từng người đi ra từ bên trong trông rất ám ảnh, quỷ dị.

Nhưng nghĩ một lúc hắn cũng bình thường lại.

Đây là U Đô, linh lực dồi dào, quan trọng nhất là an toàn nên không cần phải sợ hãi như ở ngoài.

So với hắn, Tiểu Ưng vui vẻ hơn nhiều, hoá thân thành chim sẻ nhỏ ở trong không gian mười trượng thì mới chứa đủ, cũng may nó hoá thành chim sẻ nhỏ chứ nếu biến trở lại hình dáng ban đầu thì nơi này không thể chứa được thân hình khổng lồ ấy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành rất nghi ngờ rằng căn nhà này không phải chỉ có tám người ở, lẽ ra phải là chín người mới đúng, mà người thứ chín đó đã bị Xích Diệm Hùng Sư g**t ch*t nên mới còn lại tám người bọn họ.Điều khiến Diệp Thành thở phào là tám người này không nhận ra hắn.Nhưng điều khiến hắn đau đầu là quanh hắn toàn hàng xóm gì thế này! Bên trái là lão già thô bỉ không đứng đắn, bên phải là nữ tử quyến rũ tu luyện thuật mê hoặc, phía sau là tám tu sĩ Chuẩn Hoàng có khuynh hướng bạo lực.AdvertisementSao hắn lại thấy không an toàn thế nhỉ?Buổi tối phải khoá cửa cẩn thận mới được, Diệp Thành thầm nghĩ, hơn nữa còn phải đề cao cảnh giác.Ồn ào!Tám tu sĩ Chuẩn Hoàng lạnh lùng nhìn phía Diệp Thành, sắc mặt đều rất khó coi.Tám người bị Xích Diệm Hùng Sư đánh cho tơi tả, ai nấy đều rất thảm hại, đang trốn trong nhà yên tĩnh dưỡng thương thì bị đám Diệp Thành quấy rầy, lại thêm bị lừa nên trong lòng cũng tức, bọn họ đang bực vì không có chỗ trút đây.Mấy người nói chuyện đi!Diệp Thành ho khan, lấy lệnh bài tài sản ra, phất tay một cái, cánh cổng đá rung lên rồi mở ra, hắn nhấc chân đi vào.Sau khi hắn đi, tám tu sĩ Chuẩn Hoàng cũng lần lượt quay về, trước khi đi còn không quên lườm nữ tử quyến rũ và lão già giảo hoạt.Không cần để ý bọn họ đâu!Phạm Thống cười hì hì, xoa xoa tay nhìn nữ tử kia.Cút!Nữ tử quyến rũ mắng rồi quay người đi về.Wow! Thật cuốn hút!Phạm Thống mãn nguyện ngửi mùi hương còn vương lại trong không khí, vẻ mặt không thể giảo hoạt hơn được nữa.Trong tấm bia đá, Diệp Thành bỏ hành lý xuống, quan sát căn nhà mình bỏ ra hơn một trăm nghìn nguyên thạch để mua.Không gian của căn nhà đúng là chỉ có mười trượng, không hơn không kém, trồng vài loài hoa cỏ không quý giá mang tính tượng trưng, ngoài ra chỉ có một chiếc bàn đá và hai ghế đá.Đúng là lỗ vốn!Diệp Thành cười khẩy, trong lòng cảm thấy kỳ quái.Không hiểu sao trong đầu hắn lại hiện lên một hình ảnh kỳ lạ, bên đó cũng là nơi tối tăm, gió thổi mịt mù, từng tấm bia đá giống như bia mộ, từng người từng người đi ra từ bên trong trông rất ám ảnh, quỷ dị.Nhưng nghĩ một lúc hắn cũng bình thường lại.Đây là U Đô, linh lực dồi dào, quan trọng nhất là an toàn nên không cần phải sợ hãi như ở ngoài.So với hắn, Tiểu Ưng vui vẻ hơn nhiều, hoá thân thành chim sẻ nhỏ ở trong không gian mười trượng thì mới chứa đủ, cũng may nó hoá thành chim sẻ nhỏ chứ nếu biến trở lại hình dáng ban đầu thì nơi này không thể chứa được thân hình khổng lồ ấy.

Chương 2680: Lại thành kẻ nghèo kiết xác rồi!