“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2681: “Sao, tỷ tỷ không đẹp à?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi nghỉ ngơi một chút, Diệp Thành bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận.Hắn không thông thạo trận pháp lắm, ít nhất là không thông thạo bằng Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, nhưng trận pháp cấp thấp như Tụ Linh Trận thì hắn vẫn biết, linh lực ở U Đô cực kỳ dồi dào, là một nơi tốt để tu luyện.Sau nửa canh giờ, Tụ Linh Trận xoay chuyển, tập hợp linh lực từ mọi hướng rồi hình thành một vòng xoáy cực lớn.AdvertisementTốt lắm!Diệp Thành nhìn thấy vòng xoáy linh lực này thì rất mừng.Linh lực của Chư Thiên Vạn Vực tinh khiết hơn Đại Sở nhiều, căn bản không cần luyện hoá, quan trọng nhất là bên trong chứa đựng một chút bản nguyên của đất trời, đây là thứ mà Đại Sở không có.“Tiểu tử, có đó không?”, cánh cổng đá rung lên, là nữ tử thích dụ dỗ hàng xóm của Diệp Thành, giọng nói vẫn quyến rũ như vậy, nghe xong chỉ thấy toàn thân tê dại, nhất là tiếng gọi ‘tiểu tử’ kia khiến Diệp Thành cảm thấy rất lạ.“Có thì đáp lại một tiếng đi mà!”, không thấy tiếng đáp lại, nữ tử đó chu miệng.“Có việc gì?”, Diệp Thành nhẹ giọng hỏi.“Tìm ngươi thì đương nhiên là có việc rồi”.“Đang tu luyện, không có thời gian”, Diệp Thành vẫn cất giọng đều đều, từ đêm tới Chu Tước Tinh hắn đã nhìn thấy nữ tử này, cũng biết bản tướng của cô ta chỉ là một con hồ ly.Có thể nhìn ra bản tướng của cô ta, đương nhiên Diệp Thành cũng nhìn ra được công pháp thần thông mà cô ta tu luyện, ngoài mặt thì là thuật mị hoặc, thực chất lại là bí thuật thái dương, nói thẳng ra là g*** h*p cùng nam tu sĩ, trong lúc g*** h*p thì hút khí dương cương của phái nam là thứ dẫn cho mình tu luyện.Không phải Diệp Thành chưa từng thấy loại bí thuật này ở Đại Sở, người quanh năm hấp thu dương khí, khí huyết sẽ dần cạn kiệt, hậu quả khó mà tưởng tượng, nhẹ thì tu vi không thể thăng tiến, nặng thì tiêu cốt, tan thành mây khói.Nữ từ này không mời mà đến, không cần nghĩ cũng biết chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, khả năng là đã nhìn ra khí huyết dồi dào của hắn.Mặc dù Diệp Thành đã che giấu huyết mạch Thánh thể nhưng chắc chắn cô ta đã ngửi ra gì đó nếu không tại sao không tìm Phạm Thống, tu vi đạo hạnh của Phạm Thống cao hơn hắn rất nhiều. Đừng nói là do dung mạo, đùa trẻ con à?!“Ngươi nhẫn tâm để người ta đứng ngoài sao?”, nữ tử ngoài cửa lại lên tiếng, đôi mắt đẹp như nước mang theo vẻ quyến rũ và tủi thân, nói xong còn v**t v* đôi chân để lộ ra ngoài, làn da trắng nõn mềm mại, tư thế mê hoặc phô bày khiến người nào lòng không kiên định là sẽ không đỡ được.Cánh cửa đá mở ra, Diệp Thành cất bước ra ngoài, nhưng không phải mở cửa cho cô ta mà là hắn định ra ngoài để tìm người đầu thai chuyển thế.“Ta biết ngươi vẫn xót người ta mà”, thấy Diệp Thành đi ra, nữ tử thích dụ dỗ ghé sát tới, khẽ nâng cằm hắn lên, nở nụ cười mê hoặc, cô ta khẽ cắn đôi môi đỏ, nghê thường ngọc giản trượt xuống, từng tấc da thịt đều phát ánh lên ánh sáng mê người khiến nam nhân không thể cưỡng lại.“Đại Chuẩn Hoàng mà lại quyến rũ hậu bối thì không hay đâu!”, Diệp Thành khẽ đẩy ngón tay cô ta ra.“Sao, tỷ tỷ không đẹp à?”“Đẹp, rất đẹp, nhưng ta thích nữ tử không có đuôi hơn”.“Linh tinh, đuôi của ta quyến rũ thế cơ mà”, nữ tử đó nói xong còn cầm đuôi mình lên nhẹ nhàng v**t v*, đúng là càng nhìn càng đẹp, càng nhìn càng thích.“Ừm, rất quyến rũ”, Diệp Thành để lại câu này rồi quay đầu bỏ đi.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, Diệp Thành bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận.
Hắn không thông thạo trận pháp lắm, ít nhất là không thông thạo bằng Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, nhưng trận pháp cấp thấp như Tụ Linh Trận thì hắn vẫn biết, linh lực ở U Đô cực kỳ dồi dào, là một nơi tốt để tu luyện.
Sau nửa canh giờ, Tụ Linh Trận xoay chuyển, tập hợp linh lực từ mọi hướng rồi hình thành một vòng xoáy cực lớn.
Advertisement
Tốt lắm!
Diệp Thành nhìn thấy vòng xoáy linh lực này thì rất mừng.
Linh lực của Chư Thiên Vạn Vực tinh khiết hơn Đại Sở nhiều, căn bản không cần luyện hoá, quan trọng nhất là bên trong chứa đựng một chút bản nguyên của đất trời, đây là thứ mà Đại Sở không có.
“Tiểu tử, có đó không?”, cánh cổng đá rung lên, là nữ tử thích dụ dỗ hàng xóm của Diệp Thành, giọng nói vẫn quyến rũ như vậy, nghe xong chỉ thấy toàn thân tê dại, nhất là tiếng gọi ‘tiểu tử’ kia khiến Diệp Thành cảm thấy rất lạ.
“Có thì đáp lại một tiếng đi mà!”, không thấy tiếng đáp lại, nữ tử đó chu miệng.
“Có việc gì?”, Diệp Thành nhẹ giọng hỏi.
“Tìm ngươi thì đương nhiên là có việc rồi”.
“Đang tu luyện, không có thời gian”, Diệp Thành vẫn cất giọng đều đều, từ đêm tới Chu Tước Tinh hắn đã nhìn thấy nữ tử này, cũng biết bản tướng của cô ta chỉ là một con hồ ly.
Có thể nhìn ra bản tướng của cô ta, đương nhiên Diệp Thành cũng nhìn ra được công pháp thần thông mà cô ta tu luyện, ngoài mặt thì là thuật mị hoặc, thực chất lại là bí thuật thái dương, nói thẳng ra là g*** h*p cùng nam tu sĩ, trong lúc g*** h*p thì hút khí dương cương của phái nam là thứ dẫn cho mình tu luyện.
Không phải Diệp Thành chưa từng thấy loại bí thuật này ở Đại Sở, người quanh năm hấp thu dương khí, khí huyết sẽ dần cạn kiệt, hậu quả khó mà tưởng tượng, nhẹ thì tu vi không thể thăng tiến, nặng thì tiêu cốt, tan thành mây khói.
Nữ từ này không mời mà đến, không cần nghĩ cũng biết chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, khả năng là đã nhìn ra khí huyết dồi dào của hắn.
Mặc dù Diệp Thành đã che giấu huyết mạch Thánh thể nhưng chắc chắn cô ta đã ngửi ra gì đó nếu không tại sao không tìm Phạm Thống, tu vi đạo hạnh của Phạm Thống cao hơn hắn rất nhiều. Đừng nói là do dung mạo, đùa trẻ con à?!
“Ngươi nhẫn tâm để người ta đứng ngoài sao?”, nữ tử ngoài cửa lại lên tiếng, đôi mắt đẹp như nước mang theo vẻ quyến rũ và tủi thân, nói xong còn v**t v* đôi chân để lộ ra ngoài, làn da trắng nõn mềm mại, tư thế mê hoặc phô bày khiến người nào lòng không kiên định là sẽ không đỡ được.
Cánh cửa đá mở ra, Diệp Thành cất bước ra ngoài, nhưng không phải mở cửa cho cô ta mà là hắn định ra ngoài để tìm người đầu thai chuyển thế.
“Ta biết ngươi vẫn xót người ta mà”, thấy Diệp Thành đi ra, nữ tử thích dụ dỗ ghé sát tới, khẽ nâng cằm hắn lên, nở nụ cười mê hoặc, cô ta khẽ cắn đôi môi đỏ, nghê thường ngọc giản trượt xuống, từng tấc da thịt đều phát ánh lên ánh sáng mê người khiến nam nhân không thể cưỡng lại.
“Đại Chuẩn Hoàng mà lại quyến rũ hậu bối thì không hay đâu!”, Diệp Thành khẽ đẩy ngón tay cô ta ra.
“Sao, tỷ tỷ không đẹp à?”
“Đẹp, rất đẹp, nhưng ta thích nữ tử không có đuôi hơn”.
“Linh tinh, đuôi của ta quyến rũ thế cơ mà”, nữ tử đó nói xong còn cầm đuôi mình lên nhẹ nhàng v**t v*, đúng là càng nhìn càng đẹp, càng nhìn càng thích.
“Ừm, rất quyến rũ”, Diệp Thành để lại câu này rồi quay đầu bỏ đi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi nghỉ ngơi một chút, Diệp Thành bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận.Hắn không thông thạo trận pháp lắm, ít nhất là không thông thạo bằng Cổ Tam Thông và Vô Nhai Đạo Nhân, nhưng trận pháp cấp thấp như Tụ Linh Trận thì hắn vẫn biết, linh lực ở U Đô cực kỳ dồi dào, là một nơi tốt để tu luyện.Sau nửa canh giờ, Tụ Linh Trận xoay chuyển, tập hợp linh lực từ mọi hướng rồi hình thành một vòng xoáy cực lớn.AdvertisementTốt lắm!Diệp Thành nhìn thấy vòng xoáy linh lực này thì rất mừng.Linh lực của Chư Thiên Vạn Vực tinh khiết hơn Đại Sở nhiều, căn bản không cần luyện hoá, quan trọng nhất là bên trong chứa đựng một chút bản nguyên của đất trời, đây là thứ mà Đại Sở không có.“Tiểu tử, có đó không?”, cánh cổng đá rung lên, là nữ tử thích dụ dỗ hàng xóm của Diệp Thành, giọng nói vẫn quyến rũ như vậy, nghe xong chỉ thấy toàn thân tê dại, nhất là tiếng gọi ‘tiểu tử’ kia khiến Diệp Thành cảm thấy rất lạ.“Có thì đáp lại một tiếng đi mà!”, không thấy tiếng đáp lại, nữ tử đó chu miệng.“Có việc gì?”, Diệp Thành nhẹ giọng hỏi.“Tìm ngươi thì đương nhiên là có việc rồi”.“Đang tu luyện, không có thời gian”, Diệp Thành vẫn cất giọng đều đều, từ đêm tới Chu Tước Tinh hắn đã nhìn thấy nữ tử này, cũng biết bản tướng của cô ta chỉ là một con hồ ly.Có thể nhìn ra bản tướng của cô ta, đương nhiên Diệp Thành cũng nhìn ra được công pháp thần thông mà cô ta tu luyện, ngoài mặt thì là thuật mị hoặc, thực chất lại là bí thuật thái dương, nói thẳng ra là g*** h*p cùng nam tu sĩ, trong lúc g*** h*p thì hút khí dương cương của phái nam là thứ dẫn cho mình tu luyện.Không phải Diệp Thành chưa từng thấy loại bí thuật này ở Đại Sở, người quanh năm hấp thu dương khí, khí huyết sẽ dần cạn kiệt, hậu quả khó mà tưởng tượng, nhẹ thì tu vi không thể thăng tiến, nặng thì tiêu cốt, tan thành mây khói.Nữ từ này không mời mà đến, không cần nghĩ cũng biết chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, khả năng là đã nhìn ra khí huyết dồi dào của hắn.Mặc dù Diệp Thành đã che giấu huyết mạch Thánh thể nhưng chắc chắn cô ta đã ngửi ra gì đó nếu không tại sao không tìm Phạm Thống, tu vi đạo hạnh của Phạm Thống cao hơn hắn rất nhiều. Đừng nói là do dung mạo, đùa trẻ con à?!“Ngươi nhẫn tâm để người ta đứng ngoài sao?”, nữ tử ngoài cửa lại lên tiếng, đôi mắt đẹp như nước mang theo vẻ quyến rũ và tủi thân, nói xong còn v**t v* đôi chân để lộ ra ngoài, làn da trắng nõn mềm mại, tư thế mê hoặc phô bày khiến người nào lòng không kiên định là sẽ không đỡ được.Cánh cửa đá mở ra, Diệp Thành cất bước ra ngoài, nhưng không phải mở cửa cho cô ta mà là hắn định ra ngoài để tìm người đầu thai chuyển thế.“Ta biết ngươi vẫn xót người ta mà”, thấy Diệp Thành đi ra, nữ tử thích dụ dỗ ghé sát tới, khẽ nâng cằm hắn lên, nở nụ cười mê hoặc, cô ta khẽ cắn đôi môi đỏ, nghê thường ngọc giản trượt xuống, từng tấc da thịt đều phát ánh lên ánh sáng mê người khiến nam nhân không thể cưỡng lại.“Đại Chuẩn Hoàng mà lại quyến rũ hậu bối thì không hay đâu!”, Diệp Thành khẽ đẩy ngón tay cô ta ra.“Sao, tỷ tỷ không đẹp à?”“Đẹp, rất đẹp, nhưng ta thích nữ tử không có đuôi hơn”.“Linh tinh, đuôi của ta quyến rũ thế cơ mà”, nữ tử đó nói xong còn cầm đuôi mình lên nhẹ nhàng v**t v*, đúng là càng nhìn càng đẹp, càng nhìn càng thích.“Ừm, rất quyến rũ”, Diệp Thành để lại câu này rồi quay đầu bỏ đi.