“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2702: “Đương nhiên ta biết hắn không đơn giản”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói thật thì không hoan nghênh lắm”, ông ta vuốt râu đáp.“Làm ăn mà còn có đạo lý đuổi khách hả?”, giọng Diệp Thành th* t*c, rất tương xứng với diện mạo vạm vỡ, oai phong của hắn, trên mặt hắn lộ vẻ hung ác, thật sự giống cường đạo đao dính đầy máu, diễn vô cùng chân thực.Advertisement“Gia chủ nhà ta nói rồi, cứ thấy ngươi trong sòng bạc là… ném ra ngoài”.“Ức h**p người quá đáng, ông có biết ta là ai không? Ta…”“Đương nhiên lão phu biết ngươi là ai”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị ông lão áo tím ngắt lời, ông ta phất tay áo, diện mạo cao lớn vạm vỡ của Diệp Thành lập tức về lại như cũ.“Ta…”, Diệp Thành tức thở không ra hơi, suýt thì sặc. Điều này thật sự khiến hắn rất bất ngờ, hoá ra ông lão áo tím đã nhận ra hắn từ lâu mà hắn còn ở đó thận trọng diễn kịch, bây giờ xem ra, từ đầu đến cuối hắn chỉ như một thằng hề.“Mới sáng sớm tiểu hữu đã tới góp vui, đúng là rất có lòng. Lão phu cũng nên bày tỏ một chút mới phải”, thấy vẻ mặt Diệp Thành thay đổi liên tục, ông lão áo tím giơ tay, vung một cái tát thật mạnh vào khuôn mặt còn đang ngơ ngác của hắn.Chát!Sau tiếng tát giòn giã vang dội, giây trước Diệp Thành vẫn còn ở trong sòng bạc, giây sau đã bay ra ngoài.Woa!Nhìn Diệp Thành bay ra ngoài, cả sòng bạc đứng hình một giây nhưng cũng chỉ một giây đó thôi, so với tư thế Diệp Thành bay ra ngoài, bọn họ càng quan tâm đến con số trên xúc xắc hơn.Oa!Bên ngoài sòng bạc, Diệp Thành đã bò dậy, hai chân mềm nhũn, đầu óc ong ong, hai mắt nổ đom đóm.Ha ha ha!Trong gian phòng trên tầng ba của sòng bạc nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh nhìn Diệp Thành bị ném ra đường mà không khỏi bật cười nghiêng ngả, tối qua Diệp Thành cũng bị ném ra ngoài như thế này, tư thế rất khôi hài.“Thánh Nữ, người này không hề đơn giản”, ông lão áo tím bước vào, vuốt râu trầm ngâm lên tiếng: “Không nói đâu xa, chỉ riêng thần thông dịch dung của hắn thôi đã rất thần bí, nếu không nhờ gương thần báo trước thì với nhãn lực của ta cũng rất khó nhìn ra sơ hở”.“Đương nhiên ta biết hắn không đơn giản”, Mục Uyển Thanh dời mắt, lấy bầu rượu từ trong túi đựng đồ ra.“Ta nghĩ người thế này nên kết bạn thì tốt hơn, cũng không thể treo gương Thần Cơ trước cửa sòng bạc mãi được mà”.“Một thời gian nữa rồi tính”, Mục Uyển Thanh nhấp một ngụm rượu: “Lai lịch của hắn quá bí ẩn, chưa biết chừng lại là người của Khô Nhạc hay mấy hoàng huynh của Huyền Vũ phái tới. Ảnh vệ của nhà họ Mục đang điều tra rồi, chưa xác định được thân phận của hắn, ta không thể đưa hắn về dưới trướng”.“Thì ra là vậy”, ông lão áo tím chợt hiểu ra, vỗ trán rồi bảo: “Thánh nữ suy nghĩ thật chu toàn”.“Thời kỳ đặc biệt phải cực kỳ thận trọng”, Mục Uyển Thanh hít sâu một hơi: “Nếu hắn thật sự trong sạch thì ta sẽ đích thân tới xin lỗi hắn, dù sao ta cũng phải đào tạo vài thân tín đáng tin cậy cho Huyền Vũ”.
“Nói thật thì không hoan nghênh lắm”, ông ta vuốt râu đáp.
“Làm ăn mà còn có đạo lý đuổi khách hả?”, giọng Diệp Thành th* t*c, rất tương xứng với diện mạo vạm vỡ, oai phong của hắn, trên mặt hắn lộ vẻ hung ác, thật sự giống cường đạo đao dính đầy máu, diễn vô cùng chân thực.
Advertisement
“Gia chủ nhà ta nói rồi, cứ thấy ngươi trong sòng bạc là… ném ra ngoài”.
“Ức h**p người quá đáng, ông có biết ta là ai không? Ta…”
“Đương nhiên lão phu biết ngươi là ai”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị ông lão áo tím ngắt lời, ông ta phất tay áo, diện mạo cao lớn vạm vỡ của Diệp Thành lập tức về lại như cũ.
“Ta…”, Diệp Thành tức thở không ra hơi, suýt thì sặc. Điều này thật sự khiến hắn rất bất ngờ, hoá ra ông lão áo tím đã nhận ra hắn từ lâu mà hắn còn ở đó thận trọng diễn kịch, bây giờ xem ra, từ đầu đến cuối hắn chỉ như một thằng hề.
“Mới sáng sớm tiểu hữu đã tới góp vui, đúng là rất có lòng. Lão phu cũng nên bày tỏ một chút mới phải”, thấy vẻ mặt Diệp Thành thay đổi liên tục, ông lão áo tím giơ tay, vung một cái tát thật mạnh vào khuôn mặt còn đang ngơ ngác của hắn.
Chát!
Sau tiếng tát giòn giã vang dội, giây trước Diệp Thành vẫn còn ở trong sòng bạc, giây sau đã bay ra ngoài.
Woa!
Nhìn Diệp Thành bay ra ngoài, cả sòng bạc đứng hình một giây nhưng cũng chỉ một giây đó thôi, so với tư thế Diệp Thành bay ra ngoài, bọn họ càng quan tâm đến con số trên xúc xắc hơn.
Oa!
Bên ngoài sòng bạc, Diệp Thành đã bò dậy, hai chân mềm nhũn, đầu óc ong ong, hai mắt nổ đom đóm.
Ha ha ha!
Trong gian phòng trên tầng ba của sòng bạc nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh nhìn Diệp Thành bị ném ra đường mà không khỏi bật cười nghiêng ngả, tối qua Diệp Thành cũng bị ném ra ngoài như thế này, tư thế rất khôi hài.
“Thánh Nữ, người này không hề đơn giản”, ông lão áo tím bước vào, vuốt râu trầm ngâm lên tiếng: “Không nói đâu xa, chỉ riêng thần thông dịch dung của hắn thôi đã rất thần bí, nếu không nhờ gương thần báo trước thì với nhãn lực của ta cũng rất khó nhìn ra sơ hở”.
“Đương nhiên ta biết hắn không đơn giản”, Mục Uyển Thanh dời mắt, lấy bầu rượu từ trong túi đựng đồ ra.
“Ta nghĩ người thế này nên kết bạn thì tốt hơn, cũng không thể treo gương Thần Cơ trước cửa sòng bạc mãi được mà”.
“Một thời gian nữa rồi tính”, Mục Uyển Thanh nhấp một ngụm rượu: “Lai lịch của hắn quá bí ẩn, chưa biết chừng lại là người của Khô Nhạc hay mấy hoàng huynh của Huyền Vũ phái tới. Ảnh vệ của nhà họ Mục đang điều tra rồi, chưa xác định được thân phận của hắn, ta không thể đưa hắn về dưới trướng”.
“Thì ra là vậy”, ông lão áo tím chợt hiểu ra, vỗ trán rồi bảo: “Thánh nữ suy nghĩ thật chu toàn”.
“Thời kỳ đặc biệt phải cực kỳ thận trọng”, Mục Uyển Thanh hít sâu một hơi: “Nếu hắn thật sự trong sạch thì ta sẽ đích thân tới xin lỗi hắn, dù sao ta cũng phải đào tạo vài thân tín đáng tin cậy cho Huyền Vũ”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói thật thì không hoan nghênh lắm”, ông ta vuốt râu đáp.“Làm ăn mà còn có đạo lý đuổi khách hả?”, giọng Diệp Thành th* t*c, rất tương xứng với diện mạo vạm vỡ, oai phong của hắn, trên mặt hắn lộ vẻ hung ác, thật sự giống cường đạo đao dính đầy máu, diễn vô cùng chân thực.Advertisement“Gia chủ nhà ta nói rồi, cứ thấy ngươi trong sòng bạc là… ném ra ngoài”.“Ức h**p người quá đáng, ông có biết ta là ai không? Ta…”“Đương nhiên lão phu biết ngươi là ai”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị ông lão áo tím ngắt lời, ông ta phất tay áo, diện mạo cao lớn vạm vỡ của Diệp Thành lập tức về lại như cũ.“Ta…”, Diệp Thành tức thở không ra hơi, suýt thì sặc. Điều này thật sự khiến hắn rất bất ngờ, hoá ra ông lão áo tím đã nhận ra hắn từ lâu mà hắn còn ở đó thận trọng diễn kịch, bây giờ xem ra, từ đầu đến cuối hắn chỉ như một thằng hề.“Mới sáng sớm tiểu hữu đã tới góp vui, đúng là rất có lòng. Lão phu cũng nên bày tỏ một chút mới phải”, thấy vẻ mặt Diệp Thành thay đổi liên tục, ông lão áo tím giơ tay, vung một cái tát thật mạnh vào khuôn mặt còn đang ngơ ngác của hắn.Chát!Sau tiếng tát giòn giã vang dội, giây trước Diệp Thành vẫn còn ở trong sòng bạc, giây sau đã bay ra ngoài.Woa!Nhìn Diệp Thành bay ra ngoài, cả sòng bạc đứng hình một giây nhưng cũng chỉ một giây đó thôi, so với tư thế Diệp Thành bay ra ngoài, bọn họ càng quan tâm đến con số trên xúc xắc hơn.Oa!Bên ngoài sòng bạc, Diệp Thành đã bò dậy, hai chân mềm nhũn, đầu óc ong ong, hai mắt nổ đom đóm.Ha ha ha!Trong gian phòng trên tầng ba của sòng bạc nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh nhìn Diệp Thành bị ném ra đường mà không khỏi bật cười nghiêng ngả, tối qua Diệp Thành cũng bị ném ra ngoài như thế này, tư thế rất khôi hài.“Thánh Nữ, người này không hề đơn giản”, ông lão áo tím bước vào, vuốt râu trầm ngâm lên tiếng: “Không nói đâu xa, chỉ riêng thần thông dịch dung của hắn thôi đã rất thần bí, nếu không nhờ gương thần báo trước thì với nhãn lực của ta cũng rất khó nhìn ra sơ hở”.“Đương nhiên ta biết hắn không đơn giản”, Mục Uyển Thanh dời mắt, lấy bầu rượu từ trong túi đựng đồ ra.“Ta nghĩ người thế này nên kết bạn thì tốt hơn, cũng không thể treo gương Thần Cơ trước cửa sòng bạc mãi được mà”.“Một thời gian nữa rồi tính”, Mục Uyển Thanh nhấp một ngụm rượu: “Lai lịch của hắn quá bí ẩn, chưa biết chừng lại là người của Khô Nhạc hay mấy hoàng huynh của Huyền Vũ phái tới. Ảnh vệ của nhà họ Mục đang điều tra rồi, chưa xác định được thân phận của hắn, ta không thể đưa hắn về dưới trướng”.“Thì ra là vậy”, ông lão áo tím chợt hiểu ra, vỗ trán rồi bảo: “Thánh nữ suy nghĩ thật chu toàn”.“Thời kỳ đặc biệt phải cực kỳ thận trọng”, Mục Uyển Thanh hít sâu một hơi: “Nếu hắn thật sự trong sạch thì ta sẽ đích thân tới xin lỗi hắn, dù sao ta cũng phải đào tạo vài thân tín đáng tin cậy cho Huyền Vũ”.