Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2703: Người chuyển kiếp!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói đến Cửu hoàng tử, tình hình hiện tại của ngài ấy thật sự không lạc quan”, ông lão áo tím thở dài: “Nghe nói tu vi của ngài ấy lại tụt giảm, nhà Chu Tước cũng đang từng bước thu hồi quyền lực của ngài ấy, nói cách khác ngoài cái danh Cửu hoàng tử, ngài ấy đã chẳng còn lại gì, cộng thêm việc bị mấy hoàng tử khác của nhà Chu Tước trấn áp, ngài ấy lại càng khó trở mình”.“Ta tin một ngày nào đó chàng ấy sẽ lấy lại được vinh quang trước đây”, đôi mắt có men say của Mục Uyển Thanh loé lên vẻ kiên định.Advertisement“Thánh Nữ, xin hãy nghe lời này của lão phu”, ông lão áo tím chắp tay trước Mục Uyển Thanh, dũng cảm nói: “Vì Nhược Thiên Huyền Vũ đã sa sút mà nhà họ Mục đã phải đối mặt với áp lực rất lớn, chưa nói đến những hoàng tử khác, ngay cả luyện đan sư cấp bảy Khô Nhạc Chân Nhân kia cũng không phải người mà chúng ta có thể đối phó”.“Đừng nhắc đến Khô Nhạc với ta”, Mục Uyển Thanh chợt ném bầu rượu vỡ tan, ánh sáng lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt đẹp: “Huyền Vũ rơi vào tình cảnh hiện tại đều do ông ta mà ra, chỉ vì Huyền Vũ làm đồ nhi của ông ta bị thương mà ông ta ra tay độc ác như thế, đúng là mất mặt tiền bối”.“Vẫn là câu nói kia, chuyện của nhà Chu Tước, Thánh nữ đừng tham gia vào thì tốt hơn”.“Đừng nói nữa, tiếp tục tìm Thánh huyết đi”, Mục Uyển Thanh phất tay rồi xoay người bước ra ngoài.Lại là đường phố náo nhiệt, Diệp Thành che mặt trốn ở đằng xa, nhìn chằm chằm gương thần đang lơ lửng trước cửa sòng bạc của nhà họ Mục.Đi vào chưa được một phút đã bị ném ra ngoài, Diệp Thành có lý do để khẳng định vấn đề nằm ở chiếc gương thần ấy, chắc chắn nó đã nhìn thấu thân phận của hắn nên sòng bạc mới có chuẩn bị trước.Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!Diệp Thành vò đầu bứt tai, cứ tưởng dùng Thái Hư Che Hồn là có thể kiếm được nhiều tiền, bây giờ xem ra cách này không thực tế lắm, chỉ cần gương thần còn đó thì chắc chắn hắn đi vào một lần, bị ném ra một lần.Vớ vẩn thật!Diệp Thành thầm mắng, nếu nơi đây không phải U Đô thì hắn sẽ không chút do dự giương cung bắn vỡ gương thần kia.Ấy?Khi đang buồn rầu bực bội, lòng Diệp Thành chợt rung lên.Người chuyển kiếp!Diệp Thành chợt xoay người, đi thẳng về một hướng, đó là hướng truyền tống trận thông tới tầng thứ ba của U Đô, hơn nữa càng tới gần hướng đó, cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt hơn.Là ai? Là ai?Tốc độ của Diệp Thành rất nhanh, hắn đi qua đường phố náo nhiệt cuốn theo từng cơn gió, rất nhiều quầy hàng bị lật lên, cũng có rất nhiều người bị xô ngã, dấy lên một tràng tiếng mắng chửi.Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến những điều này.Lúc này hai mắt hắn đang nhìn chăm chú về hướng trung tâm thành, tốc độ di chuyển rất nhanh, ngón tay sau ống tay áo cũng không ngừng cử động, hắn đang thi triển bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá để nhẩm tính.Là nữ!

“Nói đến Cửu hoàng tử, tình hình hiện tại của ngài ấy thật sự không lạc quan”, ông lão áo tím thở dài: “Nghe nói tu vi của ngài ấy lại tụt giảm, nhà Chu Tước cũng đang từng bước thu hồi quyền lực của ngài ấy, nói cách khác ngoài cái danh Cửu hoàng tử, ngài ấy đã chẳng còn lại gì, cộng thêm việc bị mấy hoàng tử khác của nhà Chu Tước trấn áp, ngài ấy lại càng khó trở mình”.

“Ta tin một ngày nào đó chàng ấy sẽ lấy lại được vinh quang trước đây”, đôi mắt có men say của Mục Uyển Thanh loé lên vẻ kiên định.

Advertisement

“Thánh Nữ, xin hãy nghe lời này của lão phu”, ông lão áo tím chắp tay trước Mục Uyển Thanh, dũng cảm nói: “Vì Nhược Thiên Huyền Vũ đã sa sút mà nhà họ Mục đã phải đối mặt với áp lực rất lớn, chưa nói đến những hoàng tử khác, ngay cả luyện đan sư cấp bảy Khô Nhạc Chân Nhân kia cũng không phải người mà chúng ta có thể đối phó”.

“Đừng nhắc đến Khô Nhạc với ta”, Mục Uyển Thanh chợt ném bầu rượu vỡ tan, ánh sáng lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt đẹp: “Huyền Vũ rơi vào tình cảnh hiện tại đều do ông ta mà ra, chỉ vì Huyền Vũ làm đồ nhi của ông ta bị thương mà ông ta ra tay độc ác như thế, đúng là mất mặt tiền bối”.

“Vẫn là câu nói kia, chuyện của nhà Chu Tước, Thánh nữ đừng tham gia vào thì tốt hơn”.

“Đừng nói nữa, tiếp tục tìm Thánh huyết đi”, Mục Uyển Thanh phất tay rồi xoay người bước ra ngoài.

Lại là đường phố náo nhiệt, Diệp Thành che mặt trốn ở đằng xa, nhìn chằm chằm gương thần đang lơ lửng trước cửa sòng bạc của nhà họ Mục.

Đi vào chưa được một phút đã bị ném ra ngoài, Diệp Thành có lý do để khẳng định vấn đề nằm ở chiếc gương thần ấy, chắc chắn nó đã nhìn thấu thân phận của hắn nên sòng bạc mới có chuẩn bị trước.

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Diệp Thành vò đầu bứt tai, cứ tưởng dùng Thái Hư Che Hồn là có thể kiếm được nhiều tiền, bây giờ xem ra cách này không thực tế lắm, chỉ cần gương thần còn đó thì chắc chắn hắn đi vào một lần, bị ném ra một lần.

Vớ vẩn thật!

Diệp Thành thầm mắng, nếu nơi đây không phải U Đô thì hắn sẽ không chút do dự giương cung bắn vỡ gương thần kia.

Ấy?

Khi đang buồn rầu bực bội, lòng Diệp Thành chợt rung lên.

Người chuyển kiếp!

Diệp Thành chợt xoay người, đi thẳng về một hướng, đó là hướng truyền tống trận thông tới tầng thứ ba của U Đô, hơn nữa càng tới gần hướng đó, cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt hơn.

Là ai? Là ai?

Tốc độ của Diệp Thành rất nhanh, hắn đi qua đường phố náo nhiệt cuốn theo từng cơn gió, rất nhiều quầy hàng bị lật lên, cũng có rất nhiều người bị xô ngã, dấy lên một tràng tiếng mắng chửi.

Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến những điều này.

Lúc này hai mắt hắn đang nhìn chăm chú về hướng trung tâm thành, tốc độ di chuyển rất nhanh, ngón tay sau ống tay áo cũng không ngừng cử động, hắn đang thi triển bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá để nhẩm tính.

Là nữ!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Nói đến Cửu hoàng tử, tình hình hiện tại của ngài ấy thật sự không lạc quan”, ông lão áo tím thở dài: “Nghe nói tu vi của ngài ấy lại tụt giảm, nhà Chu Tước cũng đang từng bước thu hồi quyền lực của ngài ấy, nói cách khác ngoài cái danh Cửu hoàng tử, ngài ấy đã chẳng còn lại gì, cộng thêm việc bị mấy hoàng tử khác của nhà Chu Tước trấn áp, ngài ấy lại càng khó trở mình”.“Ta tin một ngày nào đó chàng ấy sẽ lấy lại được vinh quang trước đây”, đôi mắt có men say của Mục Uyển Thanh loé lên vẻ kiên định.Advertisement“Thánh Nữ, xin hãy nghe lời này của lão phu”, ông lão áo tím chắp tay trước Mục Uyển Thanh, dũng cảm nói: “Vì Nhược Thiên Huyền Vũ đã sa sút mà nhà họ Mục đã phải đối mặt với áp lực rất lớn, chưa nói đến những hoàng tử khác, ngay cả luyện đan sư cấp bảy Khô Nhạc Chân Nhân kia cũng không phải người mà chúng ta có thể đối phó”.“Đừng nhắc đến Khô Nhạc với ta”, Mục Uyển Thanh chợt ném bầu rượu vỡ tan, ánh sáng lạnh lẽo b*n r* từ đôi mắt đẹp: “Huyền Vũ rơi vào tình cảnh hiện tại đều do ông ta mà ra, chỉ vì Huyền Vũ làm đồ nhi của ông ta bị thương mà ông ta ra tay độc ác như thế, đúng là mất mặt tiền bối”.“Vẫn là câu nói kia, chuyện của nhà Chu Tước, Thánh nữ đừng tham gia vào thì tốt hơn”.“Đừng nói nữa, tiếp tục tìm Thánh huyết đi”, Mục Uyển Thanh phất tay rồi xoay người bước ra ngoài.Lại là đường phố náo nhiệt, Diệp Thành che mặt trốn ở đằng xa, nhìn chằm chằm gương thần đang lơ lửng trước cửa sòng bạc của nhà họ Mục.Đi vào chưa được một phút đã bị ném ra ngoài, Diệp Thành có lý do để khẳng định vấn đề nằm ở chiếc gương thần ấy, chắc chắn nó đã nhìn thấu thân phận của hắn nên sòng bạc mới có chuẩn bị trước.Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!Diệp Thành vò đầu bứt tai, cứ tưởng dùng Thái Hư Che Hồn là có thể kiếm được nhiều tiền, bây giờ xem ra cách này không thực tế lắm, chỉ cần gương thần còn đó thì chắc chắn hắn đi vào một lần, bị ném ra một lần.Vớ vẩn thật!Diệp Thành thầm mắng, nếu nơi đây không phải U Đô thì hắn sẽ không chút do dự giương cung bắn vỡ gương thần kia.Ấy?Khi đang buồn rầu bực bội, lòng Diệp Thành chợt rung lên.Người chuyển kiếp!Diệp Thành chợt xoay người, đi thẳng về một hướng, đó là hướng truyền tống trận thông tới tầng thứ ba của U Đô, hơn nữa càng tới gần hướng đó, cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt hơn.Là ai? Là ai?Tốc độ của Diệp Thành rất nhanh, hắn đi qua đường phố náo nhiệt cuốn theo từng cơn gió, rất nhiều quầy hàng bị lật lên, cũng có rất nhiều người bị xô ngã, dấy lên một tràng tiếng mắng chửi.Diệp Thành chẳng thèm quan tâm đến những điều này.Lúc này hai mắt hắn đang nhìn chăm chú về hướng trung tâm thành, tốc độ di chuyển rất nhanh, ngón tay sau ống tay áo cũng không ngừng cử động, hắn đang thi triển bí thuật Chu Thiên Diễn Hoá để nhẩm tính.Là nữ!

Chương 2703: Người chuyển kiếp!