Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2776: “Giàu thật đấy”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hắn chính là Diệp Thành nửa canh giờ đã luyện được linh đan sáu vân hả?”, có người chưa thấy Diệp Thành bao giờ kinh ngạc thốt lên.“Đương nhiên là hắn, hôm đó ở Vọng Thiên Các hắn còn công khai khiêu khích uy nghiêm của Linh Đan Các cơ”.“Có kịch hay để xem rồi”, sự xuất hiện của Diệp Thành khiến khán giả đều sáng mắt.Advertisement“Mấy ngày trước hắn liên tiếp thắng Đỗ Xuyên hơn ba mươi ván, hôm nay không biết gặp sư phụ của Đỗ Xuyên, hắn còn được mấy phần thắng”.“Thần bạc đấu với thần bạc! Ta phải ghi lại mới được”, có người lấy thuỷ tinh ký ức ra, sẵn sàng lạc ấn lại cảnh đấu của hai người bất cứ lúc nào để sau này có cái mà nói lúc trà chiều.“Người đẹp, nghỉ ngơi một lúc đi, để ta”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Diệp Thành bước tới trước bàn đánh cược, cầm lấy hộp xúc xắc trong tay Mục Uyển Thanh.“Ngươi nắm chắc mấy phần?”, Mục Uyển Thanh truyền âm cho Diệp Thành: “Lão già này hơn hẳn Đỗ Xuyên đấy”.“Ai tới cũng như nhau thôi”, Diệp Thành thoải mái xoay cổ.“Vậy nhờ cả vào ngươi đấy”, Mục Uyển Thanh tự giác rút lui, rất tin tưởng Diệp Thành.Sau khi Mục Uyển Thanh đi, Diệp Thành thích thú nhìn quanh.Sau khi nhìn quanh một vòng, Diệp Thành mới chuyển sự chú ý tới Diễn Thiên Đạo Nhân phía đối diện. Diệp Thành biết rõ ông ta dám làm vậy với nhà họ Mục khẳng định là có chỗ dựa vững chắc phía sau, khả năng cao là Khô Nhạc hoặc tám vị hoàng tử còn lại. Nhưng dù là ai thì mục đích cũng rất rõ ràng, đó là đánh sập nhà họ Mục, hạ bệ Cửu hoàng tử.“Ta đợi ngươi rất lâu rồi đấy”, Diễn Thiên Đạo Nhân chậm rãi mở mắt, đôi mắt già nua đục ngầu loé lên tia sáng mờ ảo.“Sao, chờ mất tiền đi”, khoé miệng Diệp Thành đầy ý cười.“Bớt nói linh tinh đi, đặt cược”, Diễn Thiên Đạo Nhân còn chưa lên tiếng, Đỗ Xuyên đằng sau đã lại hét lên.“Ngu đần”, Diệp Thành phớt lờ Đỗ Xuyên, thoải mái vung tay cho ba viên xúc xắc vào hộp, lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm cũng rất rõ ràng.“Ngươi, lấy cho ta ít rượu”, Diệp Thành vừa lắc vừa chỉ vào tên sai vặt của sòng bạc nhà họ Mục cách đó không xa.“Rượu… Rượu ạ?”, tên sai vặt sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì vội vàng lấy hũ rượu và ly rượu từ trong túi đựng đồ ra, rót cho Diệp Thành rồi lại vội vàng lui xuống.“Rượu ngon”, Diệp Thành cầm ly rượu lên uống cạn, lại tự rót cho mình, vừa uống vừa lắc xúc xắc, không hề có ý định đặt hộp lắc lên bàn, cứ lắc rồi lại uống, cả hai việc đều không chậm trễ.“Làm… Làm gì vậy?”, người xem giật giật khoé miệng, cược tiền đấy, có thể tập trung một chút được không?!“Ông đã tính ra chưa?”, Diệp Thành phớt lờ những tiếng bình luận, thích thú nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân đối diện, hắn vừa lắc xúc xắc vừa uống rượu là để cho ông ta có thời gian thôi diễn! Đương nhiên cũng là cho bản thân thời gian thôi diễn.“Ngươi khiến ta rất bất ngờ”, Diễn Thiên Đạo Nhân cười nhạt, đẩy ra mười triệu nguyên thạch.“Mười… Mười triệu?”, mọi người đều giật mình, đến các lão tiền bối cũng sững sờ, mười triệu nguyên thạch đó, ván cược này thật sự kinh thiên động địa!

“Hắn chính là Diệp Thành nửa canh giờ đã luyện được linh đan sáu vân hả?”, có người chưa thấy Diệp Thành bao giờ kinh ngạc thốt lên.

“Đương nhiên là hắn, hôm đó ở Vọng Thiên Các hắn còn công khai khiêu khích uy nghiêm của Linh Đan Các cơ”.

“Có kịch hay để xem rồi”, sự xuất hiện của Diệp Thành khiến khán giả đều sáng mắt.

Advertisement

“Mấy ngày trước hắn liên tiếp thắng Đỗ Xuyên hơn ba mươi ván, hôm nay không biết gặp sư phụ của Đỗ Xuyên, hắn còn được mấy phần thắng”.

“Thần bạc đấu với thần bạc! Ta phải ghi lại mới được”, có người lấy thuỷ tinh ký ức ra, sẵn sàng lạc ấn lại cảnh đấu của hai người bất cứ lúc nào để sau này có cái mà nói lúc trà chiều.

“Người đẹp, nghỉ ngơi một lúc đi, để ta”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Diệp Thành bước tới trước bàn đánh cược, cầm lấy hộp xúc xắc trong tay Mục Uyển Thanh.

“Ngươi nắm chắc mấy phần?”, Mục Uyển Thanh truyền âm cho Diệp Thành: “Lão già này hơn hẳn Đỗ Xuyên đấy”.

“Ai tới cũng như nhau thôi”, Diệp Thành thoải mái xoay cổ.

“Vậy nhờ cả vào ngươi đấy”, Mục Uyển Thanh tự giác rút lui, rất tin tưởng Diệp Thành.

Sau khi Mục Uyển Thanh đi, Diệp Thành thích thú nhìn quanh.

Sau khi nhìn quanh một vòng, Diệp Thành mới chuyển sự chú ý tới Diễn Thiên Đạo Nhân phía đối diện. Diệp Thành biết rõ ông ta dám làm vậy với nhà họ Mục khẳng định là có chỗ dựa vững chắc phía sau, khả năng cao là Khô Nhạc hoặc tám vị hoàng tử còn lại. Nhưng dù là ai thì mục đích cũng rất rõ ràng, đó là đánh sập nhà họ Mục, hạ bệ Cửu hoàng tử.

“Ta đợi ngươi rất lâu rồi đấy”, Diễn Thiên Đạo Nhân chậm rãi mở mắt, đôi mắt già nua đục ngầu loé lên tia sáng mờ ảo.

“Sao, chờ mất tiền đi”, khoé miệng Diệp Thành đầy ý cười.

“Bớt nói linh tinh đi, đặt cược”, Diễn Thiên Đạo Nhân còn chưa lên tiếng, Đỗ Xuyên đằng sau đã lại hét lên.

“Ngu đần”, Diệp Thành phớt lờ Đỗ Xuyên, thoải mái vung tay cho ba viên xúc xắc vào hộp, lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm cũng rất rõ ràng.

“Ngươi, lấy cho ta ít rượu”, Diệp Thành vừa lắc vừa chỉ vào tên sai vặt của sòng bạc nhà họ Mục cách đó không xa.

“Rượu… Rượu ạ?”, tên sai vặt sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì vội vàng lấy hũ rượu và ly rượu từ trong túi đựng đồ ra, rót cho Diệp Thành rồi lại vội vàng lui xuống.

“Rượu ngon”, Diệp Thành cầm ly rượu lên uống cạn, lại tự rót cho mình, vừa uống vừa lắc xúc xắc, không hề có ý định đặt hộp lắc lên bàn, cứ lắc rồi lại uống, cả hai việc đều không chậm trễ.

“Làm… Làm gì vậy?”, người xem giật giật khoé miệng, cược tiền đấy, có thể tập trung một chút được không?!

“Ông đã tính ra chưa?”, Diệp Thành phớt lờ những tiếng bình luận, thích thú nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân đối diện, hắn vừa lắc xúc xắc vừa uống rượu là để cho ông ta có thời gian thôi diễn! Đương nhiên cũng là cho bản thân thời gian thôi diễn.

“Ngươi khiến ta rất bất ngờ”, Diễn Thiên Đạo Nhân cười nhạt, đẩy ra mười triệu nguyên thạch.

“Mười… Mười triệu?”, mọi người đều giật mình, đến các lão tiền bối cũng sững sờ, mười triệu nguyên thạch đó, ván cược này thật sự kinh thiên động địa!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Hắn chính là Diệp Thành nửa canh giờ đã luyện được linh đan sáu vân hả?”, có người chưa thấy Diệp Thành bao giờ kinh ngạc thốt lên.“Đương nhiên là hắn, hôm đó ở Vọng Thiên Các hắn còn công khai khiêu khích uy nghiêm của Linh Đan Các cơ”.“Có kịch hay để xem rồi”, sự xuất hiện của Diệp Thành khiến khán giả đều sáng mắt.Advertisement“Mấy ngày trước hắn liên tiếp thắng Đỗ Xuyên hơn ba mươi ván, hôm nay không biết gặp sư phụ của Đỗ Xuyên, hắn còn được mấy phần thắng”.“Thần bạc đấu với thần bạc! Ta phải ghi lại mới được”, có người lấy thuỷ tinh ký ức ra, sẵn sàng lạc ấn lại cảnh đấu của hai người bất cứ lúc nào để sau này có cái mà nói lúc trà chiều.“Người đẹp, nghỉ ngơi một lúc đi, để ta”, trong tiếng bàn tán xôn xao, Diệp Thành bước tới trước bàn đánh cược, cầm lấy hộp xúc xắc trong tay Mục Uyển Thanh.“Ngươi nắm chắc mấy phần?”, Mục Uyển Thanh truyền âm cho Diệp Thành: “Lão già này hơn hẳn Đỗ Xuyên đấy”.“Ai tới cũng như nhau thôi”, Diệp Thành thoải mái xoay cổ.“Vậy nhờ cả vào ngươi đấy”, Mục Uyển Thanh tự giác rút lui, rất tin tưởng Diệp Thành.Sau khi Mục Uyển Thanh đi, Diệp Thành thích thú nhìn quanh.Sau khi nhìn quanh một vòng, Diệp Thành mới chuyển sự chú ý tới Diễn Thiên Đạo Nhân phía đối diện. Diệp Thành biết rõ ông ta dám làm vậy với nhà họ Mục khẳng định là có chỗ dựa vững chắc phía sau, khả năng cao là Khô Nhạc hoặc tám vị hoàng tử còn lại. Nhưng dù là ai thì mục đích cũng rất rõ ràng, đó là đánh sập nhà họ Mục, hạ bệ Cửu hoàng tử.“Ta đợi ngươi rất lâu rồi đấy”, Diễn Thiên Đạo Nhân chậm rãi mở mắt, đôi mắt già nua đục ngầu loé lên tia sáng mờ ảo.“Sao, chờ mất tiền đi”, khoé miệng Diệp Thành đầy ý cười.“Bớt nói linh tinh đi, đặt cược”, Diễn Thiên Đạo Nhân còn chưa lên tiếng, Đỗ Xuyên đằng sau đã lại hét lên.“Ngu đần”, Diệp Thành phớt lờ Đỗ Xuyên, thoải mái vung tay cho ba viên xúc xắc vào hộp, lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm cũng rất rõ ràng.“Ngươi, lấy cho ta ít rượu”, Diệp Thành vừa lắc vừa chỉ vào tên sai vặt của sòng bạc nhà họ Mục cách đó không xa.“Rượu… Rượu ạ?”, tên sai vặt sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì vội vàng lấy hũ rượu và ly rượu từ trong túi đựng đồ ra, rót cho Diệp Thành rồi lại vội vàng lui xuống.“Rượu ngon”, Diệp Thành cầm ly rượu lên uống cạn, lại tự rót cho mình, vừa uống vừa lắc xúc xắc, không hề có ý định đặt hộp lắc lên bàn, cứ lắc rồi lại uống, cả hai việc đều không chậm trễ.“Làm… Làm gì vậy?”, người xem giật giật khoé miệng, cược tiền đấy, có thể tập trung một chút được không?!“Ông đã tính ra chưa?”, Diệp Thành phớt lờ những tiếng bình luận, thích thú nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân đối diện, hắn vừa lắc xúc xắc vừa uống rượu là để cho ông ta có thời gian thôi diễn! Đương nhiên cũng là cho bản thân thời gian thôi diễn.“Ngươi khiến ta rất bất ngờ”, Diễn Thiên Đạo Nhân cười nhạt, đẩy ra mười triệu nguyên thạch.“Mười… Mười triệu?”, mọi người đều giật mình, đến các lão tiền bối cũng sững sờ, mười triệu nguyên thạch đó, ván cược này thật sự kinh thiên động địa!

Chương 2776: “Giàu thật đấy”