Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2777: “Ta thích ngươi lắm luôn ấy”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mở đây”, dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mở hộp lắc, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.“Đây…”, hai mắt Đỗ Xuyên lồi lên, kinh ngạc nhìn xúc xắc, hắn ta không dám tin sư phụ mình mà cũng tính nhầm, bao nhiêu năm nay sư phụ - người luôn được hắn ta tôn sùng như thần mà cũng có lúc sai lầm.“Sao có thể như vậy?”, hai mắt Diễn Thiên Đạo Nhân gần như híp thành một đường thẳng, kết quả này hoàn toàn không giống với ông ta tính.Advertisement“Mười triệu, cứ vậy mà mất sao?”, người xem nuốt nước miếng ừng ực.“Đây mới là thần bạc này!”, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Diệp Thành, như nhìn một vị thần.“Đúng là thần!”, lão Mục nhà họ Mục ngạc nhiên thốt lên.“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục”, Mục Uyển Thanh cười duyên dáng: “Cũng là quý nhân của Huyền Vũ”.“Thu tiền”, bên này, Diệp Thành đã nhanh nhẹn vơ mười triệu nguyên thạch về phía mình, giống như lúc đánh cược cùng Đỗ Xuyên, điểm số mà Diễn Thiên Đạo Nhân thôi diễn ra là ảo ảnh mà hắn dùng Chu Thiên Diễn Hoá sắp đặt, dù ông ta có tính kiểu gì cũng khó nhìn ra con số thật sự.“Ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên lập tức quát lên.“Tiểu tử, phân có thể ăn bừa nhưng nói không được nói bừa đâu”, Diệp Thành nhàn nhã uống rượu.“Chắc chắn là ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên bắt đầu giở thói vô lại.“Hay là ngươi lắc đi?”, Diệp Thành nhìn Đỗ Xuyên đầy hứng thú.“Lắc thì lắc”, Đỗ Xuyên không khách sáo, dứt khoát bước tới.“Ta thích ngươi lắm luôn ấy”, Diệp Thành không phản đối, bởi ai lắc cũng vậy thôi. Hắn cầm hũ rượu và ly rượu đi vòng qua bàn đặt cược, ngồi bên cạnh Diễn Thiên Đạo Nhân.“Nào, ta mời ông một ly”, Diệp Thành đặt ly rượu trước mặt Diễn Thiên Đạo Nhân, sau đó rót cho ông ta.Lại nhìn đến Diễn Thiên Đạo Nhân, khuôn mặt già nua của ông ta đã sầm xuống.Người xem không nhịn được bật cười thành tiếng, đây nào phải mời rượu mà rõ ràng là khiến người ta tức thêm! Không biết nhà họ Mục tìm đâu ra tên hài hước này nữa.“Có cược nữa không?”, Diệp Thành không kiên nhẫn nhìn Đỗ Xuyên.“Cược”, Đỗ Xuyên vỗ bàn, ba viên xúc xắc bay lên, hắn ta vung hộp lắc cho xúc xắc vào trong rồi lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm vẫn giòn tan lanh lảnh.Lần này Đỗ Xuyên lắc rất lâu, mục đích là để Diễn Thiên Đạo Nhân có đủ thời gian thôi diễn.Không biết qua bao lâu mới có tiếng hộp lắc đặt lên bàn cược.“Đoán đi!”, Diệp Thành thản nhiên nói, hắn vẫn là nhà cái, chỉ khác là Đỗ Xuyên thay hắn lắc xúc xắc.“Mười triệu, đại”, Diễn Thiên Đạo Nhân khẽ nói, ném túi đựng đồ lên bàn đặt cược.“Ta cũng cảm thấy là đại”, Diệp Thành nói một câu đầy ẩn ý.“Sư phụ, vậy con mở nhé”, Đỗ Xuyên nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân.“Không vội”, Diễn Thiên Đạo Nhân nhàn nhạt lên tiếng, sau đó nhìn Diệp Thành bên cạnh: “Nếu ta thắng, ta không lấy nguyên thạch”.

“Mở đây”, dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mở hộp lắc, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.

“Đây…”, hai mắt Đỗ Xuyên lồi lên, kinh ngạc nhìn xúc xắc, hắn ta không dám tin sư phụ mình mà cũng tính nhầm, bao nhiêu năm nay sư phụ - người luôn được hắn ta tôn sùng như thần mà cũng có lúc sai lầm.

“Sao có thể như vậy?”, hai mắt Diễn Thiên Đạo Nhân gần như híp thành một đường thẳng, kết quả này hoàn toàn không giống với ông ta tính.

Advertisement

“Mười triệu, cứ vậy mà mất sao?”, người xem nuốt nước miếng ừng ực.

“Đây mới là thần bạc này!”, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Diệp Thành, như nhìn một vị thần.

“Đúng là thần!”, lão Mục nhà họ Mục ngạc nhiên thốt lên.

“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục”, Mục Uyển Thanh cười duyên dáng: “Cũng là quý nhân của Huyền Vũ”.

“Thu tiền”, bên này, Diệp Thành đã nhanh nhẹn vơ mười triệu nguyên thạch về phía mình, giống như lúc đánh cược cùng Đỗ Xuyên, điểm số mà Diễn Thiên Đạo Nhân thôi diễn ra là ảo ảnh mà hắn dùng Chu Thiên Diễn Hoá sắp đặt, dù ông ta có tính kiểu gì cũng khó nhìn ra con số thật sự.

“Ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên lập tức quát lên.

“Tiểu tử, phân có thể ăn bừa nhưng nói không được nói bừa đâu”, Diệp Thành nhàn nhã uống rượu.

“Chắc chắn là ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên bắt đầu giở thói vô lại.

“Hay là ngươi lắc đi?”, Diệp Thành nhìn Đỗ Xuyên đầy hứng thú.

“Lắc thì lắc”, Đỗ Xuyên không khách sáo, dứt khoát bước tới.

“Ta thích ngươi lắm luôn ấy”, Diệp Thành không phản đối, bởi ai lắc cũng vậy thôi. Hắn cầm hũ rượu và ly rượu đi vòng qua bàn đặt cược, ngồi bên cạnh Diễn Thiên Đạo Nhân.

“Nào, ta mời ông một ly”, Diệp Thành đặt ly rượu trước mặt Diễn Thiên Đạo Nhân, sau đó rót cho ông ta.

Lại nhìn đến Diễn Thiên Đạo Nhân, khuôn mặt già nua của ông ta đã sầm xuống.

Người xem không nhịn được bật cười thành tiếng, đây nào phải mời rượu mà rõ ràng là khiến người ta tức thêm! Không biết nhà họ Mục tìm đâu ra tên hài hước này nữa.

“Có cược nữa không?”, Diệp Thành không kiên nhẫn nhìn Đỗ Xuyên.

“Cược”, Đỗ Xuyên vỗ bàn, ba viên xúc xắc bay lên, hắn ta vung hộp lắc cho xúc xắc vào trong rồi lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm vẫn giòn tan lanh lảnh.

Lần này Đỗ Xuyên lắc rất lâu, mục đích là để Diễn Thiên Đạo Nhân có đủ thời gian thôi diễn.

Không biết qua bao lâu mới có tiếng hộp lắc đặt lên bàn cược.

“Đoán đi!”, Diệp Thành thản nhiên nói, hắn vẫn là nhà cái, chỉ khác là Đỗ Xuyên thay hắn lắc xúc xắc.

“Mười triệu, đại”, Diễn Thiên Đạo Nhân khẽ nói, ném túi đựng đồ lên bàn đặt cược.

“Ta cũng cảm thấy là đại”, Diệp Thành nói một câu đầy ẩn ý.

“Sư phụ, vậy con mở nhé”, Đỗ Xuyên nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân.

“Không vội”, Diễn Thiên Đạo Nhân nhàn nhạt lên tiếng, sau đó nhìn Diệp Thành bên cạnh: “Nếu ta thắng, ta không lấy nguyên thạch”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mở đây”, dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành mở hộp lắc, ba viên xúc xắc hiện ra trước mắt mọi người.“Đây…”, hai mắt Đỗ Xuyên lồi lên, kinh ngạc nhìn xúc xắc, hắn ta không dám tin sư phụ mình mà cũng tính nhầm, bao nhiêu năm nay sư phụ - người luôn được hắn ta tôn sùng như thần mà cũng có lúc sai lầm.“Sao có thể như vậy?”, hai mắt Diễn Thiên Đạo Nhân gần như híp thành một đường thẳng, kết quả này hoàn toàn không giống với ông ta tính.Advertisement“Mười triệu, cứ vậy mà mất sao?”, người xem nuốt nước miếng ừng ực.“Đây mới là thần bạc này!”, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Diệp Thành, như nhìn một vị thần.“Đúng là thần!”, lão Mục nhà họ Mục ngạc nhiên thốt lên.“Hắn đúng là quý nhân của nhà họ Mục”, Mục Uyển Thanh cười duyên dáng: “Cũng là quý nhân của Huyền Vũ”.“Thu tiền”, bên này, Diệp Thành đã nhanh nhẹn vơ mười triệu nguyên thạch về phía mình, giống như lúc đánh cược cùng Đỗ Xuyên, điểm số mà Diễn Thiên Đạo Nhân thôi diễn ra là ảo ảnh mà hắn dùng Chu Thiên Diễn Hoá sắp đặt, dù ông ta có tính kiểu gì cũng khó nhìn ra con số thật sự.“Ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên lập tức quát lên.“Tiểu tử, phân có thể ăn bừa nhưng nói không được nói bừa đâu”, Diệp Thành nhàn nhã uống rượu.“Chắc chắn là ngươi ăn gian”, Đỗ Xuyên bắt đầu giở thói vô lại.“Hay là ngươi lắc đi?”, Diệp Thành nhìn Đỗ Xuyên đầy hứng thú.“Lắc thì lắc”, Đỗ Xuyên không khách sáo, dứt khoát bước tới.“Ta thích ngươi lắm luôn ấy”, Diệp Thành không phản đối, bởi ai lắc cũng vậy thôi. Hắn cầm hũ rượu và ly rượu đi vòng qua bàn đặt cược, ngồi bên cạnh Diễn Thiên Đạo Nhân.“Nào, ta mời ông một ly”, Diệp Thành đặt ly rượu trước mặt Diễn Thiên Đạo Nhân, sau đó rót cho ông ta.Lại nhìn đến Diễn Thiên Đạo Nhân, khuôn mặt già nua của ông ta đã sầm xuống.Người xem không nhịn được bật cười thành tiếng, đây nào phải mời rượu mà rõ ràng là khiến người ta tức thêm! Không biết nhà họ Mục tìm đâu ra tên hài hước này nữa.“Có cược nữa không?”, Diệp Thành không kiên nhẫn nhìn Đỗ Xuyên.“Cược”, Đỗ Xuyên vỗ bàn, ba viên xúc xắc bay lên, hắn ta vung hộp lắc cho xúc xắc vào trong rồi lắc rất nhịp nhàng, tiếng xúc xắc va chạm vẫn giòn tan lanh lảnh.Lần này Đỗ Xuyên lắc rất lâu, mục đích là để Diễn Thiên Đạo Nhân có đủ thời gian thôi diễn.Không biết qua bao lâu mới có tiếng hộp lắc đặt lên bàn cược.“Đoán đi!”, Diệp Thành thản nhiên nói, hắn vẫn là nhà cái, chỉ khác là Đỗ Xuyên thay hắn lắc xúc xắc.“Mười triệu, đại”, Diễn Thiên Đạo Nhân khẽ nói, ném túi đựng đồ lên bàn đặt cược.“Ta cũng cảm thấy là đại”, Diệp Thành nói một câu đầy ẩn ý.“Sư phụ, vậy con mở nhé”, Đỗ Xuyên nhìn Diễn Thiên Đạo Nhân.“Không vội”, Diễn Thiên Đạo Nhân nhàn nhạt lên tiếng, sau đó nhìn Diệp Thành bên cạnh: “Nếu ta thắng, ta không lấy nguyên thạch”.

Chương 2777: “Ta thích ngươi lắm luôn ấy”