Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2780: “Sợ là phải khiến tiền bối thất vọng rồi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại nhìn đến Diễn Thiên, ông ta ngây ra, khuôn mặt già nua bị Diệp Thành tát lệch đi.Cái tát của Diệp Thành không phải nói đùa, thân thể của Hoang Cổ Thánh Thể bá đạo, còn có rất nhiều sức mạnh trợ lực, cũng may Diễn Thiên là cảnh giới Hoàng, nếu là Chuẩn Hoàng thì một cái tát này đã bị Diệp Thành đánh chết rồi.Advertisement“Là ông ấy bảo ta đánh đấy nhé”, Diệp Thành nhìn người trong sòng bạc với vẻ rất vô tội.“Ta giết ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân phản ứng lại, đầu tóc bù xù, khuôn mặt gớm ghiếc, gào thét như một kẻ điên, ông ta xông tới như một con mãnh thú muốn cắn xé Diệp Thành trước mặt.“Diễn Thiên, đây là U Đô”, lão Mục lập tức đứng chắn trước mặt Diệp Thành.“Cút!”, Diễn Thiên Đạo Nhân rống to, lập tức vung chưởng nhưng chạm vào cấm chế của U Đô, một tia sấm sét bắn xuống, chém ông ta máu xương đầm đìa, cảnh giới Hoàng cũng khó chống lại pháp tắc của U Đô.“Đánh bạc ăn tiền mà! Tiền bối đang làm gì vậy?”, Diệp Thành cười nhạt.“Cược, ta cược mạng với ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân lảo đảo đứng dậy, phẫn nộ thét gào, hai mắt đỏ ngầu đầy tia máu.“Vậy thì tới đây đi”, giọng Diệp Thành vang dội, hắn chợt cầm hộp lắc lên, ba viên xúc xắc nhanh chóng lắc lư, hôm nay hắn cực kỳ ngông nghênh, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, chờ Tạ Vân trở lại.Bầu không khí tại hiện trường lập tức trở nên vô cùng ngột ngạt, đến sòng bạc đánh bạc vốn chỉ để giải trí, đây là lần đầu tiên họ thấy có người cược mạng, chuyện này còn gay cấn hơn cả vụ cá cược mười triệu khi nãy, không cẩn thận một chút là sẽ không trở mình nổi.Lúc này, đến Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng phải cau mày, ai mà ngờ một ván bạc lại biến thành thế này.Rầm!Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đặt mạnh hộp lắc lên bàn đặt cược.Điểm khác biệt là lần này hắn mở nắp luôn, ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh hiện ra, đây là kỹ năng đổ xúc xắc của Mục Uyển Thanh đã được hắn dùng Tiên Luân Nhãn học lại.“Lớn hay nhỏ?”, Diệp Thành liếc Diễn Thiên Đạo Nhân.“Lớn”, Diễn Thiên Đạo Nhân đập mạnh bàn cược khiến bàn rung lên, nhưng không vỡ.“Sợ là phải khiến tiền bối thất vọng rồi”, Diệp Thành cũng đập tay lên bàn.Ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh, chẳng những không chậm đi mà ngược lại còn càng lúc càng quay nhanh hơn.Ù! Ù!Bàn đánh bạc rung lên dữ dội, một sức mạnh vô hình tạo thành gợn sóng vô hình lan khắp mọi hướng không giới hạn, trụ đá của sòng bạc nứt ra nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Lại nhìn đến Diễn Thiên, ông ta ngây ra, khuôn mặt già nua bị Diệp Thành tát lệch đi.

Cái tát của Diệp Thành không phải nói đùa, thân thể của Hoang Cổ Thánh Thể bá đạo, còn có rất nhiều sức mạnh trợ lực, cũng may Diễn Thiên là cảnh giới Hoàng, nếu là Chuẩn Hoàng thì một cái tát này đã bị Diệp Thành đánh chết rồi.

Advertisement

“Là ông ấy bảo ta đánh đấy nhé”, Diệp Thành nhìn người trong sòng bạc với vẻ rất vô tội.

“Ta giết ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân phản ứng lại, đầu tóc bù xù, khuôn mặt gớm ghiếc, gào thét như một kẻ điên, ông ta xông tới như một con mãnh thú muốn cắn xé Diệp Thành trước mặt.

“Diễn Thiên, đây là U Đô”, lão Mục lập tức đứng chắn trước mặt Diệp Thành.

“Cút!”, Diễn Thiên Đạo Nhân rống to, lập tức vung chưởng nhưng chạm vào cấm chế của U Đô, một tia sấm sét bắn xuống, chém ông ta máu xương đầm đìa, cảnh giới Hoàng cũng khó chống lại pháp tắc của U Đô.

“Đánh bạc ăn tiền mà! Tiền bối đang làm gì vậy?”, Diệp Thành cười nhạt.

“Cược, ta cược mạng với ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân lảo đảo đứng dậy, phẫn nộ thét gào, hai mắt đỏ ngầu đầy tia máu.

“Vậy thì tới đây đi”, giọng Diệp Thành vang dội, hắn chợt cầm hộp lắc lên, ba viên xúc xắc nhanh chóng lắc lư, hôm nay hắn cực kỳ ngông nghênh, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, chờ Tạ Vân trở lại.

Bầu không khí tại hiện trường lập tức trở nên vô cùng ngột ngạt, đến sòng bạc đánh bạc vốn chỉ để giải trí, đây là lần đầu tiên họ thấy có người cược mạng, chuyện này còn gay cấn hơn cả vụ cá cược mười triệu khi nãy, không cẩn thận một chút là sẽ không trở mình nổi.

Lúc này, đến Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng phải cau mày, ai mà ngờ một ván bạc lại biến thành thế này.

Rầm!

Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đặt mạnh hộp lắc lên bàn đặt cược.

Điểm khác biệt là lần này hắn mở nắp luôn, ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh hiện ra, đây là kỹ năng đổ xúc xắc của Mục Uyển Thanh đã được hắn dùng Tiên Luân Nhãn học lại.

“Lớn hay nhỏ?”, Diệp Thành liếc Diễn Thiên Đạo Nhân.

“Lớn”, Diễn Thiên Đạo Nhân đập mạnh bàn cược khiến bàn rung lên, nhưng không vỡ.

“Sợ là phải khiến tiền bối thất vọng rồi”, Diệp Thành cũng đập tay lên bàn.

Ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh, chẳng những không chậm đi mà ngược lại còn càng lúc càng quay nhanh hơn.

Ù! Ù!

Bàn đánh bạc rung lên dữ dội, một sức mạnh vô hình tạo thành gợn sóng vô hình lan khắp mọi hướng không giới hạn, trụ đá của sòng bạc nứt ra nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lại nhìn đến Diễn Thiên, ông ta ngây ra, khuôn mặt già nua bị Diệp Thành tát lệch đi.Cái tát của Diệp Thành không phải nói đùa, thân thể của Hoang Cổ Thánh Thể bá đạo, còn có rất nhiều sức mạnh trợ lực, cũng may Diễn Thiên là cảnh giới Hoàng, nếu là Chuẩn Hoàng thì một cái tát này đã bị Diệp Thành đánh chết rồi.Advertisement“Là ông ấy bảo ta đánh đấy nhé”, Diệp Thành nhìn người trong sòng bạc với vẻ rất vô tội.“Ta giết ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân phản ứng lại, đầu tóc bù xù, khuôn mặt gớm ghiếc, gào thét như một kẻ điên, ông ta xông tới như một con mãnh thú muốn cắn xé Diệp Thành trước mặt.“Diễn Thiên, đây là U Đô”, lão Mục lập tức đứng chắn trước mặt Diệp Thành.“Cút!”, Diễn Thiên Đạo Nhân rống to, lập tức vung chưởng nhưng chạm vào cấm chế của U Đô, một tia sấm sét bắn xuống, chém ông ta máu xương đầm đìa, cảnh giới Hoàng cũng khó chống lại pháp tắc của U Đô.“Đánh bạc ăn tiền mà! Tiền bối đang làm gì vậy?”, Diệp Thành cười nhạt.“Cược, ta cược mạng với ngươi”, Diễn Thiên Đạo Nhân lảo đảo đứng dậy, phẫn nộ thét gào, hai mắt đỏ ngầu đầy tia máu.“Vậy thì tới đây đi”, giọng Diệp Thành vang dội, hắn chợt cầm hộp lắc lên, ba viên xúc xắc nhanh chóng lắc lư, hôm nay hắn cực kỳ ngông nghênh, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, chờ Tạ Vân trở lại.Bầu không khí tại hiện trường lập tức trở nên vô cùng ngột ngạt, đến sòng bạc đánh bạc vốn chỉ để giải trí, đây là lần đầu tiên họ thấy có người cược mạng, chuyện này còn gay cấn hơn cả vụ cá cược mười triệu khi nãy, không cẩn thận một chút là sẽ không trở mình nổi.Lúc này, đến Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng phải cau mày, ai mà ngờ một ván bạc lại biến thành thế này.Rầm!Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành đặt mạnh hộp lắc lên bàn đặt cược.Điểm khác biệt là lần này hắn mở nắp luôn, ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh hiện ra, đây là kỹ năng đổ xúc xắc của Mục Uyển Thanh đã được hắn dùng Tiên Luân Nhãn học lại.“Lớn hay nhỏ?”, Diệp Thành liếc Diễn Thiên Đạo Nhân.“Lớn”, Diễn Thiên Đạo Nhân đập mạnh bàn cược khiến bàn rung lên, nhưng không vỡ.“Sợ là phải khiến tiền bối thất vọng rồi”, Diệp Thành cũng đập tay lên bàn.Ba viên xúc xắc vẫn đang quay nhanh, chẳng những không chậm đi mà ngược lại còn càng lúc càng quay nhanh hơn.Ù! Ù!Bàn đánh bạc rung lên dữ dội, một sức mạnh vô hình tạo thành gợn sóng vô hình lan khắp mọi hướng không giới hạn, trụ đá của sòng bạc nứt ra nhanh chóng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Chương 2780: “Sợ là phải khiến tiền bối thất vọng rồi”