“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2781: Hắn thật sự định giết Diễn Thiên sao?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diễn Thiên Đạo Nhân tràn đầy hung tợn, sát khí lan ra tứ phía, ông ta nhìn chòng chọc Diệp Thành, thiêu đốt sức mạnh trong bóng tối để thuật thôi diễn càng mạnh hơn.So với ông ta, Diệp Thành bình tĩnh hơn rất nhiều, Chu Thiên Diễn Hoá của hắn hơn hẳn thuật thôi diễn của Diễn Thiên Đạo Nhân. Diễn Thiên đánh cược bằng tính mạng thì hắn sẽ cược cùng ông ta, hắn muốn tiêu diệt kẻ địch mạnh này giúp nhà họ Mục và Tạ Vân ngay trong ván cược này.AdvertisementRắc! Rắc!Sau một khoảng thời gian không xác định, các vết nứt xuất hiện trên bàn đặt cược, hơn nữa còn lan rộng không giới hạn.Mọi người nín thở, ai nấy đều nhìn chằm chằm bàn cược, đây là một ván bạc cược bằng cả tính mạng, dù xúc xắc là lớn hay nhỏ thì đều liên quan đến sinh tử của Diệp Thành và Diễn Thiên Đạo Nhân.Diễn Thiên Đạo Nhân nôn ra máu, mà khoé miệng Diệp Thành cũng rỉ máu, sự điên cuồng của Diễn Thiên khiến hắn cũng bị thương.Ù! Ù!Bàn đặt cược vẫn đang rung chuyển kịch liệt, dường như giây tiếp theo có thể nứt vỡ ngay, mà ba viên xúc xắc vẫn đang quay cực nhanh, theo đấu pháp của Diệp Thành và Diễn Thiên, nó càng quay càng nhanh khiến mọi người không thể nhìn thẳng.Phụt!Cuối cùng, Diễn Thiên Đạo Nhân phun ra một bụng máu, cả người lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến mặt đất lún xuống tạo thành vết chân rất sâu.Bàn đặt cược không còn rung nữa, ba viên xúc xắc quay chậm lại cho đến khi dừng hẳn, con số trên đó cực kỳ chói mắt: Một, hai, hai, tiểu.“Ông thua rồi”, Diệp Thành nhẹ nhàng nói, trong tay hắn đã có thêm một thanh sát kiếm màu đỏ.“Không thể nào, không thể nào”, Diễn Thiên Đạo Nhân vẫn loạng choạng lùi về sau, vẻ mặt khó tin, lùi mãi lùi mãi rồi ngã quỵ xuống đất, liều mạng dùng thôi diễn đấu pháp với Diệp Thành khiến ông ta gặp phản phệ dữ dội mang tính huỷ diệt, một cảnh giới Hoàng mà đến đứng còn không vững.“Nếu đã cược mạng thì nộp mạng đi”, Diệp Thành giơ kiếm lên, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.“Hắn… Hắn thật sự định giết Diễn Thiên sao?”“Đây là U Đô, nghiêm cấm đánh nhau, huống chi là giết người”.“Diệp Thành, ngươi định bỏ qua pháp tắc của U Đô sao?”, người của Khô Nhạc và tám vị hoàng tử cũng lạnh giọng quát.“Diệp Thành, đừng làm bừa”, Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng tiến lên.Nhưng mặc kệ lời nói của mọi người, Diệp Thành vẫn giơ sát kiếm lên.Đoàng!Hành động này của hắn đã động đến pháp tắc của U Đô, sấm sét giáng xuống đánh hắn thịt nát xương tan.Phụt!Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, sát kiếm của hắn cũng hạ xuống, đầu của Diễn Thiên bị một nhát kiếm của hắn chém bay, máu tươi văng khắp Thánh thể.
Diễn Thiên Đạo Nhân tràn đầy hung tợn, sát khí lan ra tứ phía, ông ta nhìn chòng chọc Diệp Thành, thiêu đốt sức mạnh trong bóng tối để thuật thôi diễn càng mạnh hơn.
So với ông ta, Diệp Thành bình tĩnh hơn rất nhiều, Chu Thiên Diễn Hoá của hắn hơn hẳn thuật thôi diễn của Diễn Thiên Đạo Nhân. Diễn Thiên đánh cược bằng tính mạng thì hắn sẽ cược cùng ông ta, hắn muốn tiêu diệt kẻ địch mạnh này giúp nhà họ Mục và Tạ Vân ngay trong ván cược này.
Advertisement
Rắc! Rắc!
Sau một khoảng thời gian không xác định, các vết nứt xuất hiện trên bàn đặt cược, hơn nữa còn lan rộng không giới hạn.
Mọi người nín thở, ai nấy đều nhìn chằm chằm bàn cược, đây là một ván bạc cược bằng cả tính mạng, dù xúc xắc là lớn hay nhỏ thì đều liên quan đến sinh tử của Diệp Thành và Diễn Thiên Đạo Nhân.
Diễn Thiên Đạo Nhân nôn ra máu, mà khoé miệng Diệp Thành cũng rỉ máu, sự điên cuồng của Diễn Thiên khiến hắn cũng bị thương.
Ù! Ù!
Bàn đặt cược vẫn đang rung chuyển kịch liệt, dường như giây tiếp theo có thể nứt vỡ ngay, mà ba viên xúc xắc vẫn đang quay cực nhanh, theo đấu pháp của Diệp Thành và Diễn Thiên, nó càng quay càng nhanh khiến mọi người không thể nhìn thẳng.
Phụt!
Cuối cùng, Diễn Thiên Đạo Nhân phun ra một bụng máu, cả người lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến mặt đất lún xuống tạo thành vết chân rất sâu.
Bàn đặt cược không còn rung nữa, ba viên xúc xắc quay chậm lại cho đến khi dừng hẳn, con số trên đó cực kỳ chói mắt: Một, hai, hai, tiểu.
“Ông thua rồi”, Diệp Thành nhẹ nhàng nói, trong tay hắn đã có thêm một thanh sát kiếm màu đỏ.
“Không thể nào, không thể nào”, Diễn Thiên Đạo Nhân vẫn loạng choạng lùi về sau, vẻ mặt khó tin, lùi mãi lùi mãi rồi ngã quỵ xuống đất, liều mạng dùng thôi diễn đấu pháp với Diệp Thành khiến ông ta gặp phản phệ dữ dội mang tính huỷ diệt, một cảnh giới Hoàng mà đến đứng còn không vững.
“Nếu đã cược mạng thì nộp mạng đi”, Diệp Thành giơ kiếm lên, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.
“Hắn… Hắn thật sự định giết Diễn Thiên sao?”
“Đây là U Đô, nghiêm cấm đánh nhau, huống chi là giết người”.
“Diệp Thành, ngươi định bỏ qua pháp tắc của U Đô sao?”, người của Khô Nhạc và tám vị hoàng tử cũng lạnh giọng quát.
“Diệp Thành, đừng làm bừa”, Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng tiến lên.
Nhưng mặc kệ lời nói của mọi người, Diệp Thành vẫn giơ sát kiếm lên.
Đoàng!
Hành động này của hắn đã động đến pháp tắc của U Đô, sấm sét giáng xuống đánh hắn thịt nát xương tan.
Phụt!
Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, sát kiếm của hắn cũng hạ xuống, đầu của Diễn Thiên bị một nhát kiếm của hắn chém bay, máu tươi văng khắp Thánh thể.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diễn Thiên Đạo Nhân tràn đầy hung tợn, sát khí lan ra tứ phía, ông ta nhìn chòng chọc Diệp Thành, thiêu đốt sức mạnh trong bóng tối để thuật thôi diễn càng mạnh hơn.So với ông ta, Diệp Thành bình tĩnh hơn rất nhiều, Chu Thiên Diễn Hoá của hắn hơn hẳn thuật thôi diễn của Diễn Thiên Đạo Nhân. Diễn Thiên đánh cược bằng tính mạng thì hắn sẽ cược cùng ông ta, hắn muốn tiêu diệt kẻ địch mạnh này giúp nhà họ Mục và Tạ Vân ngay trong ván cược này.AdvertisementRắc! Rắc!Sau một khoảng thời gian không xác định, các vết nứt xuất hiện trên bàn đặt cược, hơn nữa còn lan rộng không giới hạn.Mọi người nín thở, ai nấy đều nhìn chằm chằm bàn cược, đây là một ván bạc cược bằng cả tính mạng, dù xúc xắc là lớn hay nhỏ thì đều liên quan đến sinh tử của Diệp Thành và Diễn Thiên Đạo Nhân.Diễn Thiên Đạo Nhân nôn ra máu, mà khoé miệng Diệp Thành cũng rỉ máu, sự điên cuồng của Diễn Thiên khiến hắn cũng bị thương.Ù! Ù!Bàn đặt cược vẫn đang rung chuyển kịch liệt, dường như giây tiếp theo có thể nứt vỡ ngay, mà ba viên xúc xắc vẫn đang quay cực nhanh, theo đấu pháp của Diệp Thành và Diễn Thiên, nó càng quay càng nhanh khiến mọi người không thể nhìn thẳng.Phụt!Cuối cùng, Diễn Thiên Đạo Nhân phun ra một bụng máu, cả người lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến mặt đất lún xuống tạo thành vết chân rất sâu.Bàn đặt cược không còn rung nữa, ba viên xúc xắc quay chậm lại cho đến khi dừng hẳn, con số trên đó cực kỳ chói mắt: Một, hai, hai, tiểu.“Ông thua rồi”, Diệp Thành nhẹ nhàng nói, trong tay hắn đã có thêm một thanh sát kiếm màu đỏ.“Không thể nào, không thể nào”, Diễn Thiên Đạo Nhân vẫn loạng choạng lùi về sau, vẻ mặt khó tin, lùi mãi lùi mãi rồi ngã quỵ xuống đất, liều mạng dùng thôi diễn đấu pháp với Diệp Thành khiến ông ta gặp phản phệ dữ dội mang tính huỷ diệt, một cảnh giới Hoàng mà đến đứng còn không vững.“Nếu đã cược mạng thì nộp mạng đi”, Diệp Thành giơ kiếm lên, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo.“Hắn… Hắn thật sự định giết Diễn Thiên sao?”“Đây là U Đô, nghiêm cấm đánh nhau, huống chi là giết người”.“Diệp Thành, ngươi định bỏ qua pháp tắc của U Đô sao?”, người của Khô Nhạc và tám vị hoàng tử cũng lạnh giọng quát.“Diệp Thành, đừng làm bừa”, Mục Uyển Thanh và lão Mục cũng tiến lên.Nhưng mặc kệ lời nói của mọi người, Diệp Thành vẫn giơ sát kiếm lên.Đoàng!Hành động này của hắn đã động đến pháp tắc của U Đô, sấm sét giáng xuống đánh hắn thịt nát xương tan.Phụt!Thánh thể của Diệp Thành nứt ra, sát kiếm của hắn cũng hạ xuống, đầu của Diễn Thiên bị một nhát kiếm của hắn chém bay, máu tươi văng khắp Thánh thể.