“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2785: “Kiếp sau đừng động đến người không nên động!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành vẫn im lặng, một chưởng hất ra một biển sao, mạnh mẽ nghiền nát biển máu của ông lão áo tím.Giết!Ông lão ão tím hét to phẫn nộ, la bàn bát quái lơ lửng trên đầu lăng thiên giáng xuống, hư thiên cũng phải sụp đổ một nửa, đó là một pháp khí đáng sợ, tự động diễn hoá, bên trên còn lạc ấn pháp trận cấm chế.AdvertisementNhưng pháp khí dù mạnh đến đâu, trong mắt Diệp Thành vẫn chẳng là gì.Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, tài tình không chê vào đâu được, đơn giản tự nhiên, có thiên âm đại đạo vang vọng, nghiền nát la bàn bát quái ngay tại chỗ.Phụt!Ông lão áo tím chợt biến sắc, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại kém cỏi như vậy. Ông ta chịu phản phệ, nôn ra máu, trong mắt là vẻ không tin nổi, chỉ khi thực sự đối đầu với Diệp Thành, ông ta mới biết hắn mạnh đến thế nào.“Mạnh vậy sao?”, người xem đều sửng sốt, rất nhiều lão bối tu sĩ đều nheo mắt tập trung nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành, đó mới là thần khí thật sự.“Cướp đại đỉnh đó cho ta”, không chỉ Khô Nhạc mà tám hoàng tử ở trong U Đô đều hạ lệnh cho thủ hạ của mình như vậy, dường như chúng cũng nhìn ra sự bất phàm của Hỗn Độn Thần Đỉnh.“Không ngờ lại được đúc từ Đại La Thần Thiết”, Nhược Thiên Chu Tước ở trên tầng thứ chín của U Đô cũng kinh ngạc: “Còn có khí hỗn độn nữa, kim tự lạc ấn bên trên cũng có lai lịch rất lớn, rốt cuộc hắn đến từ đâu?”A…!Khi bốn phía đều đang ngỡ ngàng thì trên hư thiên vang lên tiếng hét thê lương của ông lão áo tím.Nhìn từ xa, ông ta tóc tai bù xù, máu me đầm đìa, không ngăn được công kích nào của Diệp Thành dù chỉ một chút.Ta không tin!Ông ta hét to, rung chuyển đất trời, thiêu đốt tinh huyết đổi lấy sức chiến đấu cường đại.Phong Thần Quyết!Diệp Thành lao tới, thân ảnh như gió, tốc độ như chớp, một kiếm vô song xuyên qua cơ thể ông lão áo tím.Giết!Một thanh sát kiếm đen kịt bay ra từ đầu mày của ông lão áo tím, hướng thẳng về phía đầu mày của Diệp Thành.Thần Thương!Diệp Thành đã có chuẩn bị, thần mang Thần Thương nghiền nát sát kiếm màu đen, hắn lại một lần nữa khiến ông lão áo tím trọng thương, ông ta lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên sụp đổ.“Kiếp sau đừng động đến người không nên động!”Giọng Diệp Thành lạnh thấu xương, tựa như phán quyết của trời cao, hắn thi triển Súc Địa Thành Thốn một bước tới trước mặt ông ta.Không… Không không…!
Diệp Thành vẫn im lặng, một chưởng hất ra một biển sao, mạnh mẽ nghiền nát biển máu của ông lão áo tím.
Giết!
Ông lão ão tím hét to phẫn nộ, la bàn bát quái lơ lửng trên đầu lăng thiên giáng xuống, hư thiên cũng phải sụp đổ một nửa, đó là một pháp khí đáng sợ, tự động diễn hoá, bên trên còn lạc ấn pháp trận cấm chế.
Advertisement
Nhưng pháp khí dù mạnh đến đâu, trong mắt Diệp Thành vẫn chẳng là gì.
Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, tài tình không chê vào đâu được, đơn giản tự nhiên, có thiên âm đại đạo vang vọng, nghiền nát la bàn bát quái ngay tại chỗ.
Phụt!
Ông lão áo tím chợt biến sắc, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại kém cỏi như vậy. Ông ta chịu phản phệ, nôn ra máu, trong mắt là vẻ không tin nổi, chỉ khi thực sự đối đầu với Diệp Thành, ông ta mới biết hắn mạnh đến thế nào.
“Mạnh vậy sao?”, người xem đều sửng sốt, rất nhiều lão bối tu sĩ đều nheo mắt tập trung nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành, đó mới là thần khí thật sự.
“Cướp đại đỉnh đó cho ta”, không chỉ Khô Nhạc mà tám hoàng tử ở trong U Đô đều hạ lệnh cho thủ hạ của mình như vậy, dường như chúng cũng nhìn ra sự bất phàm của Hỗn Độn Thần Đỉnh.
“Không ngờ lại được đúc từ Đại La Thần Thiết”, Nhược Thiên Chu Tước ở trên tầng thứ chín của U Đô cũng kinh ngạc: “Còn có khí hỗn độn nữa, kim tự lạc ấn bên trên cũng có lai lịch rất lớn, rốt cuộc hắn đến từ đâu?”
A…!
Khi bốn phía đều đang ngỡ ngàng thì trên hư thiên vang lên tiếng hét thê lương của ông lão áo tím.
Nhìn từ xa, ông ta tóc tai bù xù, máu me đầm đìa, không ngăn được công kích nào của Diệp Thành dù chỉ một chút.
Ta không tin!
Ông ta hét to, rung chuyển đất trời, thiêu đốt tinh huyết đổi lấy sức chiến đấu cường đại.
Phong Thần Quyết!
Diệp Thành lao tới, thân ảnh như gió, tốc độ như chớp, một kiếm vô song xuyên qua cơ thể ông lão áo tím.
Giết!
Một thanh sát kiếm đen kịt bay ra từ đầu mày của ông lão áo tím, hướng thẳng về phía đầu mày của Diệp Thành.
Thần Thương!
Diệp Thành đã có chuẩn bị, thần mang Thần Thương nghiền nát sát kiếm màu đen, hắn lại một lần nữa khiến ông lão áo tím trọng thương, ông ta lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên sụp đổ.
“Kiếp sau đừng động đến người không nên động!”
Giọng Diệp Thành lạnh thấu xương, tựa như phán quyết của trời cao, hắn thi triển Súc Địa Thành Thốn một bước tới trước mặt ông ta.
Không… Không không…!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành vẫn im lặng, một chưởng hất ra một biển sao, mạnh mẽ nghiền nát biển máu của ông lão áo tím.Giết!Ông lão ão tím hét to phẫn nộ, la bàn bát quái lơ lửng trên đầu lăng thiên giáng xuống, hư thiên cũng phải sụp đổ một nửa, đó là một pháp khí đáng sợ, tự động diễn hoá, bên trên còn lạc ấn pháp trận cấm chế.AdvertisementNhưng pháp khí dù mạnh đến đâu, trong mắt Diệp Thành vẫn chẳng là gì.Hỗn Độn Thần Đỉnh bay ra, tài tình không chê vào đâu được, đơn giản tự nhiên, có thiên âm đại đạo vang vọng, nghiền nát la bàn bát quái ngay tại chỗ.Phụt!Ông lão áo tím chợt biến sắc, không ngờ pháp khí bản mệnh của mình lại kém cỏi như vậy. Ông ta chịu phản phệ, nôn ra máu, trong mắt là vẻ không tin nổi, chỉ khi thực sự đối đầu với Diệp Thành, ông ta mới biết hắn mạnh đến thế nào.“Mạnh vậy sao?”, người xem đều sửng sốt, rất nhiều lão bối tu sĩ đều nheo mắt tập trung nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành, đó mới là thần khí thật sự.“Cướp đại đỉnh đó cho ta”, không chỉ Khô Nhạc mà tám hoàng tử ở trong U Đô đều hạ lệnh cho thủ hạ của mình như vậy, dường như chúng cũng nhìn ra sự bất phàm của Hỗn Độn Thần Đỉnh.“Không ngờ lại được đúc từ Đại La Thần Thiết”, Nhược Thiên Chu Tước ở trên tầng thứ chín của U Đô cũng kinh ngạc: “Còn có khí hỗn độn nữa, kim tự lạc ấn bên trên cũng có lai lịch rất lớn, rốt cuộc hắn đến từ đâu?”A…!Khi bốn phía đều đang ngỡ ngàng thì trên hư thiên vang lên tiếng hét thê lương của ông lão áo tím.Nhìn từ xa, ông ta tóc tai bù xù, máu me đầm đìa, không ngăn được công kích nào của Diệp Thành dù chỉ một chút.Ta không tin!Ông ta hét to, rung chuyển đất trời, thiêu đốt tinh huyết đổi lấy sức chiến đấu cường đại.Phong Thần Quyết!Diệp Thành lao tới, thân ảnh như gió, tốc độ như chớp, một kiếm vô song xuyên qua cơ thể ông lão áo tím.Giết!Một thanh sát kiếm đen kịt bay ra từ đầu mày của ông lão áo tím, hướng thẳng về phía đầu mày của Diệp Thành.Thần Thương!Diệp Thành đã có chuẩn bị, thần mang Thần Thương nghiền nát sát kiếm màu đen, hắn lại một lần nữa khiến ông lão áo tím trọng thương, ông ta lảo đảo lùi về sau, mỗi bước lùi lại đều khiến hư thiên sụp đổ.“Kiếp sau đừng động đến người không nên động!”Giọng Diệp Thành lạnh thấu xương, tựa như phán quyết của trời cao, hắn thi triển Súc Địa Thành Thốn một bước tới trước mặt ông ta.Không… Không không…!