Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2786: Huyết mạch bá đạo quá!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cảnh…cảnh giới Thiên trảm cảnh giới Hoàng?Thấy ông lão áo tím ngã khỏi hư thiên, người xem thẫn thờ, mặt mày tỏ vẻ ngỡ ngàng, ai nấy đều há hốc miệng hồi lâu không dám ngậm.AdvertisementVở kịch hay kết thúc!Giọng Diệp Thành vang lên, hắn cất túi đựng đồ của ông lão áo tím đi sau đó đi về phía U Đô.Đi đâu!Một sát kiếm sắc lạnh đâm từ bên hông mang theo sát khí lạnh băng không khác gì nhát kiếm đâm ra từ địa ngục muốn đoạt mạng Diệp Thành.Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn quay người lại tung ra một chưởng quét ngang hư thiên ép kẻ trong bóng tối kia phải ra ngoài, đó chính là một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Hoàng.Cùng lên!Mười mấy bóng hình sát phạt ra từ tứ phương, lần lượt chen vào, tất cả đều ở cảnh giới Hoàng, thứ nhất vì khả năng chiến đấu của Diệp Thành quá mạnh, thứ hai là vì bọn họ muốn đoạt tiên hoả và Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành hắng giọng mở ra hỗn độn thế giới.Thế rồi mười mấy kẻ ở cảnh giới Hoàng sát phạt từ tứ phương lập tức bị trấn áp đến mức lảo đảo.Hại huynh đệ của ta, các ngươi đều phải chết!Trong đôi mắt Diệp Thành loé lên hàn mang, nghĩ tới Tạ Vân gặp nạn, sát khí của hắn lại ngút trời không thể nào kiềm chế lại được, hắn phải thể hiện mạnh mẽ, thay Tạ Vân đòi lại công bằng, gặp thần giết thần, gặp phật diệt phật.Rầm!Một đạo thần hồng màu vàng kim bay từ đầu Diệp Thành ra cứ thế xuyên lên thiên tiêu.Man Hoang Luyện Thể!Trên tầng thứ chín, Nhược Thiên Chu Tước đứng bật dậy, trên dung nhan tuyệt thế lần đầu tiên tỏ ra kinh ngạc.Thông tin này khiến bà ta trở tay không kịp, bà ta từng gặp Diệp Thành nhưng lại chưa từng nhìn ra Diệp Thành còn mang theo huyết mạch nghịch thiên như vậy, thánh thể mà hắn được thừa hưởng có thể sánh ngang với Đại Đế.Huyết mạch bá đạo quá!Trên tầng thứ tám của U Đô, đôi mắt của Khô Nhạc Chân Nhân nheo lại nhìn vào màn nước Hoan Thiên, cuối cùng ông ta dừng lại ở Diệp Thành, mặc dù ở U Đô nhưng ông ta vẫn có thể cảm nhận được áp lực từ huyết mạch của Diệp Thành.Đây chính là uy thế của huyết mạch thánh thể sao?Bên ngoài U Đô, Mục Uyển Thanh ngỡ ngàng nhìn vào hư thiên, đây là lần đầu tiên từ sau khi gặp Diệp Thành cô ta mới thấy Diệp Thành thể hiện hoàn toàn huyết mạch ra.Đó là huyết mạch gì?

Cảnh…cảnh giới Thiên trảm cảnh giới Hoàng?

Thấy ông lão áo tím ngã khỏi hư thiên, người xem thẫn thờ, mặt mày tỏ vẻ ngỡ ngàng, ai nấy đều há hốc miệng hồi lâu không dám ngậm.

Advertisement

Vở kịch hay kết thúc!

Giọng Diệp Thành vang lên, hắn cất túi đựng đồ của ông lão áo tím đi sau đó đi về phía U Đô.

Đi đâu!

Một sát kiếm sắc lạnh đâm từ bên hông mang theo sát khí lạnh băng không khác gì nhát kiếm đâm ra từ địa ngục muốn đoạt mạng Diệp Thành.

Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn quay người lại tung ra một chưởng quét ngang hư thiên ép kẻ trong bóng tối kia phải ra ngoài, đó chính là một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Hoàng.

Cùng lên!

Mười mấy bóng hình sát phạt ra từ tứ phương, lần lượt chen vào, tất cả đều ở cảnh giới Hoàng, thứ nhất vì khả năng chiến đấu của Diệp Thành quá mạnh, thứ hai là vì bọn họ muốn đoạt tiên hoả và Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành.

Ngoại đạo pháp tướng, mở!

Diệp Thành hắng giọng mở ra hỗn độn thế giới.

Thế rồi mười mấy kẻ ở cảnh giới Hoàng sát phạt từ tứ phương lập tức bị trấn áp đến mức lảo đảo.

Hại huynh đệ của ta, các ngươi đều phải chết!

Trong đôi mắt Diệp Thành loé lên hàn mang, nghĩ tới Tạ Vân gặp nạn, sát khí của hắn lại ngút trời không thể nào kiềm chế lại được, hắn phải thể hiện mạnh mẽ, thay Tạ Vân đòi lại công bằng, gặp thần giết thần, gặp phật diệt phật.

Rầm!

Một đạo thần hồng màu vàng kim bay từ đầu Diệp Thành ra cứ thế xuyên lên thiên tiêu.

Man Hoang Luyện Thể!

Trên tầng thứ chín, Nhược Thiên Chu Tước đứng bật dậy, trên dung nhan tuyệt thế lần đầu tiên tỏ ra kinh ngạc.

Thông tin này khiến bà ta trở tay không kịp, bà ta từng gặp Diệp Thành nhưng lại chưa từng nhìn ra Diệp Thành còn mang theo huyết mạch nghịch thiên như vậy, thánh thể mà hắn được thừa hưởng có thể sánh ngang với Đại Đế.

Huyết mạch bá đạo quá!

Trên tầng thứ tám của U Đô, đôi mắt của Khô Nhạc Chân Nhân nheo lại nhìn vào màn nước Hoan Thiên, cuối cùng ông ta dừng lại ở Diệp Thành, mặc dù ở U Đô nhưng ông ta vẫn có thể cảm nhận được áp lực từ huyết mạch của Diệp Thành.

Đây chính là uy thế của huyết mạch thánh thể sao?

Bên ngoài U Đô, Mục Uyển Thanh ngỡ ngàng nhìn vào hư thiên, đây là lần đầu tiên từ sau khi gặp Diệp Thành cô ta mới thấy Diệp Thành thể hiện hoàn toàn huyết mạch ra.

Đó là huyết mạch gì?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cảnh…cảnh giới Thiên trảm cảnh giới Hoàng?Thấy ông lão áo tím ngã khỏi hư thiên, người xem thẫn thờ, mặt mày tỏ vẻ ngỡ ngàng, ai nấy đều há hốc miệng hồi lâu không dám ngậm.AdvertisementVở kịch hay kết thúc!Giọng Diệp Thành vang lên, hắn cất túi đựng đồ của ông lão áo tím đi sau đó đi về phía U Đô.Đi đâu!Một sát kiếm sắc lạnh đâm từ bên hông mang theo sát khí lạnh băng không khác gì nhát kiếm đâm ra từ địa ngục muốn đoạt mạng Diệp Thành.Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn quay người lại tung ra một chưởng quét ngang hư thiên ép kẻ trong bóng tối kia phải ra ngoài, đó chính là một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Hoàng.Cùng lên!Mười mấy bóng hình sát phạt ra từ tứ phương, lần lượt chen vào, tất cả đều ở cảnh giới Hoàng, thứ nhất vì khả năng chiến đấu của Diệp Thành quá mạnh, thứ hai là vì bọn họ muốn đoạt tiên hoả và Hỗn Độn Thần Đỉnh của Diệp Thành.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành hắng giọng mở ra hỗn độn thế giới.Thế rồi mười mấy kẻ ở cảnh giới Hoàng sát phạt từ tứ phương lập tức bị trấn áp đến mức lảo đảo.Hại huynh đệ của ta, các ngươi đều phải chết!Trong đôi mắt Diệp Thành loé lên hàn mang, nghĩ tới Tạ Vân gặp nạn, sát khí của hắn lại ngút trời không thể nào kiềm chế lại được, hắn phải thể hiện mạnh mẽ, thay Tạ Vân đòi lại công bằng, gặp thần giết thần, gặp phật diệt phật.Rầm!Một đạo thần hồng màu vàng kim bay từ đầu Diệp Thành ra cứ thế xuyên lên thiên tiêu.Man Hoang Luyện Thể!Trên tầng thứ chín, Nhược Thiên Chu Tước đứng bật dậy, trên dung nhan tuyệt thế lần đầu tiên tỏ ra kinh ngạc.Thông tin này khiến bà ta trở tay không kịp, bà ta từng gặp Diệp Thành nhưng lại chưa từng nhìn ra Diệp Thành còn mang theo huyết mạch nghịch thiên như vậy, thánh thể mà hắn được thừa hưởng có thể sánh ngang với Đại Đế.Huyết mạch bá đạo quá!Trên tầng thứ tám của U Đô, đôi mắt của Khô Nhạc Chân Nhân nheo lại nhìn vào màn nước Hoan Thiên, cuối cùng ông ta dừng lại ở Diệp Thành, mặc dù ở U Đô nhưng ông ta vẫn có thể cảm nhận được áp lực từ huyết mạch của Diệp Thành.Đây chính là uy thế của huyết mạch thánh thể sao?Bên ngoài U Đô, Mục Uyển Thanh ngỡ ngàng nhìn vào hư thiên, đây là lần đầu tiên từ sau khi gặp Diệp Thành cô ta mới thấy Diệp Thành thể hiện hoàn toàn huyết mạch ra.Đó là huyết mạch gì?

Chương 2786: Huyết mạch bá đạo quá!