Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2844: “Phật của các vị có tác dụng gì”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phổ độ chúng sinh”, Diệp Thành bật cười, “ta muốn hỏi ông, thế nào là chúng sinh?”“Có người linh thì ắt có chúng sinh”.“Thế nào là phổ độ?”Advertisement“Thi triển phật phát giúp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”.“Hay cho câu thi triển phật pháp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”, Diệp Thành vặn cổ, “yêu cũng là linh, cô ta cũng là chúng sinh, phật pháp của ông giúp cô ta thoát khỏi bể khổ bao giờ chưa? Phổ độ mà ông nói chính là chia rẽ vô tình sao? Đây chính là từ bi của nhà phật sao? Pháp Hải, ông căn bản không biết thế nào là tình, cũng căn bản không biết thế nào lài yêu, phật vô tình thì ông có tư cách gì mà phổ độ chúng sinh?”“Phật từ bi nhốt cô ta chính là giúp cô ta, đợi tới khi cô ta thành tâm quy y theo phật thì chính là thoát khỏi bể khổ”.“Từ bi?”, Diệp Thành bật cười, hắn lập tức vung tay túm một tiểu tăng đang toạ thiền trong tự viện, một tay bóp cổ tiểu tăng đó rồi nhìn Pháp Hải cười, nói: “Tự phế tu vi trước mặt ta thì ta thả hắn đi”.“Sát niệm quá lớn khó thành chính quả”.“Sao? Không muốn dùng tu vi để đổi lấy mạng của tiểu tăng này à? Pháp Hải, lòng từ bi của ông đâu?”“Thí chủ, bỏ gươm đao xuống thì sẽ thành phật”, trong lời nói của Pháp Hải còn mang theo phật âm vô thượng vang vọng khắp thiên địa.“Gươm đao của ta đã từng cứu vạn vực thương sinh, còn ông, Pháp Hải? Ông có muốn dùng đao trảm đi tu vi cứu lấy cái mạng của tiểu tăng này giúp hắn thoát khỏi bể khổ không?”, Diệp Thành nhìn Pháp Hải: “Nếu như không muốn thì đừng nói về lòng từ bi của ông cũng đừng dùng phật pháp cao cao tại thượng đi phổ độ cái mà ông gọi là chúng sinh nữa”.Nói rồi Diệp Thành giơ tay đưa tiểu tăng kia về vị trí cũ.Tiếp đó, hắn bước vào Kim Sơn Tự tới bên dưới Lôi Phong Tháp.Dừng chân!Vị cao tăng canh giữ bên dưới Kim Sơn Tự nạt lên, người nào người nấy phật quang chiếu rọi chặn đường Diệp Thành.“Thật nực cười”, trong điệu cười của Diệp Thành còn mang rõ vẻ châm biếm, “thế gian thống khổ mà các vị còn không đi cứu thương sinh, lại ở đây canh một con yêu lương thiện, lòng từ bi của các vị chính là cậu chuyện nực cười”.“Thí chủ, đừng coi thường phật vô thượng”.“Phật của các vị có tác dụng gì”?, Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng tung ra một chưởng.Rầm!Màn đêm yên tĩnh bị tiếng động này phá vỡ.Diệp Thành gạt bay chư tăng, đẩy Lôi Phong Tháp cứu Bạch Tố Tố bên trong ra ngoài.Đạo hữu, huynh…!Bạch Tố Tố thẫn thờ nhìn Diệp Thành và không hiểu vì sao một tu sĩ cảnh giới Thiên lại cứu cô ta ra khỏi Kim Sơn Tự.

“Phổ độ chúng sinh”, Diệp Thành bật cười, “ta muốn hỏi ông, thế nào là chúng sinh?”

“Có người linh thì ắt có chúng sinh”.

“Thế nào là phổ độ?”

Advertisement

“Thi triển phật phát giúp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”.

“Hay cho câu thi triển phật pháp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”, Diệp Thành vặn cổ, “yêu cũng là linh, cô ta cũng là chúng sinh, phật pháp của ông giúp cô ta thoát khỏi bể khổ bao giờ chưa? Phổ độ mà ông nói chính là chia rẽ vô tình sao? Đây chính là từ bi của nhà phật sao? Pháp Hải, ông căn bản không biết thế nào là tình, cũng căn bản không biết thế nào lài yêu, phật vô tình thì ông có tư cách gì mà phổ độ chúng sinh?”

“Phật từ bi nhốt cô ta chính là giúp cô ta, đợi tới khi cô ta thành tâm quy y theo phật thì chính là thoát khỏi bể khổ”.

“Từ bi?”, Diệp Thành bật cười, hắn lập tức vung tay túm một tiểu tăng đang toạ thiền trong tự viện, một tay bóp cổ tiểu tăng đó rồi nhìn Pháp Hải cười, nói: “Tự phế tu vi trước mặt ta thì ta thả hắn đi”.

“Sát niệm quá lớn khó thành chính quả”.

“Sao? Không muốn dùng tu vi để đổi lấy mạng của tiểu tăng này à? Pháp Hải, lòng từ bi của ông đâu?”

“Thí chủ, bỏ gươm đao xuống thì sẽ thành phật”, trong lời nói của Pháp Hải còn mang theo phật âm vô thượng vang vọng khắp thiên địa.

“Gươm đao của ta đã từng cứu vạn vực thương sinh, còn ông, Pháp Hải? Ông có muốn dùng đao trảm đi tu vi cứu lấy cái mạng của tiểu tăng này giúp hắn thoát khỏi bể khổ không?”, Diệp Thành nhìn Pháp Hải: “Nếu như không muốn thì đừng nói về lòng từ bi của ông cũng đừng dùng phật pháp cao cao tại thượng đi phổ độ cái mà ông gọi là chúng sinh nữa”.

Nói rồi Diệp Thành giơ tay đưa tiểu tăng kia về vị trí cũ.

Tiếp đó, hắn bước vào Kim Sơn Tự tới bên dưới Lôi Phong Tháp.

Dừng chân!

Vị cao tăng canh giữ bên dưới Kim Sơn Tự nạt lên, người nào người nấy phật quang chiếu rọi chặn đường Diệp Thành.

“Thật nực cười”, trong điệu cười của Diệp Thành còn mang rõ vẻ châm biếm, “thế gian thống khổ mà các vị còn không đi cứu thương sinh, lại ở đây canh một con yêu lương thiện, lòng từ bi của các vị chính là cậu chuyện nực cười”.

“Thí chủ, đừng coi thường phật vô thượng”.

“Phật của các vị có tác dụng gì”?, Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng tung ra một chưởng.

Rầm!

Màn đêm yên tĩnh bị tiếng động này phá vỡ.

Diệp Thành gạt bay chư tăng, đẩy Lôi Phong Tháp cứu Bạch Tố Tố bên trong ra ngoài.

Đạo hữu, huynh…!

Bạch Tố Tố thẫn thờ nhìn Diệp Thành và không hiểu vì sao một tu sĩ cảnh giới Thiên lại cứu cô ta ra khỏi Kim Sơn Tự.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phổ độ chúng sinh”, Diệp Thành bật cười, “ta muốn hỏi ông, thế nào là chúng sinh?”“Có người linh thì ắt có chúng sinh”.“Thế nào là phổ độ?”Advertisement“Thi triển phật phát giúp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”.“Hay cho câu thi triển phật pháp chúng sinh thoát khỏi bể khổ”, Diệp Thành vặn cổ, “yêu cũng là linh, cô ta cũng là chúng sinh, phật pháp của ông giúp cô ta thoát khỏi bể khổ bao giờ chưa? Phổ độ mà ông nói chính là chia rẽ vô tình sao? Đây chính là từ bi của nhà phật sao? Pháp Hải, ông căn bản không biết thế nào là tình, cũng căn bản không biết thế nào lài yêu, phật vô tình thì ông có tư cách gì mà phổ độ chúng sinh?”“Phật từ bi nhốt cô ta chính là giúp cô ta, đợi tới khi cô ta thành tâm quy y theo phật thì chính là thoát khỏi bể khổ”.“Từ bi?”, Diệp Thành bật cười, hắn lập tức vung tay túm một tiểu tăng đang toạ thiền trong tự viện, một tay bóp cổ tiểu tăng đó rồi nhìn Pháp Hải cười, nói: “Tự phế tu vi trước mặt ta thì ta thả hắn đi”.“Sát niệm quá lớn khó thành chính quả”.“Sao? Không muốn dùng tu vi để đổi lấy mạng của tiểu tăng này à? Pháp Hải, lòng từ bi của ông đâu?”“Thí chủ, bỏ gươm đao xuống thì sẽ thành phật”, trong lời nói của Pháp Hải còn mang theo phật âm vô thượng vang vọng khắp thiên địa.“Gươm đao của ta đã từng cứu vạn vực thương sinh, còn ông, Pháp Hải? Ông có muốn dùng đao trảm đi tu vi cứu lấy cái mạng của tiểu tăng này giúp hắn thoát khỏi bể khổ không?”, Diệp Thành nhìn Pháp Hải: “Nếu như không muốn thì đừng nói về lòng từ bi của ông cũng đừng dùng phật pháp cao cao tại thượng đi phổ độ cái mà ông gọi là chúng sinh nữa”.Nói rồi Diệp Thành giơ tay đưa tiểu tăng kia về vị trí cũ.Tiếp đó, hắn bước vào Kim Sơn Tự tới bên dưới Lôi Phong Tháp.Dừng chân!Vị cao tăng canh giữ bên dưới Kim Sơn Tự nạt lên, người nào người nấy phật quang chiếu rọi chặn đường Diệp Thành.“Thật nực cười”, trong điệu cười của Diệp Thành còn mang rõ vẻ châm biếm, “thế gian thống khổ mà các vị còn không đi cứu thương sinh, lại ở đây canh một con yêu lương thiện, lòng từ bi của các vị chính là cậu chuyện nực cười”.“Thí chủ, đừng coi thường phật vô thượng”.“Phật của các vị có tác dụng gì”?, Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng tung ra một chưởng.Rầm!Màn đêm yên tĩnh bị tiếng động này phá vỡ.Diệp Thành gạt bay chư tăng, đẩy Lôi Phong Tháp cứu Bạch Tố Tố bên trong ra ngoài.Đạo hữu, huynh…!Bạch Tố Tố thẫn thờ nhìn Diệp Thành và không hiểu vì sao một tu sĩ cảnh giới Thiên lại cứu cô ta ra khỏi Kim Sơn Tự.

Chương 2844: “Phật của các vị có tác dụng gì”