“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2845: Người nên tỉnh là ông!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dứt khoát bay lên trời vung bá long đao khiến từng toán tăng lữ ngã khỏi hư thiên.Phật hải vô lượng!Các vị thiền sư thở dài quét ra từng mảng phật quang, ngưng tụ thành biển phật quang cuộn trào về phía Diệp Thành.AdvertisementChư Thiên Vạn Vực, thái hư quy nhất!Diệp Thành vung bá long đao, hắn thi triển bí thuật vô thượng, một đao trảm về phía biển phật kia.Có điều, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là phật hải vô cùng mạnh mẽ, bên trong còn có một luồng sức mạnh thần bí.Niệm lực!Diệp Thành nhanh chóng nhìn ra manh mối, phật được thế nhân cung phụng, mang theo niệm lực tín ngưỡng, đây là luồng sức mạnh vô hình nhưng lại vô cùng bá đạo, người tín ngưỡng càng nhiều thì niệm lực càng lớn.Mở cho ta!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn lại lần nữa tiến lên phía trước, đao này dung hợp với sức mạnh luân hồi cứ thế trảm vào biển phật.Haiz!Pháp Hải thở dài bước từ trên trời xuống, tế ra bình bát, bên trong còn có niệm lực tín ngưỡng sục sôi, phật quang chiếu rọi tứ phương, lặng lẽ hoá thành sức mạnh vu linh dồ dào.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành nhẩm niệm mở ra dị tượng hỗn độn thế giới ngăn niệm lực mạnh mẽ kia.Pháp Hải thấy vậy thì chắp hai tay vào nhau.A, mi, ni, ba, da,…!Miệng Pháp Hải đọc phật kinh cổ xưa, chư vị tăng lữ rợp trời cũng vậy, xung quanh còn có phật văn bao quanh, giọng nói của bọn họ như tiếng chuông vang dội mang theo thiền ý của phật, ngân nga kéo dài.Đại nhật như lai tịnh thế chú!Diệp Thành nheo mắt, hắn biết phía Pháp Hải đang sử dụng bí thuật gì, đó không phải là tịnh thế chú hoàn chỉnh, bên trong đó còn thiếu sót.Hự!Như thể không chịu nổi phật âm mạnh mẽ đó, Bạch Tố Tố bên cạnh Diệp Thành tỏ ra đau đớn, lập tức hiện nguyên hình, đến cả tiểu Ưng trên vai Diệp Thành cũng kêu lên đau khổ.Thấy vậy, Diệp Thành phất tay cho hai người vào bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Pháp Hải và chư tăng của Kim Sơn Tự hợp lực thi triển đại nhật như lai tịnh thế chú, uy lực quá mạnh, cho dù là hắn cũng cảm thấy áp lực bội phần, cũng may đế giác và đan tổ long hồn bảo vệ chân thân nguyên thần của hắn, nếu không thì hắn cũng đã bị thương rồi.Thí chủ, tỉnh ngộ đi!Pháp Hải phất tay về phía Diệp Thành tạo ra một thủ ấn màu vàng kim, giữa lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn.Người nên tỉnh là ông!
Diệp Thành dứt khoát bay lên trời vung bá long đao khiến từng toán tăng lữ ngã khỏi hư thiên.
Phật hải vô lượng!
Các vị thiền sư thở dài quét ra từng mảng phật quang, ngưng tụ thành biển phật quang cuộn trào về phía Diệp Thành.
Advertisement
Chư Thiên Vạn Vực, thái hư quy nhất!
Diệp Thành vung bá long đao, hắn thi triển bí thuật vô thượng, một đao trảm về phía biển phật kia.
Có điều, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là phật hải vô cùng mạnh mẽ, bên trong còn có một luồng sức mạnh thần bí.
Niệm lực!
Diệp Thành nhanh chóng nhìn ra manh mối, phật được thế nhân cung phụng, mang theo niệm lực tín ngưỡng, đây là luồng sức mạnh vô hình nhưng lại vô cùng bá đạo, người tín ngưỡng càng nhiều thì niệm lực càng lớn.
Mở cho ta!
Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn lại lần nữa tiến lên phía trước, đao này dung hợp với sức mạnh luân hồi cứ thế trảm vào biển phật.
Haiz!
Pháp Hải thở dài bước từ trên trời xuống, tế ra bình bát, bên trong còn có niệm lực tín ngưỡng sục sôi, phật quang chiếu rọi tứ phương, lặng lẽ hoá thành sức mạnh vu linh dồ dào.
Ngoại đạo pháp tướng, mở!
Diệp Thành nhẩm niệm mở ra dị tượng hỗn độn thế giới ngăn niệm lực mạnh mẽ kia.
Pháp Hải thấy vậy thì chắp hai tay vào nhau.
A, mi, ni, ba, da,…!
Miệng Pháp Hải đọc phật kinh cổ xưa, chư vị tăng lữ rợp trời cũng vậy, xung quanh còn có phật văn bao quanh, giọng nói của bọn họ như tiếng chuông vang dội mang theo thiền ý của phật, ngân nga kéo dài.
Đại nhật như lai tịnh thế chú!
Diệp Thành nheo mắt, hắn biết phía Pháp Hải đang sử dụng bí thuật gì, đó không phải là tịnh thế chú hoàn chỉnh, bên trong đó còn thiếu sót.
Hự!
Như thể không chịu nổi phật âm mạnh mẽ đó, Bạch Tố Tố bên cạnh Diệp Thành tỏ ra đau đớn, lập tức hiện nguyên hình, đến cả tiểu Ưng trên vai Diệp Thành cũng kêu lên đau khổ.
Thấy vậy, Diệp Thành phất tay cho hai người vào bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.
Pháp Hải và chư tăng của Kim Sơn Tự hợp lực thi triển đại nhật như lai tịnh thế chú, uy lực quá mạnh, cho dù là hắn cũng cảm thấy áp lực bội phần, cũng may đế giác và đan tổ long hồn bảo vệ chân thân nguyên thần của hắn, nếu không thì hắn cũng đã bị thương rồi.
Thí chủ, tỉnh ngộ đi!
Pháp Hải phất tay về phía Diệp Thành tạo ra một thủ ấn màu vàng kim, giữa lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn.
Người nên tỉnh là ông!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dứt khoát bay lên trời vung bá long đao khiến từng toán tăng lữ ngã khỏi hư thiên.Phật hải vô lượng!Các vị thiền sư thở dài quét ra từng mảng phật quang, ngưng tụ thành biển phật quang cuộn trào về phía Diệp Thành.AdvertisementChư Thiên Vạn Vực, thái hư quy nhất!Diệp Thành vung bá long đao, hắn thi triển bí thuật vô thượng, một đao trảm về phía biển phật kia.Có điều, điều khiến hắn phải bất ngờ đó là phật hải vô cùng mạnh mẽ, bên trong còn có một luồng sức mạnh thần bí.Niệm lực!Diệp Thành nhanh chóng nhìn ra manh mối, phật được thế nhân cung phụng, mang theo niệm lực tín ngưỡng, đây là luồng sức mạnh vô hình nhưng lại vô cùng bá đạo, người tín ngưỡng càng nhiều thì niệm lực càng lớn.Mở cho ta!Diệp Thành hắng giọng lạnh lùng, hắn lại lần nữa tiến lên phía trước, đao này dung hợp với sức mạnh luân hồi cứ thế trảm vào biển phật.Haiz!Pháp Hải thở dài bước từ trên trời xuống, tế ra bình bát, bên trong còn có niệm lực tín ngưỡng sục sôi, phật quang chiếu rọi tứ phương, lặng lẽ hoá thành sức mạnh vu linh dồ dào.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành nhẩm niệm mở ra dị tượng hỗn độn thế giới ngăn niệm lực mạnh mẽ kia.Pháp Hải thấy vậy thì chắp hai tay vào nhau.A, mi, ni, ba, da,…!Miệng Pháp Hải đọc phật kinh cổ xưa, chư vị tăng lữ rợp trời cũng vậy, xung quanh còn có phật văn bao quanh, giọng nói của bọn họ như tiếng chuông vang dội mang theo thiền ý của phật, ngân nga kéo dài.Đại nhật như lai tịnh thế chú!Diệp Thành nheo mắt, hắn biết phía Pháp Hải đang sử dụng bí thuật gì, đó không phải là tịnh thế chú hoàn chỉnh, bên trong đó còn thiếu sót.Hự!Như thể không chịu nổi phật âm mạnh mẽ đó, Bạch Tố Tố bên cạnh Diệp Thành tỏ ra đau đớn, lập tức hiện nguyên hình, đến cả tiểu Ưng trên vai Diệp Thành cũng kêu lên đau khổ.Thấy vậy, Diệp Thành phất tay cho hai người vào bên trong Hỗn Độn Thần Đỉnh.Pháp Hải và chư tăng của Kim Sơn Tự hợp lực thi triển đại nhật như lai tịnh thế chú, uy lực quá mạnh, cho dù là hắn cũng cảm thấy áp lực bội phần, cũng may đế giác và đan tổ long hồn bảo vệ chân thân nguyên thần của hắn, nếu không thì hắn cũng đã bị thương rồi.Thí chủ, tỉnh ngộ đi!Pháp Hải phất tay về phía Diệp Thành tạo ra một thủ ấn màu vàng kim, giữa lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn.Người nên tỉnh là ông!