Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2847: “Lão nạp muốn độ hoá phần ma trong ngươi”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dừng chân, trong chốc lát mở ra ma đạo, khả năng chiến đấu lại lần nữa tăng vọt, hắn tay không xông lên tung ra bát hoang chưởng dung hợp với nhiều bí pháp, từng chưởng đánh dội lên hình phật khổng lồ kia.Bang! Bang! Bang!Đại phật rất vững chãi, phật quang bao quanh, nắm đấm của Diệp Thành đánh vào bên trên giống như đánh vào sắt đá cứng rắn vậy.AdvertisementLão tử không tin!Diệp Thành nghiến răng nắm chặt tay bật cả máu, thánh cốt bay đi, sát khí cuộn trào, lại thêm sức mạnh vốn có của khắn khiến đại phật màu vàng kim kia bị đánh tới mức thân toàn vết thương.Cảnh tượng này vô cùng choán mắt.Diệp Thành chân bước trên huyết hải, luồng khí ma sát sục sôi, mái tóc màu máu tung bay, trông hắn không khác gì đại ma cái thế đối đầu với đại phật, đây chính là trận tranh hùng giữa ma và phật.Phá!Sau chưởng đánh cuối cùng, đại phật màu vàng kim bị một chưởng của Diệp Thành đánh tới mức sụp đổ.Phụt! Phụt! Phụt!Khắp trời vang lên tiếng phun ra máu, cho dù là Pháp Hải cũng không ngoại lệ, ông ta gặp phản phệ, toàn thân phật quang ảm đạm đi nhiều.Thái Thượng Chư Thiên, Hạo Vũ Tinh Hạ!Diệp Thành dùng một tay chống trời, năm ngón tay chĩa vào tinh không, vô số ánh sáng của các vì sao ngưng tụ lại, hình thành nên một biển tinh hà cuộn trào đến từ cửu tiêu, ánh sáng chói loá chẳng khác gì ngân hà trút xuống.Trời ơi! Đó là gì?Cảnh tượng kinh thế này khiến những người phàm trên cổ tinh mặt mày đờ đẫn, bọn họ không hề biết đến cảnh tượng náo nhiệt ngút trời phía Kim Sơn Tự.Rầm!Kim Sơn Tự hoang tàn bị tinh hà nuốt trọn, chư tăng bên trong đó cũng đứng không vững.Diệp Thành dịch chuyển, bước vào cửu thiên, bay ra khỏi Kim Sơn Tự.Pháp Hải thấy vậy thì chân bước trên phật quang đuổi tới, ông ta vốn dĩ luôn giữ bảo tướng trang nghiêm thì lúc này lần đầu tiên tỏ vẻ phẫn nộ, phật quang bắt đầu trở nên loang lổ, luồng khí màu đen và xám bên trong đó chính là sát khí.“Tứ kị của nhà phật mà cũng có sát niệm và ác niệm sao?”, Diệp Thành bật cười.“Lão nạp muốn độ hoá phần ma trong ngươi”, giọng Pháp Hải giống như tiếng chuông ngân dài vang vọng.“Vậy thì đến đi”, Diệp Thành quay người sát phạt quay lại, ma hải ngút trời thôn tính bát hoang.Rầm! Rầm!Trận đại chiến lại nổ ra, đây chính là cuộc đối đầu của Diệp Thành và Pháp Hải, cảnh tượng khiến trời long đất lở.Không thể phủ nhận mặc dù Diệp Thành không dễ chịu với Pháp Hải nhưng cũng phải hết sức bất ngờ về ông ta, một tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà phật lực còn mạnh hơn cả hắn tưởng tượng, căn bản không phải là tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thông thường có thể so sánh.Đặc biệt là niệm lực tín ngưỡng kia rõ ràng không bao giờ cạn kiệt, chính là luồng sức mạnh dồi dào của Pháp Hải.Có điều Diệp Thành cũng không phải vừa, hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết dồi dào, lại thêm tiên luân thiên sinh luân hồi sức mạnh của bản thân khiến hắn có đủ sức mạnh đối đầu với Pháp Hải.

Diệp Thành dừng chân, trong chốc lát mở ra ma đạo, khả năng chiến đấu lại lần nữa tăng vọt, hắn tay không xông lên tung ra bát hoang chưởng dung hợp với nhiều bí pháp, từng chưởng đánh dội lên hình phật khổng lồ kia.

Bang! Bang! Bang!

Đại phật rất vững chãi, phật quang bao quanh, nắm đấm của Diệp Thành đánh vào bên trên giống như đánh vào sắt đá cứng rắn vậy.

Advertisement

Lão tử không tin!

Diệp Thành nghiến răng nắm chặt tay bật cả máu, thánh cốt bay đi, sát khí cuộn trào, lại thêm sức mạnh vốn có của khắn khiến đại phật màu vàng kim kia bị đánh tới mức thân toàn vết thương.

Cảnh tượng này vô cùng choán mắt.

Diệp Thành chân bước trên huyết hải, luồng khí ma sát sục sôi, mái tóc màu máu tung bay, trông hắn không khác gì đại ma cái thế đối đầu với đại phật, đây chính là trận tranh hùng giữa ma và phật.

Phá!

Sau chưởng đánh cuối cùng, đại phật màu vàng kim bị một chưởng của Diệp Thành đánh tới mức sụp đổ.

Phụt! Phụt! Phụt!

Khắp trời vang lên tiếng phun ra máu, cho dù là Pháp Hải cũng không ngoại lệ, ông ta gặp phản phệ, toàn thân phật quang ảm đạm đi nhiều.

Thái Thượng Chư Thiên, Hạo Vũ Tinh Hạ!

Diệp Thành dùng một tay chống trời, năm ngón tay chĩa vào tinh không, vô số ánh sáng của các vì sao ngưng tụ lại, hình thành nên một biển tinh hà cuộn trào đến từ cửu tiêu, ánh sáng chói loá chẳng khác gì ngân hà trút xuống.

Trời ơi! Đó là gì?

Cảnh tượng kinh thế này khiến những người phàm trên cổ tinh mặt mày đờ đẫn, bọn họ không hề biết đến cảnh tượng náo nhiệt ngút trời phía Kim Sơn Tự.

Rầm!

Kim Sơn Tự hoang tàn bị tinh hà nuốt trọn, chư tăng bên trong đó cũng đứng không vững.

Diệp Thành dịch chuyển, bước vào cửu thiên, bay ra khỏi Kim Sơn Tự.

Pháp Hải thấy vậy thì chân bước trên phật quang đuổi tới, ông ta vốn dĩ luôn giữ bảo tướng trang nghiêm thì lúc này lần đầu tiên tỏ vẻ phẫn nộ, phật quang bắt đầu trở nên loang lổ, luồng khí màu đen và xám bên trong đó chính là sát khí.

“Tứ kị của nhà phật mà cũng có sát niệm và ác niệm sao?”, Diệp Thành bật cười.

“Lão nạp muốn độ hoá phần ma trong ngươi”, giọng Pháp Hải giống như tiếng chuông ngân dài vang vọng.

“Vậy thì đến đi”, Diệp Thành quay người sát phạt quay lại, ma hải ngút trời thôn tính bát hoang.

Rầm! Rầm!

Trận đại chiến lại nổ ra, đây chính là cuộc đối đầu của Diệp Thành và Pháp Hải, cảnh tượng khiến trời long đất lở.

Không thể phủ nhận mặc dù Diệp Thành không dễ chịu với Pháp Hải nhưng cũng phải hết sức bất ngờ về ông ta, một tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà phật lực còn mạnh hơn cả hắn tưởng tượng, căn bản không phải là tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thông thường có thể so sánh.

Đặc biệt là niệm lực tín ngưỡng kia rõ ràng không bao giờ cạn kiệt, chính là luồng sức mạnh dồi dào của Pháp Hải.

Có điều Diệp Thành cũng không phải vừa, hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết dồi dào, lại thêm tiên luân thiên sinh luân hồi sức mạnh của bản thân khiến hắn có đủ sức mạnh đối đầu với Pháp Hải.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành dừng chân, trong chốc lát mở ra ma đạo, khả năng chiến đấu lại lần nữa tăng vọt, hắn tay không xông lên tung ra bát hoang chưởng dung hợp với nhiều bí pháp, từng chưởng đánh dội lên hình phật khổng lồ kia.Bang! Bang! Bang!Đại phật rất vững chãi, phật quang bao quanh, nắm đấm của Diệp Thành đánh vào bên trên giống như đánh vào sắt đá cứng rắn vậy.AdvertisementLão tử không tin!Diệp Thành nghiến răng nắm chặt tay bật cả máu, thánh cốt bay đi, sát khí cuộn trào, lại thêm sức mạnh vốn có của khắn khiến đại phật màu vàng kim kia bị đánh tới mức thân toàn vết thương.Cảnh tượng này vô cùng choán mắt.Diệp Thành chân bước trên huyết hải, luồng khí ma sát sục sôi, mái tóc màu máu tung bay, trông hắn không khác gì đại ma cái thế đối đầu với đại phật, đây chính là trận tranh hùng giữa ma và phật.Phá!Sau chưởng đánh cuối cùng, đại phật màu vàng kim bị một chưởng của Diệp Thành đánh tới mức sụp đổ.Phụt! Phụt! Phụt!Khắp trời vang lên tiếng phun ra máu, cho dù là Pháp Hải cũng không ngoại lệ, ông ta gặp phản phệ, toàn thân phật quang ảm đạm đi nhiều.Thái Thượng Chư Thiên, Hạo Vũ Tinh Hạ!Diệp Thành dùng một tay chống trời, năm ngón tay chĩa vào tinh không, vô số ánh sáng của các vì sao ngưng tụ lại, hình thành nên một biển tinh hà cuộn trào đến từ cửu tiêu, ánh sáng chói loá chẳng khác gì ngân hà trút xuống.Trời ơi! Đó là gì?Cảnh tượng kinh thế này khiến những người phàm trên cổ tinh mặt mày đờ đẫn, bọn họ không hề biết đến cảnh tượng náo nhiệt ngút trời phía Kim Sơn Tự.Rầm!Kim Sơn Tự hoang tàn bị tinh hà nuốt trọn, chư tăng bên trong đó cũng đứng không vững.Diệp Thành dịch chuyển, bước vào cửu thiên, bay ra khỏi Kim Sơn Tự.Pháp Hải thấy vậy thì chân bước trên phật quang đuổi tới, ông ta vốn dĩ luôn giữ bảo tướng trang nghiêm thì lúc này lần đầu tiên tỏ vẻ phẫn nộ, phật quang bắt đầu trở nên loang lổ, luồng khí màu đen và xám bên trong đó chính là sát khí.“Tứ kị của nhà phật mà cũng có sát niệm và ác niệm sao?”, Diệp Thành bật cười.“Lão nạp muốn độ hoá phần ma trong ngươi”, giọng Pháp Hải giống như tiếng chuông ngân dài vang vọng.“Vậy thì đến đi”, Diệp Thành quay người sát phạt quay lại, ma hải ngút trời thôn tính bát hoang.Rầm! Rầm!Trận đại chiến lại nổ ra, đây chính là cuộc đối đầu của Diệp Thành và Pháp Hải, cảnh tượng khiến trời long đất lở.Không thể phủ nhận mặc dù Diệp Thành không dễ chịu với Pháp Hải nhưng cũng phải hết sức bất ngờ về ông ta, một tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà phật lực còn mạnh hơn cả hắn tưởng tượng, căn bản không phải là tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thông thường có thể so sánh.Đặc biệt là niệm lực tín ngưỡng kia rõ ràng không bao giờ cạn kiệt, chính là luồng sức mạnh dồi dào của Pháp Hải.Có điều Diệp Thành cũng không phải vừa, hắn là Hoang Cổ Thánh Thể, khí huyết dồi dào, lại thêm tiên luân thiên sinh luân hồi sức mạnh của bản thân khiến hắn có đủ sức mạnh đối đầu với Pháp Hải.

Chương 2847: “Lão nạp muốn độ hoá phần ma trong ngươi”