Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2848: Niệm lực tín ngưỡng!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Biển khổ vô biên, phật hải vô lượng!Âm dương vô cực, thái đạo diễn thiên!Vạn vật tạo hoá, phật pháp độ sinh!AdvertisementNghịch thế luân hồi, đạo pháp vạn thiên!Cả hai người đấu pháp giữa hư thiên, người nào cũng có chỗ dựa cho mình.A, Ma, Ni, da…!Trong lúc này, phía Kim Sơn Tự có vô số chư tăng đuổi đến, bọn họ lại lần nữa thi triển đại nhật như lại tịnh thế chú, vả lại còn tăng thêm niệm lực tín ngưỡng, ngưng thụ thành phật hải nhấn chìm Diệp Thành bên trong.Mẹ kiếp! Có gan thì đấu một với ta!Diệp Thành mắng chửi, hắn giống như giao long cuộn mình lên cửu thiên, xông ra khỏi phật hải, không nói lời nào lập tức bỏ chạy.Pháp Hải không chậm trễ, nhanh chóng đuổi theo, chư tăng cũng vậy.Rầm! Đoàng! Rầm!Cổ tinh này chợt trở nên vô cùng náo nhiệt, tiếng động mạnh vang lên không ngớt, từng ngọn núi sụp đổ, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.Tốc độ của Diệp Thành vẫn nhanh như vậy, vả lại hắn còn rất nhân đạo, né tránh con đường có người phàm, tránh sinh linh lầm than.Trong màn đêm đen, Pháp Hải và chư tăng không đuổi theo Diệp Thành nữa mà lần lượt quay về Kim Sơn Tự.Kim Sơn Tự hiện giờ đã là một đống đổ nát, Lôi Phong Tháp sụp đổ, ập vào mắt chính là cảnh tượng tượng phật ngổn ngang, cả Kim Sơn Tự không còn bóng dáng của một nơi thờ tự.Phải diệt ma!Pháp Hải nắm chặt thiền trượng, một người mang lòng từ bi theo nhà phật như ông ta mà lúc này trong ánh mắt với kim quang lấp lánh lại loé lên hàn mang lạnh lẽo.Phía này, Diệp Thành đã chạy một vòng lớn quanh cổ tinh sau đó mới dừng lại trong ngọn núi ở nơi sâu thẳm.Thánh Chủ!Thấy Diệp Thành quay về, Lý Tiêu vội ra đón.Quả là người đông sức lớn!Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, hắn phất tay lấy ra Hỗn Độn Thần Đỉnh sau đó đưa Tiểu Ưng và Bạch Tố Tố ra ngoài.Tướng công!Nương tử!Lại lần nữa hội ngộ, cảnh tượng đẫm nước mắt, cả hai người khóc nấc, nghẹn ngào không nói nên lời.Diệp Thành ho hắng, hắn quay người đi lấy ra một vò rượu rồi tựa vào một tảng đá to vừa uống vừa ngẩng đầu nhìn về phía Kim Sơn Tự, cũng may hắn chạy nhanh nếu không thì đã mất mạng từ lâu rồi.Vốn dĩ hắn không muốn khai chiến, đã nói trước có thể thương lượng nhưng Pháp Hải lại bày ra trò phật pháp nực cười, đó không phải là muốn khai chiến sao?

Biển khổ vô biên, phật hải vô lượng!

Âm dương vô cực, thái đạo diễn thiên!

Vạn vật tạo hoá, phật pháp độ sinh!

Advertisement

Nghịch thế luân hồi, đạo pháp vạn thiên!

Cả hai người đấu pháp giữa hư thiên, người nào cũng có chỗ dựa cho mình.

A, Ma, Ni, da…!

Trong lúc này, phía Kim Sơn Tự có vô số chư tăng đuổi đến, bọn họ lại lần nữa thi triển đại nhật như lại tịnh thế chú, vả lại còn tăng thêm niệm lực tín ngưỡng, ngưng thụ thành phật hải nhấn chìm Diệp Thành bên trong.

Mẹ kiếp! Có gan thì đấu một với ta!

Diệp Thành mắng chửi, hắn giống như giao long cuộn mình lên cửu thiên, xông ra khỏi phật hải, không nói lời nào lập tức bỏ chạy.

Pháp Hải không chậm trễ, nhanh chóng đuổi theo, chư tăng cũng vậy.

Rầm! Đoàng! Rầm!

Cổ tinh này chợt trở nên vô cùng náo nhiệt, tiếng động mạnh vang lên không ngớt, từng ngọn núi sụp đổ, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

Tốc độ của Diệp Thành vẫn nhanh như vậy, vả lại hắn còn rất nhân đạo, né tránh con đường có người phàm, tránh sinh linh lầm than.

Trong màn đêm đen, Pháp Hải và chư tăng không đuổi theo Diệp Thành nữa mà lần lượt quay về Kim Sơn Tự.

Kim Sơn Tự hiện giờ đã là một đống đổ nát, Lôi Phong Tháp sụp đổ, ập vào mắt chính là cảnh tượng tượng phật ngổn ngang, cả Kim Sơn Tự không còn bóng dáng của một nơi thờ tự.

Phải diệt ma!

Pháp Hải nắm chặt thiền trượng, một người mang lòng từ bi theo nhà phật như ông ta mà lúc này trong ánh mắt với kim quang lấp lánh lại loé lên hàn mang lạnh lẽo.

Phía này, Diệp Thành đã chạy một vòng lớn quanh cổ tinh sau đó mới dừng lại trong ngọn núi ở nơi sâu thẳm.

Thánh Chủ!

Thấy Diệp Thành quay về, Lý Tiêu vội ra đón.

Quả là người đông sức lớn!

Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, hắn phất tay lấy ra Hỗn Độn Thần Đỉnh sau đó đưa Tiểu Ưng và Bạch Tố Tố ra ngoài.

Tướng công!

Nương tử!

Lại lần nữa hội ngộ, cảnh tượng đẫm nước mắt, cả hai người khóc nấc, nghẹn ngào không nói nên lời.

Diệp Thành ho hắng, hắn quay người đi lấy ra một vò rượu rồi tựa vào một tảng đá to vừa uống vừa ngẩng đầu nhìn về phía Kim Sơn Tự, cũng may hắn chạy nhanh nếu không thì đã mất mạng từ lâu rồi.

Vốn dĩ hắn không muốn khai chiến, đã nói trước có thể thương lượng nhưng Pháp Hải lại bày ra trò phật pháp nực cười, đó không phải là muốn khai chiến sao?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Biển khổ vô biên, phật hải vô lượng!Âm dương vô cực, thái đạo diễn thiên!Vạn vật tạo hoá, phật pháp độ sinh!AdvertisementNghịch thế luân hồi, đạo pháp vạn thiên!Cả hai người đấu pháp giữa hư thiên, người nào cũng có chỗ dựa cho mình.A, Ma, Ni, da…!Trong lúc này, phía Kim Sơn Tự có vô số chư tăng đuổi đến, bọn họ lại lần nữa thi triển đại nhật như lại tịnh thế chú, vả lại còn tăng thêm niệm lực tín ngưỡng, ngưng thụ thành phật hải nhấn chìm Diệp Thành bên trong.Mẹ kiếp! Có gan thì đấu một với ta!Diệp Thành mắng chửi, hắn giống như giao long cuộn mình lên cửu thiên, xông ra khỏi phật hải, không nói lời nào lập tức bỏ chạy.Pháp Hải không chậm trễ, nhanh chóng đuổi theo, chư tăng cũng vậy.Rầm! Đoàng! Rầm!Cổ tinh này chợt trở nên vô cùng náo nhiệt, tiếng động mạnh vang lên không ngớt, từng ngọn núi sụp đổ, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.Tốc độ của Diệp Thành vẫn nhanh như vậy, vả lại hắn còn rất nhân đạo, né tránh con đường có người phàm, tránh sinh linh lầm than.Trong màn đêm đen, Pháp Hải và chư tăng không đuổi theo Diệp Thành nữa mà lần lượt quay về Kim Sơn Tự.Kim Sơn Tự hiện giờ đã là một đống đổ nát, Lôi Phong Tháp sụp đổ, ập vào mắt chính là cảnh tượng tượng phật ngổn ngang, cả Kim Sơn Tự không còn bóng dáng của một nơi thờ tự.Phải diệt ma!Pháp Hải nắm chặt thiền trượng, một người mang lòng từ bi theo nhà phật như ông ta mà lúc này trong ánh mắt với kim quang lấp lánh lại loé lên hàn mang lạnh lẽo.Phía này, Diệp Thành đã chạy một vòng lớn quanh cổ tinh sau đó mới dừng lại trong ngọn núi ở nơi sâu thẳm.Thánh Chủ!Thấy Diệp Thành quay về, Lý Tiêu vội ra đón.Quả là người đông sức lớn!Diệp Thành lau đi dòng máu nơi khoé miệng, hắn phất tay lấy ra Hỗn Độn Thần Đỉnh sau đó đưa Tiểu Ưng và Bạch Tố Tố ra ngoài.Tướng công!Nương tử!Lại lần nữa hội ngộ, cảnh tượng đẫm nước mắt, cả hai người khóc nấc, nghẹn ngào không nói nên lời.Diệp Thành ho hắng, hắn quay người đi lấy ra một vò rượu rồi tựa vào một tảng đá to vừa uống vừa ngẩng đầu nhìn về phía Kim Sơn Tự, cũng may hắn chạy nhanh nếu không thì đã mất mạng từ lâu rồi.Vốn dĩ hắn không muốn khai chiến, đã nói trước có thể thương lượng nhưng Pháp Hải lại bày ra trò phật pháp nực cười, đó không phải là muốn khai chiến sao?

Chương 2848: Niệm lực tín ngưỡng!