“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2881: “Kẻ nào kẻ nấy ở Đan Phủ đều kì quái”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đa tạ phủ chủ”, luyện đan sư kia mỉm cười phất tay cất linh đan đi, sau đó rời đi.“Linh Đan Các của ta xuất đan trước, trận này Linh Đan Các thắng”, ở một bên, Nhạc Sơn hắng giọng.“Ai thắng ai thua do ông định sao?”, Diệp Thành lại nheo mắt nhìn Nhạc Sơn.Advertisement“Ngươi…”“Được rồi”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh, hiện trường trở nên im ắng, bọn họ nhất thời quên đi lần đấu đan này có một người phán xử, vả lại còn là người có tiếng nói nhất ở U Đô.“Hai bên đều luyện ra được linh đan sáu vân, kết quả hoà”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.“Hai vị có ý kiến gì không?”, Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn Diệp Thành và Khô Nhạc.“Không có gì”, Diệp Thành nhưỡng vai.“Không có ý kiến gì”, Khô Nhạc Chân Nhân trầm giọng, mặt mày tối sầm cả lại, đệ tử chân truyền của ông ta lại có kết quả hoà với luyện đan sư của Đan Phủ, mặt ông ta làm sao vui cho nổi.“Đã vậy thì tiếp tục đấu đan”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ phất tay.“Để ta”, Nhược Thiên Chu Tước vừa dứt lời, Nhạc Mặc liền bước ra, cứ thế sải bước lên đấu đan đài, vả lại không quên nhìn Đan Phủ với ánh mắt khiêu khích: “Phía Đan Phủ ai ra trận?”“Ông tự chọn đi”, Diệp Thành tuỳ ý đáp lời.“Ngông cuồng”.“Ta có tư cách ngông cuồng”, Diệp Thành bật cười.“Được, được lắm”, Nhạc Mặc phẫn nộ nhưng lại bật cười, ông ta chỉ về một phương và chỉ và luyện đan sư đang gặm đùi gà của Đan Phủ.“Nhìn cái gì, là ngươi đấy, nhanh lên”.“Ô, ô”, luyện đan sư kia vội đứng dậy nhưng vẫn không nỡ bỏ đùi gà xuống, cứ thế nhét đầy miệng nhồm nhoàm nhai rồi đi tới, bước ra được hai bước đã hoá thành một con chó”.“Đúng là hoa mắt rồi”, có người dụi mắt, “hoá ra là cẩu yêu”.“Kẻ nào kẻ nấy ở Đan Phủ đều kì quái”.“Bắt đầu”, sau khi luyện đan sư kia của Đan Phủ lên luyện đan đài thì liền hoá thành hình người, có lẽ vì nhai đùi gà nên nói vẫn còn không nghe rõ âm khiến những người có mặt ở đây đều phải chép miệng.Vù! Vù!Sau hai tiếng động này vang lên, luyện đan sư của Đan Phủ và Nhạc Mặc lần lượt lấy lư luyện đan ra.Trận đấu đan thứ hai lại lần nữa nổ ra kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người.
“Đa tạ phủ chủ”, luyện đan sư kia mỉm cười phất tay cất linh đan đi, sau đó rời đi.
“Linh Đan Các của ta xuất đan trước, trận này Linh Đan Các thắng”, ở một bên, Nhạc Sơn hắng giọng.
“Ai thắng ai thua do ông định sao?”, Diệp Thành lại nheo mắt nhìn Nhạc Sơn.
Advertisement
“Ngươi…”
“Được rồi”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh, hiện trường trở nên im ắng, bọn họ nhất thời quên đi lần đấu đan này có một người phán xử, vả lại còn là người có tiếng nói nhất ở U Đô.
“Hai bên đều luyện ra được linh đan sáu vân, kết quả hoà”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.
“Hai vị có ý kiến gì không?”, Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn Diệp Thành và Khô Nhạc.
“Không có gì”, Diệp Thành nhưỡng vai.
“Không có ý kiến gì”, Khô Nhạc Chân Nhân trầm giọng, mặt mày tối sầm cả lại, đệ tử chân truyền của ông ta lại có kết quả hoà với luyện đan sư của Đan Phủ, mặt ông ta làm sao vui cho nổi.
“Đã vậy thì tiếp tục đấu đan”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ phất tay.
“Để ta”, Nhược Thiên Chu Tước vừa dứt lời, Nhạc Mặc liền bước ra, cứ thế sải bước lên đấu đan đài, vả lại không quên nhìn Đan Phủ với ánh mắt khiêu khích: “Phía Đan Phủ ai ra trận?”
“Ông tự chọn đi”, Diệp Thành tuỳ ý đáp lời.
“Ngông cuồng”.
“Ta có tư cách ngông cuồng”, Diệp Thành bật cười.
“Được, được lắm”, Nhạc Mặc phẫn nộ nhưng lại bật cười, ông ta chỉ về một phương và chỉ và luyện đan sư đang gặm đùi gà của Đan Phủ.
“Nhìn cái gì, là ngươi đấy, nhanh lên”.
“Ô, ô”, luyện đan sư kia vội đứng dậy nhưng vẫn không nỡ bỏ đùi gà xuống, cứ thế nhét đầy miệng nhồm nhoàm nhai rồi đi tới, bước ra được hai bước đã hoá thành một con chó”.
“Đúng là hoa mắt rồi”, có người dụi mắt, “hoá ra là cẩu yêu”.
“Kẻ nào kẻ nấy ở Đan Phủ đều kì quái”.
“Bắt đầu”, sau khi luyện đan sư kia của Đan Phủ lên luyện đan đài thì liền hoá thành hình người, có lẽ vì nhai đùi gà nên nói vẫn còn không nghe rõ âm khiến những người có mặt ở đây đều phải chép miệng.
Vù! Vù!
Sau hai tiếng động này vang lên, luyện đan sư của Đan Phủ và Nhạc Mặc lần lượt lấy lư luyện đan ra.
Trận đấu đan thứ hai lại lần nữa nổ ra kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đa tạ phủ chủ”, luyện đan sư kia mỉm cười phất tay cất linh đan đi, sau đó rời đi.“Linh Đan Các của ta xuất đan trước, trận này Linh Đan Các thắng”, ở một bên, Nhạc Sơn hắng giọng.“Ai thắng ai thua do ông định sao?”, Diệp Thành lại nheo mắt nhìn Nhạc Sơn.Advertisement“Ngươi…”“Được rồi”, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng, giọng nói điềm tĩnh, hiện trường trở nên im ắng, bọn họ nhất thời quên đi lần đấu đan này có một người phán xử, vả lại còn là người có tiếng nói nhất ở U Đô.“Hai bên đều luyện ra được linh đan sáu vân, kết quả hoà”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Nhược Thiên Chu Tước lên tiếng.“Hai vị có ý kiến gì không?”, Nhược Thiên Chu Tước liếc nhìn Diệp Thành và Khô Nhạc.“Không có gì”, Diệp Thành nhưỡng vai.“Không có ý kiến gì”, Khô Nhạc Chân Nhân trầm giọng, mặt mày tối sầm cả lại, đệ tử chân truyền của ông ta lại có kết quả hoà với luyện đan sư của Đan Phủ, mặt ông ta làm sao vui cho nổi.“Đã vậy thì tiếp tục đấu đan”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ phất tay.“Để ta”, Nhược Thiên Chu Tước vừa dứt lời, Nhạc Mặc liền bước ra, cứ thế sải bước lên đấu đan đài, vả lại không quên nhìn Đan Phủ với ánh mắt khiêu khích: “Phía Đan Phủ ai ra trận?”“Ông tự chọn đi”, Diệp Thành tuỳ ý đáp lời.“Ngông cuồng”.“Ta có tư cách ngông cuồng”, Diệp Thành bật cười.“Được, được lắm”, Nhạc Mặc phẫn nộ nhưng lại bật cười, ông ta chỉ về một phương và chỉ và luyện đan sư đang gặm đùi gà của Đan Phủ.“Nhìn cái gì, là ngươi đấy, nhanh lên”.“Ô, ô”, luyện đan sư kia vội đứng dậy nhưng vẫn không nỡ bỏ đùi gà xuống, cứ thế nhét đầy miệng nhồm nhoàm nhai rồi đi tới, bước ra được hai bước đã hoá thành một con chó”.“Đúng là hoa mắt rồi”, có người dụi mắt, “hoá ra là cẩu yêu”.“Kẻ nào kẻ nấy ở Đan Phủ đều kì quái”.“Bắt đầu”, sau khi luyện đan sư kia của Đan Phủ lên luyện đan đài thì liền hoá thành hình người, có lẽ vì nhai đùi gà nên nói vẫn còn không nghe rõ âm khiến những người có mặt ở đây đều phải chép miệng.Vù! Vù!Sau hai tiếng động này vang lên, luyện đan sư của Đan Phủ và Nhạc Mặc lần lượt lấy lư luyện đan ra.Trận đấu đan thứ hai lại lần nữa nổ ra kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người.