Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2882: “Ta nhớ rõ ràng là địa hoả mà”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không thể nào”, Nhạc Mặc tỏ vẻ khó tin, trong buổi tuyển chọn luyện đan sư, ông ta đã từng gặp luyện đan sư cẩu yêu này nên nhớ rất rõ tên này mang địa hoả, hiện giờ luyện đan sư cẩu yêu tế gọi ra chân hoả, sao ông ta không kinh ngạc cho được.“Sao có thể là chân hoả?”, những người ngồi đây đều tỏ vẻ khó hiểu, phần đa bọn họ đều từng tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư trước đó.“Ta nhớ rõ ràng là địa hoả mà”.Advertisement“Địa hoả có thể biến thành chân hoả sao?”, rất nhiều người gãi đầu tỏ ra khó hiểu.“Các con chắc chắn là địa hoả?”, Khô Nhạc cau mày nhìn sang phía Nhạc Sơn.“Hôm đó trong buổi tuyển chọn luyện đan sư rõ ràng hắn mang địa hoả”.“Địa hoả biến thành chân hoả?”, mắt Khô Nhạc lại lần nữa nheo lại, ông ta không quên liếc nhìn sang Diệp Thành.Trong sự kinh ngạc của tất cả moi người, vòng đấu đan đã diễn ra, luyện đan sư của Đan Phủ thủ pháp điêu luyện khiến Nhạc Mặc nhìn mà cau mày.Mới qua bao lâu mà địa hoả lại biến thành chân họa, thật sự khiến người ta phải bất ngờ, thuật luyện đan lại có thể tiến bộ một cách thần tốc như vậy, ông ta còn nhớ rõ ràng tên luyện đan sư cẩu yêu trước mặt mình mới chỉ cấp bốn.Cuối cùng, sau khi nhìn sang phía đối diện một lần cuối cùng, Nhạc Mặc mới phất tay tế ra chân hoả đẩy vào lư luyện đan.Bên dưới, Diệp Thành lại lấy một viên linh châu ra lau đi lau lại cho thật sáng, hắn chỉ mỉm cười khi thấy tứ phương bàn tán, khả năng của tiên hoả đã vượt qua sức tưởng tượng, giúp địa hoả tiến cấp thành chân hoả một cách dễ dàng.Nghĩ rồi, Diệp Thành cất linh châu đi, hắn nhìn lên đấu đan đài sau đó ánh mắt nhìn về một hướng và dừng lại ở phía Nhược Thiên Chu Tước.Cũng giống hôm đó, Diệp Thành nhìn chằm chằm, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước từ đầu tới chân không chớp mắt như đang tìm thứ gì đó.Nhược Thiên Chu Tước lại cảm thấy không tự nhiên, tâm trí của Chuẩn Thánh đều bị Diệp Thành làm xao nhãng.Nhìn gì vậy?Mục Huyền Công là người đầu tiên phát hiện điều khác thường, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Nhược Thiên Chu Tước với vẻ mặt kì quái.Nhìn gì vậy?Ở phía cách đó không xa, Niệm Vi cũng thẫn thờ, cô lại nhìn về bên này.Nhìn gì vậy?Tiếp đó lại càng có nhiều người nhìn về bên này hơn, chủ yếu là vì bọn họ rất hiếu kỳ với thân phận của Diệp Thành, nhưng khi nhìn thấy Diệp Thành thì lại phát hiện Diệp Thành đang nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vả lại còn không chớp mắt.Thế rồi những người nhìn Diệp Thành lại quay sang nhìn Nhược Thiên Chu Tước.Những người có mặt đều phát hiện có sự thay đổi nên như hùa cùng với nhau đảo mắt đi, vẻ mặt ai nấy kì lạ, không biết Diệp Thành nhìn gì mà lại tập trung đến như vậy.Thế rồi buổi thọ yến trở nên khác thường, ánh mắt của tất cả mọi người đảo qua bên này, đến cả Khô Nhạc cũng cau mày nhìn theo.Một buổi đấu đan đang diễn ra bình thường mà lại không có người xem.Nhìn gì vậy?Luyện đan sư của Đan Phủ cũng ngỡ ngàng, bọn họ đổ dồn ánh mắt qua nhìn, đến Nhạc Mặc ở phía đối diện cũng vậy.

“Không thể nào”, Nhạc Mặc tỏ vẻ khó tin, trong buổi tuyển chọn luyện đan sư, ông ta đã từng gặp luyện đan sư cẩu yêu này nên nhớ rất rõ tên này mang địa hoả, hiện giờ luyện đan sư cẩu yêu tế gọi ra chân hoả, sao ông ta không kinh ngạc cho được.

“Sao có thể là chân hoả?”, những người ngồi đây đều tỏ vẻ khó hiểu, phần đa bọn họ đều từng tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư trước đó.

“Ta nhớ rõ ràng là địa hoả mà”.

Advertisement

“Địa hoả có thể biến thành chân hoả sao?”, rất nhiều người gãi đầu tỏ ra khó hiểu.

“Các con chắc chắn là địa hoả?”, Khô Nhạc cau mày nhìn sang phía Nhạc Sơn.

“Hôm đó trong buổi tuyển chọn luyện đan sư rõ ràng hắn mang địa hoả”.

“Địa hoả biến thành chân hoả?”, mắt Khô Nhạc lại lần nữa nheo lại, ông ta không quên liếc nhìn sang Diệp Thành.

Trong sự kinh ngạc của tất cả moi người, vòng đấu đan đã diễn ra, luyện đan sư của Đan Phủ thủ pháp điêu luyện khiến Nhạc Mặc nhìn mà cau mày.

Mới qua bao lâu mà địa hoả lại biến thành chân họa, thật sự khiến người ta phải bất ngờ, thuật luyện đan lại có thể tiến bộ một cách thần tốc như vậy, ông ta còn nhớ rõ ràng tên luyện đan sư cẩu yêu trước mặt mình mới chỉ cấp bốn.

Cuối cùng, sau khi nhìn sang phía đối diện một lần cuối cùng, Nhạc Mặc mới phất tay tế ra chân hoả đẩy vào lư luyện đan.

Bên dưới, Diệp Thành lại lấy một viên linh châu ra lau đi lau lại cho thật sáng, hắn chỉ mỉm cười khi thấy tứ phương bàn tán, khả năng của tiên hoả đã vượt qua sức tưởng tượng, giúp địa hoả tiến cấp thành chân hoả một cách dễ dàng.

Nghĩ rồi, Diệp Thành cất linh châu đi, hắn nhìn lên đấu đan đài sau đó ánh mắt nhìn về một hướng và dừng lại ở phía Nhược Thiên Chu Tước.

Cũng giống hôm đó, Diệp Thành nhìn chằm chằm, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước từ đầu tới chân không chớp mắt như đang tìm thứ gì đó.

Nhược Thiên Chu Tước lại cảm thấy không tự nhiên, tâm trí của Chuẩn Thánh đều bị Diệp Thành làm xao nhãng.

Nhìn gì vậy?

Mục Huyền Công là người đầu tiên phát hiện điều khác thường, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Nhược Thiên Chu Tước với vẻ mặt kì quái.

Nhìn gì vậy?

Ở phía cách đó không xa, Niệm Vi cũng thẫn thờ, cô lại nhìn về bên này.

Nhìn gì vậy?

Tiếp đó lại càng có nhiều người nhìn về bên này hơn, chủ yếu là vì bọn họ rất hiếu kỳ với thân phận của Diệp Thành, nhưng khi nhìn thấy Diệp Thành thì lại phát hiện Diệp Thành đang nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vả lại còn không chớp mắt.

Thế rồi những người nhìn Diệp Thành lại quay sang nhìn Nhược Thiên Chu Tước.

Những người có mặt đều phát hiện có sự thay đổi nên như hùa cùng với nhau đảo mắt đi, vẻ mặt ai nấy kì lạ, không biết Diệp Thành nhìn gì mà lại tập trung đến như vậy.

Thế rồi buổi thọ yến trở nên khác thường, ánh mắt của tất cả mọi người đảo qua bên này, đến cả Khô Nhạc cũng cau mày nhìn theo.

Một buổi đấu đan đang diễn ra bình thường mà lại không có người xem.

Nhìn gì vậy?

Luyện đan sư của Đan Phủ cũng ngỡ ngàng, bọn họ đổ dồn ánh mắt qua nhìn, đến Nhạc Mặc ở phía đối diện cũng vậy.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Không thể nào”, Nhạc Mặc tỏ vẻ khó tin, trong buổi tuyển chọn luyện đan sư, ông ta đã từng gặp luyện đan sư cẩu yêu này nên nhớ rất rõ tên này mang địa hoả, hiện giờ luyện đan sư cẩu yêu tế gọi ra chân hoả, sao ông ta không kinh ngạc cho được.“Sao có thể là chân hoả?”, những người ngồi đây đều tỏ vẻ khó hiểu, phần đa bọn họ đều từng tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư trước đó.“Ta nhớ rõ ràng là địa hoả mà”.Advertisement“Địa hoả có thể biến thành chân hoả sao?”, rất nhiều người gãi đầu tỏ ra khó hiểu.“Các con chắc chắn là địa hoả?”, Khô Nhạc cau mày nhìn sang phía Nhạc Sơn.“Hôm đó trong buổi tuyển chọn luyện đan sư rõ ràng hắn mang địa hoả”.“Địa hoả biến thành chân hoả?”, mắt Khô Nhạc lại lần nữa nheo lại, ông ta không quên liếc nhìn sang Diệp Thành.Trong sự kinh ngạc của tất cả moi người, vòng đấu đan đã diễn ra, luyện đan sư của Đan Phủ thủ pháp điêu luyện khiến Nhạc Mặc nhìn mà cau mày.Mới qua bao lâu mà địa hoả lại biến thành chân họa, thật sự khiến người ta phải bất ngờ, thuật luyện đan lại có thể tiến bộ một cách thần tốc như vậy, ông ta còn nhớ rõ ràng tên luyện đan sư cẩu yêu trước mặt mình mới chỉ cấp bốn.Cuối cùng, sau khi nhìn sang phía đối diện một lần cuối cùng, Nhạc Mặc mới phất tay tế ra chân hoả đẩy vào lư luyện đan.Bên dưới, Diệp Thành lại lấy một viên linh châu ra lau đi lau lại cho thật sáng, hắn chỉ mỉm cười khi thấy tứ phương bàn tán, khả năng của tiên hoả đã vượt qua sức tưởng tượng, giúp địa hoả tiến cấp thành chân hoả một cách dễ dàng.Nghĩ rồi, Diệp Thành cất linh châu đi, hắn nhìn lên đấu đan đài sau đó ánh mắt nhìn về một hướng và dừng lại ở phía Nhược Thiên Chu Tước.Cũng giống hôm đó, Diệp Thành nhìn chằm chằm, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước từ đầu tới chân không chớp mắt như đang tìm thứ gì đó.Nhược Thiên Chu Tước lại cảm thấy không tự nhiên, tâm trí của Chuẩn Thánh đều bị Diệp Thành làm xao nhãng.Nhìn gì vậy?Mục Huyền Công là người đầu tiên phát hiện điều khác thường, ông ta nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn Nhược Thiên Chu Tước với vẻ mặt kì quái.Nhìn gì vậy?Ở phía cách đó không xa, Niệm Vi cũng thẫn thờ, cô lại nhìn về bên này.Nhìn gì vậy?Tiếp đó lại càng có nhiều người nhìn về bên này hơn, chủ yếu là vì bọn họ rất hiếu kỳ với thân phận của Diệp Thành, nhưng khi nhìn thấy Diệp Thành thì lại phát hiện Diệp Thành đang nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vả lại còn không chớp mắt.Thế rồi những người nhìn Diệp Thành lại quay sang nhìn Nhược Thiên Chu Tước.Những người có mặt đều phát hiện có sự thay đổi nên như hùa cùng với nhau đảo mắt đi, vẻ mặt ai nấy kì lạ, không biết Diệp Thành nhìn gì mà lại tập trung đến như vậy.Thế rồi buổi thọ yến trở nên khác thường, ánh mắt của tất cả mọi người đảo qua bên này, đến cả Khô Nhạc cũng cau mày nhìn theo.Một buổi đấu đan đang diễn ra bình thường mà lại không có người xem.Nhìn gì vậy?Luyện đan sư của Đan Phủ cũng ngỡ ngàng, bọn họ đổ dồn ánh mắt qua nhìn, đến Nhạc Mặc ở phía đối diện cũng vậy.

Chương 2882: “Ta nhớ rõ ràng là địa hoả mà”.